Thứ Tư, tháng 1 14, 2026

 MỘT SỐ YẾU TỐ KHI ĐỌC HIỂU THƠ
 1. Đề tài
Đề tài là mảnh đất khởi nguồn của bài thơ.
Nó trả lời câu hỏi: Bài thơ viết về lĩnh vực đời sống nào?
Có thể là thiên nhiên, quê hương, tình yêu, chiến tranh, tuổi trẻ, thân phận con người…
→ Khi xác định đề tài, không cần hoa mĩ. Chỉ cần đúng và trúng, bởi đề tài là nền móng để hiểu tư tưởng.
2. Đặc điểm ngôn từ trong thơ
Ngôn từ thơ không nói nhiều mà nói sâu.
Cần chú ý: Từ ngữ giàu gợi cảm, giàu liên tưởng; Tính hàm súc, cô đọng; Sự chọn lọc tinh tế (một chữ có thể mang cả tâm trạng)
→ Phân tích ngôn từ là đi tìm cái tình rung động ẩn sau con chữ, không phải đếm chữ cho đủ ý.
3. Nhân vật trữ tình
Nhân vật trữ tình là “cái tôi đang nói trong bài thơ”, có thể: Trùng với tác giả Hoặc được hóa thân (người lính, đứa con, người xa xứ…)
→ Xác định đúng nhân vật trữ tình giúp ta hiểu ai đang cảm, đang nghĩ, đang đau hay đang yêu.
4. Chi tiết tiêu biểu
Chi tiết tiêu biểu là điểm sáng của bài thơ: Một hình ảnh/ Một câu thơ/ Một khoảnh khắc giàu sức gợi.
→ Đó là nơi cảm xúc hội tụ, nơi tư tưởng lắng đọng. Phân tích đúng chi tiết, bài văn sẽ có chiều sâu.
5. Cấu tứ: vần - nhịp - cách triển khai
-  Cấu tứ là cách nhà thơ sắp xếp cảm xúc: Cảm xúc đi từ đâu đến đâu? Từ hiện tại về quá khứ, từ cảnh đến tình, từ cụ thể đến khái quát?
- Vần - nhịp góp phần: Tạo nhạc điệu. Thể hiện tâm trạng (êm đềm, dồn dập, lắng sâu…)
→ Cấu tứ đẹp là cấu tứ khiến cảm xúc chảy tự nhiên mà không lộ bàn tay sắp đặt.
6. Yếu tố tượng trưng
Tượng trưng là khi hình ảnh vượt ra ngoài nghĩa tả thực để mang ý nghĩa sâu xa:
- Con đường - hành trình đời người;
- Dòng sông - thời gian;
- Mùa thu - sự chuyển biến, suy ngẫm
→ Thơ lớn thường nói ít mà gợi nhiều nhờ tượng trưng.
7. Tình cảm - cảm xúc của tác giả
Cảm xúc trong thơ không hô hào, không lên gân.
Cần xác định: Là nỗi nhớ, niềm yêu, sự day dứt, chiêm nghiệm hay hi vọng? Cảm xúc ấy xuyên suốt hay biến chuyển?
→ Đây là linh hồn của bài thơ, thiếu nó, mọi phân tích đều khô cứng.
8. Lý giải ý nghĩa ngôn từ - cấu tứ - hình thức
Không chỉ chỉ ra, mà phải giải thích vì sao:
- Vì sao dùng từ ấy mà không phải từ khác;
- Vì sao sắp xếp hình ảnh theo trật tự đó;
- Vì sao thể thơ này lại phù hợp
→ Đây là bước đưa bài văn từ mức “biết” lên mức “hiểu”.
9. Lý giải vai trò của yếu tố tượng trưng
Không chỉ nói “có tượng trưng”, mà cần làm rõ:
- Nó giúp bộc lộ cảm xúc thế nào?
- Nó mở rộng ý nghĩa bài thơ ra sao?
→ Yếu tố tượng trưng chính là cánh cửa dẫn thơ chạm đến chiều sâu triết lí.
10. Xác định tư tưởng - vai trò - thông điệp - chủ đề
Cuối cùng, hãy trả lời:
-  Bài thơ muốn nói điều gì với con người?
- Bài đã gửi gắm suy nghĩ gì về cuộc sống, con người, thời đại?
→ Đây là nơi người viết đối thoại với nhà thơ, chứ không chỉ phân tích chữ nghĩa.
************************************
 
