Thứ Năm, tháng 2 26, 2026

 CÂU CHUYỆN NHỎ

Ngày xuân bên ly cà phê vùng cao
.
Sau Tết, khi những cánh đào xuân bắt đầu rơi xuống, tôi và bạn hẹn nhau ở một quán cà phê nhỏ nằm nép mình bên triền dốc. Quán nhỏ đơn sơ với vài chậu hoa nắng mới và mùi cà phê lan trong gió sớm.
Tôi đã rời bục giảng. Những buổi sáng không còn tiếng trống trường, không còn tập giáo án đặt ngay ngắn bên góc bàn. Nhịp sống vì thế mà chậm rãi và thảnh thơi hơn. Nhưng lạ lắm, hương cà phê vùng cao vẫn dậy lên trong lòng một thanh âm quen thuộc như tiếng phấn rơi, như tiếng học trò gọi cô giữa hành lang nắng.
Bạn đến, mang theo nụ cười của năm mới. Chúng ta gọi cà phê. Vị đắng đầu môi cho ta nghĩ về những tháng năm vất vả đã đi qua. Và vị ngọt thấm dần nhắc ta nhớ đến ánh mắt học trò, nhớ những lá thư viết vội mà chân thành.
Cà phê vùng cao vẫn vậy, giống như cuộc đời người làm nghề dạy học: lặng lẽ gieo và lặng lẽ chờ. Hạt cà phê phải qua bao mùa mưa nắng mới có hương vị đậm đà; con người cũng phải đi qua bao năm tháng tận tâm mới hiểu được giá trị cho đi.
Tôi nói về những buổi sáng đầu tiên không còn lên lớp. Ban đầu có chút thiếu vắng nhưng tôi nhận ra: rời bục giảng không có nghĩa là rời bỏ việc gieo chữ. Hàng ngày, tôi vẫn học và vẫn dạy, vẫn có những bài viết dành cho phụ huynh, học sinh hoặc kể một câu chuyện nhỏ giữa đời thường. Tri thức không nằm yên trong bốn bức tường lớp học. Nó theo ta đi muôn nơi, cùng ta hoà giữa nắng xuân vùng cao.
Ngoài kia, nắng tháng Giêng trải nhẹ trên đồi cà phê. Những chồi non đang nhú lên, xanh mướt. Tôi thấy lòng mình cũng vậy, dù không còn phơi phới như tuổi trẻ nhưng cũng lặng lẽ tin vào mùa đang tới. Mùa xuân giờ đây là sự bình thản khi biết mình đã sống trọn một chặng đường và vẫn tiếp tục những bước đi riêng.
Bạn hỏi tôi có nhớ bục giảng không. Tôi cười. Nhớ chứ. Nhưng đó là nỗi nhớ ấm áp không day dứt. Giống như khi ta đi xa, mang theo túi cà phê trong hành lý không phải để tiếc nuối, mà để giữ hương vị quê nhà.
Ly cà phê với hương vị ngày xuân thật ấm cúng, đậm đà. Hương vị ấy gợi vào lòng người về những chặng đường đã đi qua cùng nắng gió, cùng giá trị và lắng lại thành chiều sâu. Nếu một ngày xuân nào đó, bạn ghé vùng cao, tôi vẫn sẽ mời bạn cà phê. Không chỉ để uống mà để cùng nhau nhìn lại những mùa đã qua và tin rằng dù ở nơi đâu, chỉ cần còn giữ được tấm lòng ngay thẳng và tinh thần học hỏi, mỗi chúng ta đều có một mùa xuân ngọt ngào.
#càphêvùngcao
Ảnh: Giữ mùa xuân trong tim, bên bạn, bên ly cà phê vùng cao.
 
 
 CÂU CHUYỆN NHỎ
Ngày xuân và nhịp thời gian khi còn trẻ.
Bạn nói rằng: Chúng mình còn trẻ lắm, lo gì! Có thể lúc này, bạn còn trẻ. Khi trẻ, bạn cho rằng thời gian là vô hạn, rằng ngày mai lúc nào cũng chờ sẵn, rằng ước mơ có thể để đó rồi mai mốt tính sau. Tuổi trẻ thường đi qua đời với dáng vẻ hồn nhiên và mong manh như thế.
