Thứ Năm, tháng 3 05, 2026

 CÂU CHUYỆN NHỎ
Tuổi mười tám giữa sương mù phố núi.
Những buổi sáng, khi sương lại giăng kín cao nguyên, tôi đứng lặng trước hiên nhà và chợt thấy tuổi mười tám của mình hiện về rõ ràng như mới hôm qua. Hơn bốn mươi năm đã đi qua, đủ để tóc xanh pha sợi bạc, đủ để những lứa học trò nối nhau trưởng thành. Vậy mà chỉ cần một làn gió, một mùa hoa, một vệt nắng mỏng xuyên màn sương, ký ức lại thức dậy vẹn nguyên.
Người ta thường nhớ tuổi trẻ bằng những điều rực rỡ. Còn tôi nhớ tuổi mười tám của mình bằng cái rét cắt da, bằng bát cơm nguội chia đôi, bằng những sáng mờ sương đi tìm mặt trời để biết đâu là phương hướng. Khi ấy, tôi không nghĩ mình đang sống những năm tháng đặc biệt. Tôi chỉ biết phải đi tiếp. Đã chọn con đường gieo chữ thì không được quay đầu.
Bây giờ nhìn lại, tôi hiểu: chính những ngày tưởng như gian nan nhất ấy đã âm thầm làm nên tôi. Nếu không có sương mù năm ấy, làm sao tôi biết quý một tia nắng. Nếu không có những đêm đói rét ôm bạn mà khóc, làm sao tôi hiểu hết giá trị của sự bền lòng. Và nếu không có sắc vàng cúc quỳ, làm sao tôi tin rằng giữa đất khô cằn vẫn có thể nở hoa.
Tuổi mười tám của tôi bắt đầu bằng một chuyến đi xa sáu trăm cây số, từ đồng bằng lên phố núi. Ngày rời quê, cánh đồng còn thơm mùi rạ mới. Mẹ lặng lẽ gói thêm ít đậu rang, mấy củ khoai khô bỏ vào ba lô. Tôi rời quê nhà mà nghe lòng mình trĩu nặng. Bờ tre, mái nhà, dòng sông…tất cả lùi lại phía sau. Tôi biết, từ giây phút ấy, mình đã tự chọn một con đường đi không mấy dễ dàng. Xe leo dốc càng lúc càng cao. Đất đỏ bám vào bánh xe, bụi đỏ bám vào quần áo. Phố núi hiện ra trong sương. Một con phố nhỏ thấp thoáng trong sương, gió và dốc núi quanh co.
Buổi sáng đầu tiên, tôi thấy mình như lạc giữa đất trời. Ở quê, chỉ cần nhìn mặt trời nhô lên khỏi rặng tre là biết phía đông. Còn nơi này, sương giăng kín lối. Tôi đứng trước phòng nội trú thấp lè tè, ngước mắt tìm một chấm sáng xuyên qua màn sương dày đặc để định hướng. Mặt trời phố núi nhỏ và xa lắm. Tôi chợt hiểu, không chỉ phương hướng của đất trời mờ đi mà phương hướng của cô gái mười tám tuổi cũng đang phải tự tìm lấy. Phòng nội trú mái tôn thấp mùa nắng thì nóng hầm hập, mùa lạnh gió lùa hun hút. Đêm xuống, nằm co ro trong chiếc chăn mỏng, nghe gió miền cao chạy qua vách lại nhớ nhà đến quặn lòng. Ở quê, giờ này chắc mẹ đang nhóm bếp. Khói bếp sẽ thơm mùi rơm rạ.
Những cuối tuần, cả phòng về hết chỉ còn tôi và Hoàng Lan. Học bổng chắt chiu, hai đứa chia nhau bát cơm nguội, chan thêm ít nước sôi cho dễ nuốt. Ăn xong, nằm sát vào nhau cho đỡ lạnh. Có hôm quay mặt vào tường mà khóc. Khóc rưng rức, nước mắt thấm đẫm vào gối. Hai đứa khóc vì đói, vì tủi thân, vì nhớ nhà. Khóc rồi lại nắm tay nhau, thì thầm: “Ráng lên, đã đi thì phải đi đến cùng.” Chính trong những đêm lạnh và đói ấy, tuổi mười tám của chúng tôi lớn lên.