 
 

Thứ Bảy, tháng 12 13, 2025

 HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC - LỜI KẾT
Trên con đường học hành của đời người, có biết bao dấu chân, biết bao ánh mắt, biết bao câu chuyện. Mỗi người học trò đi qua tuổi trẻ của mình đều mang trong tim một ngọn lửa khi thì bừng cháy, khi thì âm ỉ nhưng vẫn sáng lên bằng khát vọng hiểu biết và lòng biết ơn. 
Hạnh phúc khi được học là hành trình trở lại với điều giản dị mà thiêng liêng nhất: niềm vui của tri thức, của sự lớn lên trong tâm hồn. Học không chỉ để biết mà còn để sống đẹp hơn. Học không chỉ để đạt mà còn để hiểu rằng mình đang được ban tặng cơ hội để thay đổi, để yêu thương, để trở thành người tốt hơn mỗi ngày. Từ những buổi đầu còn e ngại với hai chữ “phải học”, đến khi nhận ra niềm hạnh phúc trong “được học”, ta đi qua một chặng đường của trưởng thành. Chặng đường ấy không chỉ là sự tiến bộ của trí tuệ, đó là sự khai mở của trái tim. Có thể, mỗi người học sẽ có lúc mệt mỏi, chán nản, lạc hướng. Nhưng chỉ cần nhớ: mỗi ngày ta được học, là một ngày ta được sống giữa ánh sáng. Ánh sáng ấy đến từ tấm bảng xanh, từ giọng nói của thầy cô, từ từng con chữ bình dị và cả từ chính ý chí muốn vươn lên trong ta. Một khi ta cảm thấy “được học”, ta cũng đang biết ơn đời, biết ơn những người đã gieo chữ, đã giữ ngọn lửa tri thức không bao giờ tắt. Khi ấy, học không còn là một hành động, mà trở thành một cách sống, một niềm tin, một nguồn vui nội tại.
Hỡi người học trò nhỏ của hôm nay, hãy để lòng mình mở ra như trang giấy mới. Đừng sợ hãi tri thức, hãy mỉm cười với nó, vì mỗi điều ta học là một hạt giống hạnh phúc được gieo vào đời. Học, để thấy cuộc đời này đáng sống biết bao. Học, để nhận ra rằng ta đang được sống trong ánh sángKhi ta thay đổi cách nghĩ về học, ta cũng đang thay đổi cách sống của chính mình. Đó cũng chính là ý nghĩa sâu xa nhất của hạnh phúc khi được học với hành trình của niềm vui, lòng biết ơn và sự tự do tâm hồn.

*************************

 

 HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC

Bài 10: Thay đổi một chữ, đổi thay cả tâm thế học tập.

Để thấy rằng có những điều tưởng nhỏ bé mà lại có thể làm thay đổi cả một đời người. Trong học tập cũng vậy chỉ cần thay một chữ, từ “phải” thành “được” mà thế giới tâm tư con người bỗng sáng bừng lên.

Ngày còn nhỏ, ta thường nghe nhắc: “Phải học cho giỏi, phải làm bài, phải nghe lời thầy cô…”  những chữ phải ấy, dù mang ý tốt lại khiến người học thêm lo lắng. Học trở thành một nhiệm vụ không còn là niềm vui. Một ngày nào đó, khi ta đổi góc nhìn khi ta nói: “Hôm nay, mình được học!” thì cũng là lúc trái tim ta mở ra, hân hoan đón nhận tri thức như đón ánh ban mai vậy. “Được học” ấy là khi ta thấy mình may mắn giữa cuộc đời rộng lớn này. Được cắp sách đến trường, được nghe giảng bài, được đọc từng con chữ… là được sống giữa dòng chảy của bao thế hệ đã vun đắp. Mỗi bài học, mỗi trang vở, mỗi lời thầy cô đều là một hạt mầm gieo vào trong ta âm thầm nảy nở thành tri thức, thành nhân cách, thành niềm tin. Khi ta thay chữ “phải” bằng chữ “được”, ta cũng đang học cách sống biết ơn. Ta không còn sợ sai, không còn lo điểm số mà chỉ mong hiểu thêm một điều mới, lớn lên một chút nữa trong tâm hồn. Học khi ấy không còn là cuộc đua mà trở thành một hành trình, hành trình của tự do, của tự lập, của những người biết mỉm cười trước gian nan. Đổi một chữ thôi, ta thấy khác hẳn: “Phải học” khiến ta gồng mình.“Được học” khiến ta mở lòng. Từ sự mở lòng ấy, niềm vui trở lại. Ánh mắt thầy cô ấm hơn; trang vở cũng dường như trong sáng hơn. Bàn học nhỏ bé trở thành chỗ ta lắng nghe chính mình, nghe tiếng tri thức gõ nhịp, nghe tiếng ước mơ khẽ gọi. 