Câu nói ấy với tuổi đời khi ấy. Tuổi hai mươi tràn đầy sức xuân, đầy ắp dự định nhưng không thoát ra được những cuộc vui. Ta tin thời gian còn dài, tin ngày mai lúc nào cũng sẵn sàng đợi. Việc chưa làm thì để mai. Giấc mơ chưa theo đuổi thì hẹn lại. Một cuộc thi trượt, một cơ hội bỏ lỡ cũng tự vỗ vai: “Không sao, còn trẻ mà.” Tôi cũng từng như thế. Những buổi trưa nằm dưới tán cây sân trường, nghe tiếng ve kêu mà không thấy vội. Những lần cha mẹ nhắc nhở chỉ gật đầu cho xong rồi lại lao vào những cuộc vui. Bạn nhớ không, có lần chúng ta hẹn nhau học thêm. Đăng kí rồi, lại bỏ vì còn bận vui chơi. Khi trẻ, ta nghe câu “đời người như bóng câu qua cửa” mà có cảm thấy gì đâu. Ngựa có lướt qua cửa thì đã sao? Ta còn đứng đó, ta còn cười đó. Ta đâu thấy mình mất mát điều gì. 
Cách đây vài năm, bạn lại gọi cho tôi. Không còn tiếng cười hồn nhiên, bởi công việc không như ý, cơ hội rơi vào tay người khác và dùng từ “Biết thế…” Hai chữ ấy cho ta hiểu được mình đã từng có thời gian để chuẩn bị, để học, để rèn nhưng ta đã trì hoãn.
Tôi cũng thế thôi. Có những ước mơ mà cứ chùng chình để cơ hội vụt qua. Vậy đó, việc trì hoãn hay không chuẩn bị kĩ càng, không chịu học tập khi còn trẻ thì về sau chỉ còn tiếc nuối.
Tuổi trẻ sẽ dần trôi qua. Đến khi ta giật mình nhìn lại, mới thấy mình đã rời xa điểm khởi hành tự lúc nào. Những buổi ngồi mơ mộng nhường chỗ cho những hóa đơn phải trả, những lựa chọn phải quyết, những trách nhiệm không thể né tránh. Không phải đời gấp gáp hơn mà vì ta đã lớn và thời gian vẫn gõ nhịp đều đặn của nó. Bạn tôi cũng nói: “Giá mà hồi đó mình nghiêm túc hơn một chút.” và nghe lại lời người xưa hãy sống cho đáng khi còn có thể. Khi ấy chỉ cần học cho ra học, làm cho ra làm, yêu cho ra yêu. Làm việc gì thì làm đến nơi đến chốn. Hứa điều gì thì cố giữ lời.
Câu chuyện của bạn và tôi khi còn trẻ cho thấy: Ngày hôm qua, có thể chúng ta đã lơ là, đã bỏ qua vài cơ hội, vài buổi học, vài lần cần cố gắng thêm một chút thì hôm nay hãy bắt đầu. Một ngày sống có ý thức là một ngày không hoang phí. Một việc làm tử tế là một viên gạch đặt vào nền móng đời mình. Một lần không bỏ cuộc giữa chừng là một bước tiến thật sự. Thời gian không chờ ai nhưng luôn công bằng. Ai gieo sự chuẩn bị, người đó gặt được cơ hội. Ai chọn kỉ luật, người đó có tự do. Ai sống hời hợt, người đó trả giá bằng tiếc nuối. Câu chuyện của bạn, của tôi cho thấy nhịp thời gian không hề chậm lại. Chính khi còn trẻ, ta càng phải biết lo chuẩn bị, lo rèn mình, lo sống sao cho mỗi ngày trôi qua, ta không dùng đến hai chữ “biết thế”.
Nhịp thời gian vẫn đều. Câu chuyện đời mình, ta phải tự viết bằng sự tận tâm, tận lực, học tập không ngừng và một trái tim tràn đầy nhiệt huyết.
CTKO
#KiềuOanhCaoThị #Câuchuyệnnhỏ Ảnh Oanh Huệ 26       25/02/2026
 CÂU CHUYỆN NHỎ
Thời gian và kỉ niệm
Chuyến đi ấy đã thành kỉ niệm. Sáng nay, khi anh bạn nhắc đến, ta thấy lòng lắng lại, ngỡ như mới hôm qua. Thế đấy, thời gian lặng lẽ  vụt qua đời người.