Pleiku cũng thật tuyệt, không chỉ có sương mù và giá rét. Phía sau ngôi trường là những triền đồi cúc quỳ vàng rực mỗi độ cuối năm. Hoa nở chạy tít tắp đến tận chân trời. Giữa cái hanh hao của cao nguyên, sắc vàng ấy như thắp lửa. Có những chiều tan học, tôi đứng rất lâu nhìn đồi hoa và lòng ấm lại. Tôi nghĩ, cây cúc quỳ mọc lên từ đất khô cằn mà vẫn nở rực rỡ. Con người cũng vậy. Không phải nơi dễ dàng mới làm nên sức mạnh.
Năm tháng qua đi. Tôi ra trường và yêu thương mảnh đất đã dạy mình cách trưởng thành. Có buổi sáng sương còn phủ trắng ngọn cỏ, hai chị em cô bé  học trò rụt rè dúi vào tay tôi củ khoai nướng còn nóng hổi, vỏ dính đầy tro than: 'Cô ăn cho ấm bụng để ở lại với chúng em'. Củ khoai, bó rau, trái bí hay những hạt gạo giã tay thôi mà sao nặng tình đến thế. Tôi nhận ra, mình không chỉ dạy chữ mà chính các em đang dạy tôi cách yêu thương và bám trụ với mảnh đất này. Cơn đói, cái rét của tuổi mười tám bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng.
Những lớp học tranh tre vách đất dần thay bằng mái ngói. Học trò lớn lên, có em quay về làm thầy, làm cô. Mỗi mùa khai giảng, nghe tiếng trống trường vang giữa cao nguyên, tôi lại thấy bóng dáng mình năm xưa, bé nhỏ nhưng đầy quyết tâm. Bây giờ nhìn lại, tôi vẫn nhớ như in những buổi sáng đi tìm mặt trời trong sương mù, những đêm ôm bạn nơi góc phòng nội trú, khóc vì đói, vì rét, vì nhớ thương. Nhớ cả những ngày mới ra trường nơi vùng đất cheo leo ấy, nếu không có những gian nan đầu đời, có lẽ đã không có một cô giáo vùng cao kiên trì gieo chữ suốt cả cuộc đời. 
Tuổi mười tám của tôi vậy đó. Nó giống như cúc quỳ phố núi lặng lẽ cháy lên gi giữa những ngày gió lạnh. Sắc hoa ấy nhỏ bé, dẻo dai đủ sưởi ấm cả một đời người. Tôi biết, mình chưa từng hối hận vì chính sương mù đã dạy tôi tìm ánh sáng. Chính phố núi đã cho tôi một quê hương thứ hai - một miền quê được xây bằng nghị lực, bằng nước mắt và bằng niềm tin vào con chữ. Và thế là, mỗi lần nhớ về tuổi mười tám giữa phố núi, tôi không còn thấy mình bé nhỏ nữa. Tôi chỉ thấy biết ơn.
CTKO
#Câuchuyệnnhỏ #Gieochữ #Tuổimườitám
Ảnh: Đôi bạn ngày xưa cùng phòng nội trú.
 HÀNH TRÌNH HỌC TỐT NGỮ VĂN THCS

Bài 3. Cách viết thân bài lớp 6 không bị lan man
.
(Hướng dẫn dễ hiểu, áp dụng ngay)
Nhiều học sinh lớp 6 mở bài viết rất ổn nhưng đến thân bài thì bắt đầu kể dài dòng, lặp ý, nói sang chuyện khác. Kết quả là bài văn rối, giáo viên đọc rất mệt.
Muốn thân bài không lan man, học sinh chỉ cần nhớ một nguyên tắc:
* Mỗi đoạn thân bài chỉ làm rõ một ý chính duy nhất.