Cuộc đời này, ai cũng đang học dù ở tuổi nào. Có lẽ, điều lớn nhất mà ta cần học, chính là biết yêu việc học của mình. Khi biết yêu, ta sẽ bền chí. Khi biết yêu, ta sẽ tự do. Khi biết yêu, ta sẽ tìm thấy ý nghĩa cho từng bước đi trên con đường dài mang tên tri thức. Thay đổi một chữ đổi thay cả tâm thế học tập. Đó không chỉ là một lời nhắc, đó là một cách sống. Một cách sống biết ơn, biết vui, biết tự do trong từng giờ phút được học, được lớn lên và được làm người. 

✨ Chỉ cần thay đổi tâm thế, tri thức sẽ thành niềm vui và việc học trở thành một hành trình của tự do và biết ơn.

******************************

HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC

Bài 9: Học là con đường dài của lòng kiên trì và tự do.

Người ta lại hỏi: “Học để làm gì khi con đường ấy dài và nhiều gian nan đến vậy?” Ta có thể chỉ cười mà đáp: “Chính vì nó dài nên ta mới lớn lên.”
Học không phải là cuộc dạo chơi dưới nắng vàng. Học là hành trình bền bỉ qua những ngày mưa gió, qua từng thất bại, qua từng nỗi nghi ngờ chính mình. Mỗi trang sách ta mở ra là một bước chân nhỏ trên con đường dài ấy. Sẽ có lúc em thấy mỏi, thấy chán, thấy tri thức xa xôi như ngọn đèn leo lét. Nhưng nếu em vẫn kiên trì bước tiếp, dù chỉ một bước thôi, thì chính trong khoảnh khắc ấy, em chiến thắng chính mình. Học là hành trình của lòng kiên trì. Không có tài năng nào đủ lớn nếu thiếu đi sự bền bỉ; không có ước mơ nào thành thật nếu không được nuôi bằng nhẫn nại. Người kiên trì không đi nhanh nhưng họ đi đến nơi; họ biết rằng mỗi thất bại chỉ là một viên đá để bước lên, mỗi khó khăn chỉ là cơ hội để mạnh mẽ hơn. Đến một ngày, em sẽ hiểu: tự do chỉ đến với người biết kiên trì học hỏi. Bởi tri thức không ràng buộc ta, nó mở khóa cho ta.
Người biết học, là người biết suy nghĩ, biết lựa chọn, biết tự đi trên đôi chân mình, không bị dẫn dắt bởi đám đông, không bị khuất phục bởi nỗi sợ. Học không khiến ta lệ thuộc, mà khiến ta tự do giữa dòng đời. Tự do để làm điều đúng, để sống đúng, để mơ những giấc mơ lớn hơn. Đến khi ấy, tri thức không còn là những con chữ trong sách mà trở thành ánh sáng soi đường cho cuộc đời.

Học là con đường dài, nơi lòng kiên trì rèn nên sức mạnh và tri thức mở ra tự do.

