Bài 5. Lòng biết ơn nảy mầm từ những điều giản dị
Càng đi qua nhiều khúc quanh của cuộc đời, ta càng hiểu được rằng giá trị của một con người không nằm ở đỉnh cao họ đứng, nó nằm ở cách họ trân trọng những bàn tay đã nâng đỡ mình từ những ngày gian khó. Một con người đáng quý không phải chỉ vì tài giỏi mà bởi họ biết sống có nghĩa, có tình và biết nhớ ân tình.
Giữa nhịp sống hối hả, lòng biết ơn đôi khi bỗng trở nên thật mong manh. Ta chạnh lòng khi thấy những người vừa chạm tay vào thành công đã vội quên đi bóng mát của người trồng cây năm cũ. Đau lòng hơn, đôi khi ngay dưới mái trường, nơi vốn là thánh đường của nhân cách, ta vẫn bắt gặp những nốt nhạc lạc điệu. Đó là khi người đứng trên bục giảng lại để cái tôi ích kỷ và lòng thực dụng lấn lướt tâm hồn. Một người thầy dạy học trò rất nhiều bài học đạo đức nhưng chính họ lại sống vô tâm với đồng nghiệp, phủ nhận công lao của người đi trước.
Chúng ta tự hỏi: Làm sao có thể dạy trẻ về lòng biết ơn khi chính người cầm phấn lại chối bỏ ân tình?
Trẻ con không học bằng tai. Chúng học bằng đôi mắt quan sát cha mẹ, thầy cô mỗi ngày. Chúng nhìn cách ta nói lời cảm ơn với người bảo vệ trường dưới cơn mưa, cách ta cư xử ấm áp với đồng nghiệp dù cuộc đời còn lắm sự hơn thua. Khi sự vô ơn tồn tại trong giáo dục, nó trở thành sự đổ vỡ niềm tin thầm lặng. Người thầy không chỉ dạy cái mình biết, quan trọng hơn là dạy cái mình có, đó chính là nhân cách.
Dạy con lòng biết ơn, thực chất là dạy con cách nhìn thấy sự liên kết của mình với thế giới. Con hiểu rằng mình không lớn lên một mình. Có biết bao bàn tay đã âm thầm nâng đỡ phía sau những ngày bình yên của con: Cha mẹ thức khuya dậy sớm lo từng bữa cơm. Thầy cô lặng thầm gieo từng con chữ. Người lao công quét sạch con đường mỗi sớm mai.
Một đứa trẻ biết ơn sẽ biết cúi đầu trước sự hy sinh của người khác. Còn một đứa trẻ quen được đáp ứng mọi điều sẽ rất dễ nghĩ rằng: "Mọi thứ mình có đều là hiển nhiên". Đó là lý do lòng biết ơn cần được gieo từ những điều giản dị nhất trong gia đình. Con học được sự trân trọng khi thấy cha cảm ơn mẹ sau bữa cơm, khi thấy mẹ nâng niu đồng tiền cha vất vả làm ra.
Hãy nuôi dưỡng tâm hồn con bằng những câu hỏi cuối ngày: "Hôm nay con biết ơn điều gì?". Có thể con chỉ trả lời: "Con cảm ơn vì hôm nay mẹ đợi con tan học" hay "Cảm ơn vì bạn cho con mượn cây bút". Chính những điều nhỏ bé ấy sẽ lọc đi những "hạt sạn" vô cảm, giúp con biết nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và sống sâu sắc hơn.
Hành trình "Cùng con học - Cùng con trưởng thành" không chỉ mong con học giỏi. Điều chúng ta mong hơn cả là con lớn lên thành người biết sống đàng hoàng, biết yêu thương và biết cúi đầu trước nghĩa tình. Thật ra, hành trình dạy con cũng chính là hành trình người lớn tự sửa mình. Muốn con biết nhớ ân tình, người lớn phải sống có trước có sau. Trẻ con giống như mảnh đất, những gì gieo xuống hôm nay sẽ là nhân cách của ngày mai. Nếu gieo lòng biết ơn, con sẽ lớn lên với một trái tim ấm áp và tử tế. Bởi điều còn lại lâu bền nhất trong một con người chính là họ đã sống với cuộc đời này bằng một trái tim như thế nào.
CTKO
#Cùngcontrưởngthành
#Tutrong
#Nhancach
#Giatrisong
#Longbieton