Ngày ấy còn trẻ trung, còn háo hức với những chuyến đi mà ngoảnh lại, đã hai mươi mấy năm. Giờ đây, khi bước sang tuổi sáu mươi, kí ức như cuốn phim quay chậm. Nhớ lần qua phà Vàm Cống, sang cù lao Ông Hổ, đứng lặng trước ngôi nhà xưa, viếng lăng mộ gia tộc bác Tôn. Nhớ những con đường Long Xuyên, những buổi ghé thăm Sở Giáo dục An Giang, trường Nguyễn Trãi, những cuộc gặp gỡ ấm áp với thầy cô, với những con người hiền hậu, tận tâm. Nhớ cô giáo Huỳnh Thị Kim Gọn, nhớ cô Lý Kỳ Phượng… Có lẽ, giờ này, các cô đều đã nghỉ hưu, an nhiên với cuộc đời phía sau bục giảng.
Chuyến đi ấy còn đưa ta về Châu Đốc, đến viếng đền Bà Chúa Xứ, lăng Thoại Ngọc Hầu, rồi hăm hở trèo dốc núi Cấm. Khi ấy, niềm vui giản dị lắm: vui vì được đi, được thấy, được sống giữa cảnh sắc và tình người. Những địa danh như Tịnh Biên, Tri Tôn, Đồi Tức Dụp… bây giờ đã thấy một lớp bụi thời gian, vừa xa mà vừa gần.
Hai mươi mấy năm, nói ra chỉ là một con số nhưng gom lại là cả một quãng đời. Bao người đã đổi khác, bao cảnh đã dời đi, có những người bạn đã đi xa mãi mãi không còn gặp lại, bao điều từng thân quen nay chỉ còn trong kí ức. Vậy mà, cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn để mỗi lần nhắc lại, lòng vẫn thấy ấm áp lạ thường. Từ những kỉ niệm để liên tưởng đến lời người xưa rằng “đời người như bóng câu qua cửa”.
Quả thật, những ngày tháng tươi đẹp hóa ra ngắn ngủi vô cùng và những chuyến đi giờ thành kí ức. Chính vì thế mà người ta càng đáng quý từng phút giây để mỗi khoảnh khắc đi qua đều trở thành một phần không thể mất trong cuộc đời. Và có ai còn nhớ!
CTKO
#KiềuOanhCaoThị #Câuchuyệnnhỏ #Kỉniệm Đăng 12/02/2026
Ảnh: Oanh và Minh Huệ.
 CÂU CHUYỆN NHỎ
Mùa hoa cà phê.
Khoảng tháng Hai, Tây Nguyên lặng lẽ chuyển mình, khoác lên núi đồi một tấm áo mới. Cà phê nở hoa, trắng xóa cả không gian, khiến đại ngàn bỗng hóa thành những núi tuyết” giữa trời nắng gió. Những cánh hoa nhỏ bé, trắng muốt đồng loạt bung ra, tỏa hương thơm dịu nhẹ mà nồng nàn. Dưới ánh nắng ban mai, những nương rẫy xanh mướt bỗng chìm vào biển hoa trắng bồng bềnh như mây tạo nên bản tình ca tinh khôi, lặng lẽ, say mê.
Đi về phía bắc thành phố Pleiku, bạn sẽ gặp một miền quê yên ả. Ở đó, thiên nhiên và con người cùng nhau dệt nên một vẻ đẹp vừa mộc mạc vừa kì vĩ. Những cánh rừng cao su đang mùa thay lá, loang loáng sắc màu như một bức tranh lớn giữa đất trời. Nhưng hãy tạm gác lại vẻ đẹp ấy, để lòng mình thong thả bước vào những rẫy cà phê bạt ngàn, trải dài tít tắp đến tận chân đồi, lưng núi.
Sáng sớm, lời mời đi ngắm hoa cà phê của cô học trò vang lên trong trẻo và hồn nhiên, một lời mời gọi dịu dàng, thương mến sao nỡ chối từ. Mùa này, cà phê ra hoa. Mùa hoa cà phê mở ra một không gian tinh khiết, ngập tràn hương thơm. Trong làn sương sớm, từng chùm hoa trắng ngần hiện ra, mỏng manh như bông tuyết, lặng lẽ mà rạng ngời. Hương hoa lan tỏa, ngây ngất, dịu dàng, sâu lắng. Sắc trắng tinh khôi, mùi hương ngọt ngào, thân thương đến lạ. Tất cả làm nên một cao nguyên nồng nàn, nồng nàn không chỉ bởi hoa, bởi hương mà còn bởi tình người, bởi nhịp sống hiền hòa và những ước mong lặng lẽ gửi vào đất đỏ bazan.