  

 HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC
Bài 8: Được học là để trao đi.
Đến một ngày, em nhận ra: điều đẹp nhất mà việc học mang lại, không phải là điểm số, không phải là tấm bằng mà là khả năng được sẻ chia. Khi ta được học và học được, ta đồng thời có cơ hội để trao đi điều mình biết, trao tri thức, trao ánh sáng và gieo niềm tin cho người khác.
Nhớ những ngày đầu đến lớp, ta từng chỉ mong mình học thật giỏi, để được khen, được công nhận. Nhưng rồi, khi hiểu sâu hơn, ta chợt thấy: học thật sự chỉ có ý nghĩa khi mỗi điều ta biết làm cho cuộc đời ai đó tốt hơn. Một bài học ta hiểu, ta có thể chỉ lại cho bạn mình. Một câu chuyện ta nghe, ta có thể kể lại để an ủi người khác. Một kiến thức ta lĩnh hội, ta có thể dùng để giúp đỡ, để tạo ra điều có ích. Đến khi ấy, tri thức không còn là thứ nằm trong sách vở, mà đã trở thành ánh sáng lan tỏa trong cuộc sống. Thầy tôi từng nói: “Tri thức chỉ thật sự thuộc về em khi em dùng nó để làm điều tử tế.” Câu nói ấy theo tôi đến tận hôm nay. Vì vậy, tôi dạy cũng chính là học tiếp. Mỗi lần đứng trước học trò là một lần tôi “được học”, học được thêm về lòng kiên nhẫn, về niềm tin và về cách gieo yêu thương qua từng lời giảng.
Học để trao đi đó là lúc ta trưởng thành nhất. Bởi chỉ khi biết chia sẻ, con người mới chạm tới hạnh phúc thật sự. Học không để hơn ai, mà để đồng hành cùng ai đó trên con đường hiểu biết. Học không để đứng trên bục cao mà để cúi xuống, lắng nghe và nâng người khác lên. Có thể hôm nay em chỉ giúp bạn mình hiểu một bài toán nhưng biết đâu, em đang gieo trong bạn niềm tin rằng học là điều đáng yêu và đáng sống. Một hạt mầm nhỏ của sự tử tế sẽ nảy nở thành một khu vườn xanh trong tâm hồn.
Được học là hạnh phúc của ta còn trao đi là hạnh phúc của người. Khi hai hạnh phúc ấy gặp nhau sẽ đem đến ý nghĩa trọn vẹn của việc học.
*******************************************

 HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC

Bài 7: Được học giúp em ghi nhận lòng biết ơn.

Khi đã đi được một quãng đường dài trong việc học, ta nhận ra rằng được học không phải điều tự nhiên. Đó là một ân huệ, một món quà mà cuộc đời trao tặng. Giữa dòng đời hối hả, có biết bao người phải dừng lại giữa chừng vì nghèo khó, bệnh tật, cơm áo hay bất trắc, trở ngại.
Thế nên, mỗi buổi sáng được khoác lên mình bộ đồng phục, được cắp sách đến trường, được ngồi lắng nghe thầy cô giảng, được cười cùng bạn bè ấy chính là một niềm hạnh phúc lớn lao. Được học giúp ta biết ơn cuộc đời vì đã cho ta cơ hội để lớn lên, biết ơn cha mẹ đã đánh đổi mồ hôi để ta có hôm nay, biết ơn thầy cô đã kiên nhẫn chờ đợi, dìu dắt và biết ơn chính mình vì đã không bỏ cuộc giữa những khó khăn. Khi mang trong tim lòng biết ơn, ta học bằng một tâm thế khác: được học chứ không phải học và học không còn là gánh nặng, học trở thành sự tri ân bằng hành động. Mỗi dòng chữ ta viết, mỗi công thức ta hiểu, mỗi bài văn ta hoàn thành đều là một cách ta nói cảm ơn với thầy cô, với cha mẹ, với cuộc đời. Có những lúc việc học khiến ta mệt mỏi, chán nản nhưng chỉ cần nhớ lại ánh mắt của cha mẹ, nụ cười của thầy cô, ta lại thấy trong tim mình dâng lên một niềm biết ơn ấm áp và chính lòng biết ơn là ngọn lửa giúp ta đi tiếp, giúp ta vững vàng trên con đường dài tri thức. “Được học” không chỉ làm ta giỏi hơn mà khiến ta hiểu hơn về lòng người, hiểu rằng tri thức chỉ thật sự tỏa sáng khi nó được soi bằng tình yêu và sự biết ơn. Tri thức không ở trên cao để phán xét mà để nâng con người lên bằng ánh sáng của nhân ái.

Khi ta học với lòng biết ơn, tri thức trở thành niềm hạnh phúc và mỗi trang sách thành lời cảm ơn cuộc đời.

