12 tháng 3, 2026

Ngày Cô, Trò gặp nhau.

Học trò thân thương của tôi!

Tôi gặp em, một học trò cũ trong buổi lễ tôn vinh những điển hình tiên tiến của xã nhà. Năm tháng đi qua thật nhanh. Ngày nào em còn ngồi trong lớp học nhỏ, lặng lẽ nghe cô giảng bài, vậy mà hôm nay đã đứng ở đây. Tự tin và rạng rỡ, em là một trong những người được nhắc đến như một tấm gương làm kinh tế giỏi ở địa phương.
Hai cô trò đứng cạnh nhau trong tà áo dài, nói với nhau vài câu chuyện giản dị mà lòng bỗng rưng rưng. Người thầy nào rồi cũng mong học trò của mình lớn lên, bước vào đời, tìm được con đường riêng và sống tốt trên chính quê hương mình.
Niềm vui của nghề dạy học chỉ cần một ngày nào đó, giữa một buổi gặp gỡ bất ngờ, người học trò năm xưa mỉm cười nói: “Cô ơi, em vẫn nhớ những ngày còn học với cô.”
Chừng ấy thôi cũng đủ để người thầy thấy quãng đời đứng lớp của mình thật ý nghĩa.
CTKO

Bài 2. Đứa trẻ cần được lắng nghe nhiều hơn.

 

CÙNG CON HỌC – CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH

(Phần 2. Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con)

Bài 2. Đứa trẻ cần được lắng nghe nhiều hơn

Trong nhiều gia đình, cha mẹ nói rất nhiều.

Nhắc con học.
Dặn con lễ phép.
Chỉ con cách làm đúng.

Những lời dạy ấy đều xuất phát từ tình thương. Đôi khi, giữa rất nhiều lời nói của người lớn, tiếng nói của con lại trở nên nhỏ bé. Có những đứa trẻ muốn kể một chuyện ở lớp nhưng mới nói được vài câu, cha mẹ đã vội ngắt lời:

“Chuyện đó mẹ biết rồi.”
“Con làm như vậy là sai.”
“Lần sau phải thế này…”

Cuộc trò chuyện kết thúc trước khi con kịp nói hết.

Dần dần, con sẽ học được một điều:  Nói ra cũng không thay đổi được gì. Và con bắt đầu im lặng.

Một đứa trẻ được lắng nghe sẽ lớn lên rất khác.

Khi con kể chuyện, ta không cần vội sửa đúng sai. Chỉ cần gật đầu.
Chỉ cần hỏi thêm một câu nhỏ: “Rồi sau đó chuyện gì xảy ra?”

Khoảnh khắc ấy nói với con rằng: Câu chuyện của con có ý nghĩa.

Cùng con trưởng thành không phải là nói thật nhiều điều đúng. Ta cần biết khi nào nên lắng nghe thật trọn vẹn. Bởi vì khi một đứa trẻ cảm thấy mình được lắng nghe,  con sẽ dễ dàng mở lòng hơn, hợp tác hơn và tin tưởng cha mẹ hơn.

* Tối nay, khi con kể một câu chuyện nhỏ, hãy thử làm một điều rất đơn giản: Đừng vội dạy. Chỉ cần lắng nghe đến cuối.

Đôi khi, đó chính là món quà lớn nhất cha mẹ có thể dành cho con.

CTKO

Ảnh: Trò chuyện với hai bạn nhỏ.

****************************

9 tháng 3, 2026

Hai cô trò trong nắng sớm

 Tháng Ba trên con đường nhỏ của cao nguyên.


Một buổi sáng bình yên, một con đường rợp nắng đủ để tâm hồn tự kể câu chuyện của chính mình.
Thời gian rồi sẽ trôi đi rất nhanh. Con đường này có thể đổi thay, những tán cây rồi cũng lớn thêm theo năm tháng. Nhưng khoảnh khắc của ngày hôm ấy, khi cô và trò đứng bên nhau trong nắng sớm với những nụ cười giản dị mà ấm áp, sẽ còn ở lại mãi.
Nhiều năm sau nhìn lại, ta mới hiểu rằng chính những giây phút bình dị ấy đã âm thầm làm nên ký ức đẹp - một kỷ niệm dịu dàng, vô giá của tuổi trẻ và quãng đời dạy học.
CTKO

Bài 1. Khi con nói: “Con không thích học”

 CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
(Phần 2. Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con.
Bài 1. Khi con nói: “Con không thích học”
Một buổi tối, con ngồi trước bàn học rất lâu. Vở mở ra, bút cầm trên tay… nhưng không viết. Rồi con nói nhỏ: “Con không thích học.”
Nhiều cha mẹ nghe câu đó liền phản xạ ngay: “Không thích cũng phải học.” hoặc “Con chỉ giỏi tìm lý do thôi.”

Đôi khi, câu nói ấy không phải là sự chống đối.

Đó có thể là:
- Con đang mệt sau một ngày dài ở lớp.
- Con sợ mình làm sai.
- Hoặc con thấy bài học quá khó.

Khi một đứa trẻ nói “con không thích học”, điều con thật sự đang nói có thể là: “Con đang gặp khó.” Nếu lúc đó ta chỉ vội vàng sửa con, cánh cửa trò chuyện sẽ khép lại.

Nhưng nếu ta chậm lại một chút và hỏi: “Hôm nay bài nào làm con thấy khó nhất?”

Con sẽ cảm nhận được một điều rất quan trọng: Mình không phải đối mặt với khó khăn một mình.

Cùng con học không phải là ép con ngồi lâu hơn mà giúp con hiểu rằng  mọi khó khăn đều có thể bắt đầu lại từ một bước nhỏ. Và nhiều khi, bước đầu tiên ấy chỉ là một cuộc trò chuyện bình tĩnh giữa cha mẹ và con.

* Tối nay, nếu con than “con không thích học”, bạn thử hỏi con một câu khác:

“Điều gì làm con thấy khó nhất hôm nay?”

Biết đâu,  đó chính là lúc cuộc trò chuyện thật sự bắt đầu.

CTKO

#cùngconhọccùngcontrưởngthành

#Lắngngheconnói

Ảnh: Luôn bên các em.


Nếu bạn có một suy nghĩ hay một câu chuyện nhỏ liên quan đến bài viết này, xin hãy để lại vài dòng ở dưới. Mỗi lời chia sẻ đều là một hạt giống đẹp cho khu vườn chữ nghĩa.

 

Ngày Cô, Trò gặp nhau.

Học trò thân thương của tôi! Tôi gặp em, một học trò cũ trong buổi lễ tôn vinh những điển hình tiên tiến của xã nhà. Năm tháng đi qua thật n...