Mùa hoa cà phê - bản tình ca tuyết trắng giữa đại ngàn. Đến nhé, bạn! Cao nguyên luôn đợi chờ, luôn đón nhận và sẵn lòng chia sẻ thương yêu. 
CTKO
 CÂU CHUYỆN NHỎ
Ngày 05/02/2026
Những bậc thang ngày ấy.
Ngày ấy, các em đứng trên những bậc cầu thang của ngôi trường vùng cao. Chỉ là những gương mặt còn vương nắng gió và những nụ cười trong trẻo. Nụ cười của các em đã đi qua bao gian khó mà vẫn tươi sáng.
Từ bản làng, các em đến trường, mang theo sách vở trên lưng và cả những chặng đường dài in dấu chân trần. Có những buổi sáng sương dày đến mức con đường như tan vào mây. Có những chiều mưa rừng, áo ướt lạnh, bụng đói, bước chân chậm đi nhưng việc học vẫn không dừng. Việc học với các em chưa bao giờ là dễ. Ngôn ngữ khác với địa phương, phong tục cũng lạ lẫm, điều kiện thiếu thốn. Con đường đến lớp gập ghềnh hơn những bậc thang đang đứng. Thế nhưng, các em vẫn đến lớp đều đặn, vẫn ngồi vào bàn, vẫn chăm chú lắng nghe, không phải vì bị ép buộc mà vì trong ánh mắt ấy đã bắt đầu có một niềm tin. Niềm tin ấy được thắp lên từ những bài học, từ lời thầy cô giảng chậm rãi, kiên nhẫn. Các em đã nhận ra rằng học không chỉ để biết chữ mà còn để mở ra một lối đi khác cho cuộc đời mình.
Giờ đây, những gương mặt ngày ấy, có em đã có việc làm, có em đã bước vào giảng đường đại học, có em đang học cấp ba và có em vẫn lặng lẽ đi tiếp con đường học tập của mình.
Vậy đó, việc học thật ra chưa bao giờ dễ dàng hay náo nhiệt. Nó là những ngày học đều, những bước chân nhỏ và một ý chí vượt qua mọi gian lao. Nhìn lại mới thấy, hiền tài không tự nhiên mà có. Thành đạt là kết tinh của sự chịu khó, của kỉ luật, của tấm lòng thầy cô tâm huyết và của những bước chân đi lên từ bậc thang giản dị này. Tôi tin, từ đây, các em sẽ còn đi xa hơn nữa. 
CTKO
#Câuchuyệnnhỏ #Việchọc
Ảnh: Các bạn nơi bậc cầu thang lớp học.
 KHỞI TẠO ĐỘNG LỰC HỌC TẬP
Bài 10: Học suốt đời là động lực lớn nhất của người trưởng thành.
Đến một lúc, bạn sẽ nhận ra, ta học không vì bài kiểm tra, không vì điểm số, không vì ánh mắt của người khác mà chính là cho bản thân. Động lực thật sự của người trưởng thành không nằm ở áp lực mà nằm ở nỗi sợ bị bỏ lại phía sau chính mình.
Thế giới cùng thời gian trôi qua mỗi ngày, kiến thức cũ đi, cách làm cũ dần lạc hậu, những gì từng là lợi thế có thể trở thành gánh nặng. Nếu không học tiếp, ta không chỉ tụt hậu so với người khác, mà còn tụt hậu so với phiên bản tốt hơn của chính mình.
Học suốt đời không phải là học thật nhiều, càng không phải là chạy theo mọi thứ mới mẻ. Đó là thái độ sống của người biết ý thức rằng mỗi ngày không học thêm điều gì, ta đang để đời sống mình nghèo nàn đi.
Người trưởng thành học để hiểu sâu hơn một vấn đề, để làm việc tử tế hơn, để nói năng chín chắn hơn, để sống sâu sắc hơn. Họ học để không dễ bị lừa, không dễ bị dẫn dắt, không dễ buông xuôi trước những biến động của đời sống.