Thứ Sáu, tháng 12 12, 2025

 HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC
Bài 6: Khi được học là một hành trình yêu thương.
Có ai đó bắt bạn phải học, hay bạn được học? Tôi vẫn nghĩ, việc học không phải là một sự ép buộc. Đó là hành trình của yêu thương, nơi con người tự nguyện mở lòng đón nhận tri thức, để lớn lên trong ánh sáng của lòng biết ơn.
Ngày đi học, tôi đã trải qua không ít gian nan nhưng lúc nào cũng nghĩ rằng mình được học là niềm hạnh phúc lớn lao và mình được những người thầy đầy tình yêu thương mở lối. Tôi đã học, học văn và rồi dạy văn như thế nào ư? Trong mỗi người, có lẽ, ai cũng có một kí ức không thể phai mờ. Với tôi, đó là nét chữ và lòng yêu thương của người thầy - cô giáo chủ nhiệm những năm cấp ba. Những dòng phấn trắng ngày ấy hiện lên trên bảng như ánh sáng trong lành, dịu dàng đưa dẫn tôi. Mỗi nét chữ của cô như chứa trong đó hơi ấm, kiên nhẫn và một niềm tin lặng lẽ. Tôi đã bắt đầu yêu chữ, yêu văn từ chính những giờ học như thế, nơi có ánh mắt, có sự sẻ chia bằng tất cả lòng bao dung.
Ngày đầu tiên cầm viên phấn bỗng thấy tay mình run run, tôi nhớ đến bàn tay cô, bàn tay từng đem đến những bức kí hoạ qua từng bài giảng. Từng dòng phấn cô viết không chỉ khắc lên bảng mà còn khắc vào tâm trí tôi bài học về sự tận tụy và lòng thương yêu. Khi ấy, tôi hiểu ra rằng: người thầy ngoài việc truyền tri thức còn truyền cả tấm lòng, cả hơi ấm của trái tim biết yêu thương. Học là hành trình của tri thức nhưng hơn hết là hành trình của những yêu thương. Người thầy gieo hạt niềm tin, người trò đón nhận bằng lòng biết ơn. Rồi theo năm tháng, hạt giống ấy nảy mầm thành nhân cách, thành ước mơ, thành ánh sáng soi đường trong cuộc đời.
Khi đứng lớp, tôi cũng muốn mình có thể để lại trong lòng học trò một điều gì đó thân thương. Có thể không phải là bài giảng hoàn hảo mà là nét viết bảng ngay ngắn, dòng chữ chan chứa sự kiên nhẫn; là ánh nhìn khích lệ khi các em chùn bước hay chỉ là một lời dặn nhẹ nhàng nhưng có thể sưởi ấm tâm hồn. Không biết các em có nhận ra hay không nhưng tôi tin rằng, tình yêu thương chân thật luôn có cách để chạm đến trái tim người khác, dù là hôm nay hay nhiều năm sau, khi các em đã đi xa khỏi mái trường. Khi được học thì không chỉ là tiếp nhận tri thức mà chính là sợi dây vô hình nối liền những tấm lòng biết ơn và những trái tim cho đi. Hành trình đó là yêu thương. Tình thương yêu từ cô sang trò, rồi từ trò lan tỏa ra đời sống. Chỉ khi ta học bằng tình yêu thương, tri thức mới hóa thành sức mạnh. Sức mạnh ấy giúp ta sống tốt hơn, nhân hậu hơn và tự do hơn.
Có thể một ngày nào đó, khi các em trưởng thành, đi qua bao ngã rẽ của đời, bỗng vô tình nhìn thấy một dòng chữ viết bằng phấn trắng, lòng sẽ chợt dâng lên một thoáng bồi hồi. Biết đâu trong kí ức ấy, có bàn tay của một người thầy năm xưa, người đã lặng lẽ viết từng con chữ bằng cả yêu thương, để gửi gắm niềm tin vào tương lai của các em.
Nếu có thể, tôi chỉ mong, giữa những bộn bề của cuộc sống, các em vẫn giữ trong tim một ngọn lửa nhỏ mang tên “biết ơn” để rồi, khi đến lượt mình, các em cũng sẽ viết tiếp hành trình yêu thương ấy, bằng chính những điều giản dị và chân thành nhất của trái tim.
Được học là hạnh phúc. Học là hành trình của yêu thương, là nơi người thầy viết bằng trái tim và người trò tiếp nhn bằng lòng biết ơn.
*****************************************

  HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC

Bài 5: Cùng nhau vui học

Buổi sáng, sân trường rộn ràng tiếng nói cười. Những gương mặt thân quen gặp lại nhau sau một đêm xa cách. Ánh nắng chan hòa trên từng mái tóc, trong từng ánh mắt và long lanh niềm vui tràn đầy.