Khi tóc đã điểm bạc vẫn có người bắt đầu học lại từ đầu. Cũng có người sau nhiều năm rời xa trường lớp mới mở lại trang sách. Họ không học để chứng minh điều gì với ai mà học để giữ cho đời mình có chiều sâu, để mỗi ngày sống không vô nghĩa.
Học suốt đời cũng là cách người ta giữ lòng khiêm tốn. Càng học càng biết mình còn thiếu. Càng biết mình còn thiếu càng không kiêu ngạo. Đó là nền tảng để con người không bị cứng lại, không bị khép kín, không bị già đi trước tuổi.
Động lực lớn nhất của việc học lâu dài là cảm giác được lớn lên từng ngày. Lớn trong hiểu biết, trong suy nghĩ, trong cách đối diện với đời. Đó là thứ động lực bền bỉ, âm thầm nâng con người đi qua năm tháng.
Bạn thân mến, chúng ta đã đồng hành qua mười bài viết trong chuyên đề này, nếu bạn thấy có ích thì hãy để lại một dấu ấn nhé. Cuối cùng phải nói một lời sau hết cho chuyên đề này, rằng học chắc chắn giúp ta sống một đời nền nếp, không chao đảo, không rỗng tuếch. Khi ta còn học nghĩa là ta còn tin rằng mình có thể trở thành một con người tốt hơn hôm qua. Chỉ riêng niềm tin ấy thôi đã đủ để giữ lửa cho cả một đời người. Điều tốt khi làm bằng sự chân thành không bao giờ mất. Điều tốt có thể ở lại trong cách ta nhìn đời, trong giọng nói ta dùng với người yếu thế hơn mình. Và thế là đủ.
CTKO.
#độnglựchọctập
25/02/2026.
 
 
 
 KHỞI TẠO ĐỘNG LỰC HỌC TẬP
Bài 9: Môi trường, bạn bè và động lực học tập.
Con người vốn không ghét việc học nhưng càng sống lâu trong một môi trường nhất định, họ lại dần dần buông bỏ sách vở. Họ không phải là người lười biếng mà vì xung quanh không còn gì nâng đỡ cho việc học. Cho nên dù có thừa nhận hay không thì môi trường và bạn bè vẫn lặng lẽ kéo ta đi theo hướng của nó.
Môi trường học tập ngoài bàn ghế, lớp học hay thư viện còn có không khí sống mỗi ngày. Đó là những câu chuyện ta nghe, những thói quen ta thấy, những giá trị được coi là quan trọng. Nếu xung quanh luôn coi nhẹ việc học, luôn xem cố gắng là điều ngớ ngẩn thì người học rất khó giữ được niềm tin vào con đường học tập.
Bạn bè cũng vậy. Ở cạnh những người không đọc, không học, không muốn tiến lên, ta sẽ dần quen với sự dậm chân tại chỗ. Ban đầu chỉ là vài buổi bỏ học, vài lần trì hoãn. Lâu dần, việc không học trở thành bình thường, còn cố gắng lại trở thành điều lạc lõng.
Điều đáng nói là: môi trường xấu không làm ta bỏ học ngay mà âm thầm, lặng lẽ tác động vào người ta.  Nó làm ta nguội dần và thấy việc học ngày càng xa lạ, không còn là một phần tự nhiên của đời sống.
Chọn môi trường không phải lúc nào cũng dễ. Không phải ai cũng có điều kiện thay đổi chỗ ở, lớp học hay công việc nhưng ta luôn có quyền chọn cách mình giữ được niềm tin vào việc học. Ta có thể tìm một góc yên tĩnh để học, chọn những trang sách để đọc, tìm vài người bạn cùng chí hướng, dù chỉ là một người cũng đủ.
Cần tạo ra những khoảng cách với những mối quan hệ không cần giữ. Tránh xa những gì bào mòn ý chí để tự bảo vệ con đường học tập của mình. Người nghiêm túc với việc học phải học cách nói không với những điều trì hoãn.
Vì vậy, khi ở gần những người có tinh thần học hỏi, ta không cần ai thúc ép. Nhìn họ cố gắng mỗi ngày, ta cũng tự thấy mình không nên bỏ cuộc. Động lực trong trường hợp ấy đến từ sự hiện diện lặng lẽ của những con người biết tiến lên.
Môi trường tốt không làm ta giỏi ngay. Bạn bè tốt không học thay ta. Nhưng cả hai điều ấy đồng hành giúp thúc đẩy ta trên con đường học tập tạo ra một lợi thế rất lớn để đi xa.
CTKO
24/02/2026
 
 KHỞI TẠO ĐỘNG LỰC HỌC TẬP
Bài 8: Thất bại trong học tập là một bài học
Đừng tự gạch tên mình khỏi việc học khi không đạt trong một kì thi, một môn học trượt dài, một cảm giác lo âu cho rằng không hợp với việc học. Nhiều người dừng lại việc học từ thất bại đầu tiên.
Thất bại trong học tập là điểm đánh vào lòng tin. Lúc đó, người học bắt đầu nghi ngờ khả năng của mình rồi nghi ngờ cả giá trị của việc cố gắng. Càng nghĩ, ta càng thu mình lại, càng sợ bắt đầu lại từ đầu. Nhưng sự thật, thất bại chính là một bài học. Thất bại cho ta thấy con đường ta đi lúc ấy chưa phù hợp hoặc cách ta học chưa đúng. Rất ít người thành công trong học tập mà chưa từng vấp ngã. Chỉ là những lần vấp ấy thường diễn ra trong im lặng.
Một điều quan trọng mà người học cần hiểu là học tập không có thời hạn cố định cho tất cả mọi người. Có người đi nhanh, có người đi chậm, có người rẽ lối rồi quay lại. Không ai cấm ta học lại, cũng không ai có quyền kết luận rằng ta đã hết cơ hội chỉ vì một lần không đạt.
Bắt đầu lại không phải là quay về số không. Mặc dù đã dừng lại, ta vẫn mang theo những trải nghiệm, những bài học từ lần trước. Chỉ cần ta nhìn lại điều gì không ổn và đi tiếp với một bằng cách phù hợp thì con đường học tập vẫn còn đó.
Ta có thể đi chậm, đi chậm để có cách học phù hợp hơn với mình. Ta cần thời gian để hiểu, để thấm, để vững và khi đã vững rồi thì sẽ đi được xa hơn.
Thất bại chỉ thực sự trở thành dấu chấm hết khi ta dùng nó để khép lại cánh cửa học tập. Nếu ta coi thất bại như một điểm dừng, một khúc quanh cần thiết thì ta sẽ có cách học sâu hơn, vững bền hơn.
Vậy đó, đâu phải ai học cũng giỏi ngay, ai làm cũng thành công sớm. Khi ta biến thất bại thành bài học, không tự bỏ rơi mình thì việc học vẫn còn ý nghĩa và con đường phía trước không thể nào khép lại.
CTKO
 KHỞI TẠO ĐỘNG LỰC HỌC TẬP
Bài 7: Việc học đều đặn và sức mạnh của ý chí học tập.
Không phải cứ học nhiều là đi được xa. Sự học nằm ở ý chí và lòng kiên trì. Vậy nên  sự khác biệt không nằm ở số giờ học mà nằm ở ý chí duy trì việc học mỗi ngày. Ý chí trong học tập không phải là sự gồng mình. Nó không đòi hỏi ta phải làm những điều vượt quá sức. Ý chí chỉ là quyết tâm không bỏ cuộc, ngay cả khi việc học diễn ra chậm chạp và kết quả chưa kịp hiện ra.
Học đều đặn là một việc tưởng như nhỏ nhưng lại có sức mạnh rất lớn. Khi ta học mỗi ngày, dù chỉ một chút, việc học trở thành một phần tự nhiên của đời sống. Ta không còn cảm thấy xa lạ với sách vở, không còn sợ hãi khi đối diện với kiến thức mới. Mỗi ngày học là một ngày ta giữ được mối liên hệ với con đường mình đã chọn. Có những lúc, ta học mà không thấy tiến bộ. Điều đó rất dễ làm nản lòng. Học tập luôn có một độ trễ nên kiến thức không lớn lên ngay trước mắt ta mà âm thầm tích lũy. Giống như hạt giống nằm dưới đất, nó cần thời gian để nảy mầm, việc học cũng cần sự nhẫn nại. Người có ý chí là người hiểu điều đó. Họ không vội vàng đòi kết quả. Họ chấp nhận đi chậm miễn là không dừng lại. Họ hiểu rằng, bỏ một ngày học không chỉ mất một ngày mà còn làm đứt quãng cả một chuỗi cố gắng đã gây dựng. Mỗi ngày ngồi vào bàn học, dù mệt, dù chán đều là một lần người học thắng chính mình. Người học chỉ cần hôm nay không thua bản thân của ngày hôm qua, như vậy là được.