Ở nơi ấy, ta bắt đầu một ngày mới không chỉ để học con chữ, mà còn để học cách sống giữa người khác bằng niềm vui và lòng thương mến. Được học cùng nhau, ta nhận ra rằng tri thức chẳng hề khô khan như những trang vở, mà là những câu chuyện ta kể cho nhau nghe, là tiếng “ồ” thích thú khi bạn hiểu ra một điều mới, là ánh mắt cô giáo ánh lên niềm vui khi thấy học trò tiến bộ. Mỗi người là một mảnh ghép nhỏ và chỉ khi cùng nhau, bức tranh tri thức mới trở nên trọn vẹn. Không ai học giỏi một mình. Ta chỉ thật sự trưởng thành khi có người thầy tận tâm, khi có người bạn đồng hành, những người sẵn sàng cùng ta đi qua những bài khó, cùng động viên nhau khi mỏi mệt, cùng reo vui trước một lời giải tìm ra. Chính tình bạn ấy là ngọn gió lành thổi bùng lên ngọn lửa ham học trong mỗi chúng ta. Bạn bè chính là món quà đẹp nhất của tuổi học trò. Có những ngày, ta đến lớp chỉ vì mong được gặp một nụ cười thân quen, nghe một lời động viên nhỏ bé mà ấm áp vô cùng. Khi bạn ta nỗ lực, ta cũng thấy mình cần cố gắng hơn. Khi bạn ta vấp ngã, ta biết dang tay đỡ bạn đứng lên. Trong hành trình học tập, tình bạn là ngọn đèn nhỏ soi sáng mỗi bước đi, là tiếng reo khích lệ giữa bao giờ phút chông chênh. Nhờ có bạn, việc học trở nên dịu dàng hơn, niềm tin được bền bỉ hơn và những ước mơ dường như cũng gần gũi hơn. Chính bạn bè là người giúp ta tin rằng: học tập không chỉ là con đường đi đến tri thức, mà còn là hành trình đi đến trái tim con người. Niềm vui học tập không nằm ở điểm số mà ở cảm giác được sẻ chia, được cùng nhau lớn lên. Học cùng nhau, ta học cách lắng nghe, cách tôn trọng, cách nói lời cảm ơn, và nhận ra rằng: tri thức không phải là cuộc đua, nó là cây cầu nối những tâm hồn khát khao hiểu biết. Ngày còn đi học, tôi cũng vậy. Nhờ có bạn bè mà giữ được động lực học tập và trưởng thành. Khi găp lại nhau sau mấy chục năm xa cách, bạn bè vẫn trao cho nhau những lời tình cảm, động viên để hành trình cuộc đời ngày càng tốt đẹp.

Vì thế, mỗi ngày đến lớp là một ngày ta được sống trong niềm vui cùng bạn bè, được khám phá thế giới bằng chính giác quan của mình, được tự do đặt câu hỏi, được sai, được sửa, được hiểu và được yêu thương. Hạnh phúc khi học cùng nhau. Đây là niềm vui giản dị mà bền lâu, niềm vui của những trái tim cùng hướng về ánh sáng.