Ý chí học tập khiến nó luôn được tiếp tục. Khi việc học đã đi vào nhịp đều đặn, động lực không còn là điều xa xỉ. Động lực sẽ được duy trì và lặng lẽ lớn lên từ chính những ngày bình thường nhất. Học tập cũng không cần gấp gáp nhảy vọt mà cần những bước chân đều và thật. Học đều đặn bằng sức mạnh ý chí đủ để con đường tương lai mở ra phía trước. 
CTKO
 KHỞI TẠO ĐỘNG LỰC HỌC TẬP
Bài 6: Kỉ luật là giữ lấy động lực của người học suốt đời.
Không phải ngày nào ta cũng có động lực để học. Có những ngày mệt mỏi, những buổi tối đầu óc trống rỗng, có lúc chỉ muốn gấp sách lại để nghỉ ngơi. Nếu chỉ học khi có hứng, việc học sẽ dễ dàng bị bỏ dở giữa chừng. Chính trong những lúc ấy, kỉ luật trở thành điểm tựa âm thầm nhưng bền bỉ của người học.
Kỉ luật là khả năng tự kiểm soát và giữ mình đi theo con đường đã chọn, không lệ thuộc vào cảm xúc nhất thời. Trong học tập, kỉ luật không phải là ép bản thân học đến kiệt sức, càng không phải là sự gò bó khắc nghiệt. Kỉ luật đơn giản là một cam kết rõ ràng với chính mình: đến giờ là học, dù hôm nay học không vào, dù kết quả chưa thấy ngay. Người học có kỉ luật không học theo cảm hứng mà học theo kế hoạch. Họ không chờ đợi sự hào hứng mới bắt đầu, cũng không bỏ cuộc chỉ vì một ngày chán nản. Mỗi ngày, họ ngồi vào bàn đúng giờ, mở sách ra, làm phần việc đã định. Dù không nhiều nhưng đều. Chính sự đều đặn ấy hình thành thói quen tự giác, giúp người học biết tập trung, biết quản lí thời gian và dần loại bỏ những xao nhãng không cần thiết.
Có một sự thật thường bị hiểu sai: nhiều người nghĩ phải có động lực rồi mới kỉ luật. Thực ra thì ngược lại. Kỉ luật tạo ra động lực. Mỗi lần hoàn thành điều mình đã hứa với bản thân, dù rất nhỏ, ta lại thấy mình đáng tin hơn. Cảm giác ấy nuôi dưỡng sự tự tin và tiếp thêm động lực để tiếp tục cố gắng.
Kỉ luật trong học tập không nằm ở việc học bao nhiêu giờ mỗi ngày. Nó nằm ở việc không để việc học bị đứt đoạn. Có thể hôm nay chỉ học mười lăm phút, có thể bài làm chưa thật tốt, nhưng việc học vẫn được giữ lại trong đời sống hằng ngày. Nhờ vậy, người học không phải bắt đầu lại từ con số không, và con đường học tập không bị gãy khúc. Khi kỉ luật trở thành thói quen, việc học sẽ bớt nặng nề. Ta không còn phải tự hỏi có nên học hay không, mà chỉ cần biết hôm nay mình học phần nào. Đến lúc ấy, động lực không còn là thứ phải tìm kiếm, mà là kết quả tự nhiên của một quá trình rèn luyện bền bỉ.
Học tập là con đường dài. Trên con đường ấy, kỉ luật không chỉ giữ ta đứng vững khi động lực cạn mà còn âm thầm nuôi dưỡng ngọn lửa để ta đi xa hơn, sâu hơn và bền hơn với việc học suốt đời.(CTKO)

  CÂU CHUYỆN NHỎ Ngày xuân bên ly cà phê vùng cao . Sau Tết, khi những cánh đào xuân bắt đầu rơi xuống, tôi và bạn hẹn nhau ở một quán cà ph...