*******************************************

 HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC
BÀI 4: Tri thức, món quà chẳng ai lấy mất được.
Có những món quà sẽ phai tàn theo năm tháng như một bông hoa, một tấm áo, hay một vật kỉ niệm. Nhưng có một món quà kì lạ: càng cho đi, ta càng có thêm. Càng sử dụng, nó càng sáng, càng nhiều thêm. Món quà ấy mang tên tri thức.
Ngày ấy, cô giáo chủ nhiệm từng nói với tôi: “Người ta có thể mất tiền, mất việc, mất cả cơ hội… nhưng nếu có tri thức sẽ không bao giờ mất tất cả.”. Lúc bấy giờ, tôi chưa hiểu hết lời cô cứ tưởng tri thức là thứ xa vời, vô hình. Tháng năm qua dần dạy tôi hiểu: tri thức không nằm trong những con điểm, mà nằm trong khả năng con người biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Tri thức giúp ta hiểu người khác, hiểu chính mình và hiểu rằng con đường phía trước luôn mở lối nếu ta chịu học. Ngày nay, giữa bao ồn ào của thời đại số, học trò nhiều khi ngỡ rằng học chỉ để có điểm tốt, trường tốt, việc tốt. Bạn ơi, hãy thử nhìn xa hơn một chút: mọi thứ ta sở hữu đều có thể bị lấy mất, ngoại trừ điều ta đã hiểu và điều ta đã trở thành. Một người hiểu biết, nhân hậu và vững vàng ấy là kết quả của cả một đời học tập lặng thầm. Tri thức không phải là thước đo sự hơn thua, nó là ánh sáng soi đường. Ánh sáng ấy dù thời gian có phủ bụi mờ vẫn âm thầm tỏa rạng trong ta, giúp ta đi qua những ngày giông bão. Hãy học,  không phải để hơn ai mà để mai này, giữa muôn vàn biến động, ta vẫn là chính mình, tự tin, điềm tĩnh và sáng suốt.
Điều còn lại trong mỗi người sau mọi mất mát là món quà vô giá mang tên tri thức. Tri thức, thứ chẳng ai có thể lấy đi được.
*************************************

 HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC

Bài 3: Người thầy gieo niềm tin học tập.

Hành trình nảy mầm của một hạt giống thực sự gian truân. Nó nằm trong bóng tối, cựa mình và vươn lên dưới những lớp đất đá nặng trĩu. Cũng như việc học của trò, làm gì có dễ dàng.
Trong đời học trò, thầy chính là người âm thầm gieo hạt, để tri thức và niềm tin đơm hoa. Không phải lúc nào người thầy cũng mang đến những lời dạy cao xa, bay bổng. Đôi khi chỉ một ánh mắt tin tưởng, một câu nói nhẹ nhàng và niềm tin tưởng rằng “Cô tin em làm được.” lại có thể đánh thức trong lòng trò cả một vùng sáng. Học trò đâu chỉ cần kiến thức, các em còn cần niềm tin để dám tiến bước. Niềm tin ấy được thầy trao bằng chính sự kiên nhẫn của mình. Người thầy không bỏ cuộc khi trò sai, không nản lòng khi trò yếu, bởi họ hiểu rằng mỗi tâm hồn là một mùa xuân riêng và ai cũng có ngày nở hoa. Có người thầy chọn lặng lẽ đi bên cạnh học trò, dõi theo từng bước nhỏ bằng ánh nhìn bao dung. Có người thầy lại như ngọn gió, thổi bừng ngọn lửa đam mê nơi trái tim non trẻ. Và cũng có người thầy chỉ cần một nụ cười, cũng đủ khiến học trò thêm can đảm bước vào tiết học ngày mai. Thầy không tạo ra những “học sinh hoàn hảo”, mà chỉ gieo niềm tin để học trò dám sai, dám sửa, dám ước mơ và dám bắt đầu. Trong mỗi lời giảng của thầy có tiếng thì thầm của năm tháng, có cả sự hi sinh không ai biết và có tình yêu với nghề, một tình yêu bền bỉ đến lạ thường. Khi ta đã lớn, rời xa bảng đen, phấn trắng, ta mới hiểu, điều còn lại trong kí ức học trò không phải là bài giảng mà chính là niềm tin thầy đã gieo trong lòng ta. Vì thế, mỗi lần bước vào lớp, hãy nhớ rằng có một ai đó tin vào em, ngay cả khi em chưa tin vào chính mình.

Chỉ cần như thế thôi, em đã có thể bắt đầu lại, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn và tốt đẹp hơn.

Người thầy không trao cho em đôi cánh nhưng trao niềm tin để em tự tin bay cao, bay xa.

******************************************

  MỘT SỐ YẾU TỐ KHI ĐỌC HIỂU  THƠ  1. Đề tài Đề tài là mảnh đất khởi nguồn của bài thơ. Nó trả lời câu hỏi: Bài thơ viết về lĩnh vực đời sốn...