I. Thân bài lớp 6 gồm những gì?
Thân bài là phần phát triển ý đã nêu ở mở bài.
Tùy đề bài, thân bài có thể gồm:
2-3 đoạn (với bài văn ngắn);
3-4 đoạn (với bài văn đầy đủ);
Mỗi đoạn nên dài 5-7 câu.
II. Vì sao học sinh hay viết lan man?
Có 4 nguyên nhân chính:
- Không lập dàn ý trước khi viết;
- Nghĩ đến đâu viết đến đó;
- Thêm chi tiết không liên quan;
- Lặp lại cùng một ý bằng nhiều cách.
Viết văn mà không có dàn ý giống như đi đường mà không có bản đồ.
III. Khung triển khai viết thân bài không lan man
Bước 1: Chia ý rõ ràng trước khi viết
Ví dụ đề: Tả mẹ của em
Thân bài có thể chia thành 3 ý:
Ngoại hình./Tính cách./ Việc làm và tình cảm dành cho em
Chỉ cần bám đúng 3 ý này là không thể lạc đề.
Bước 2: Mỗi đoạn = 1 ý
Không trộn ngoại hình với tính cách trong cùng một đoạn.
Không đang tả mẹ lại kể chuyện hàng xóm.
Bước 3: Mỗi đoạn có cấu trúc rõ ràng
Khung triển khai:
Câu đầu: Nêu ý chính của đoạn
Các câu sau: Triển khai chi tiết cụ thể.
IV. Ví dụ minh họa hoàn chỉnh
Đề: Tả mẹ của em
Đoạn 1: Ngoại hình
Mẹ em có dáng người nhỏ nhắn và gương mặt hiền hậu. Mái tóc mẹ đen và luôn được buộc gọn gàng sau lưng. Đôi bàn tay mẹ đã chai sạn vì làm việc vất vả. Nụ cười của mẹ luôn khiến em cảm thấy ấm áp và yên tâm.
* Đoạn này chỉ nói về ngoại hình. Không nhắc tính cách.
Đoạn 2: Tính cách
Mẹ là người rất dịu dàng và kiên nhẫn. Khi em mắc lỗi, mẹ nhẹ nhàng giải thích thay vì trách mắng. Mẹ luôn dạy em sống trung thực và biết quan tâm đến người khác. Nhờ mẹ, em hiểu thế nào là yêu thương và trách nhiệm.
* Đoạn này chỉ nói về tính cách.
Đoạn 3: Việc làm
Hằng ngày, mẹ dậy rất sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Sau giờ làm việc, mẹ vẫn dành thời gian hỏi han việc học của em. Dù bận rộn, mẹ chưa bao giờ quên động viên em cố gắng. Em luôn biết ơn những hi sinh thầm lặng của mẹ.
* Không quay lại tả tóc, tả dáng nữa. Không lặp ý cũ.
V. Sáu dấu hiệu cho thấy thân bài đang bị lan man
1. Viết 10 câu mà chưa biết mình đang nói về điều gì;
2. Lặp từ “rất”, “em thấy”, “em nghĩ” quá nhiều;
3. Nhắc lại cùng một ý 2-3 lần;
4. Đang tả người lại kể chuyện dài dòng;
5. Viết chi tiết không liên quan đến đề;
6. Không chia đoạn rõ ràng.
Nếu thấy một trong các dấu hiệu này, cần sửa ngay.
VI. Mẹo giúp học sinh viết chắc tay hơn:
- Luôn lập dàn ý trước khi viết;
- Gạch đầu dòng 3 ý chính;
- Viết xong mỗi đoạn, tự hỏi: “Đoạn này nói về điều gì?”;
- Nếu câu nào không liên quan, mạnh dạn bỏ.
Văn hay không ở chỗ viết dài mà văn hay là phải rõ ràng.
VII. Bài tập luyện tập
Hãy lập dàn ý thân bài cho đề sau:
Tả ngôi trường của em. /Tả người bạn thân. /Tả một buổi sáng ở quê
Chỉ cần viết 3 ý chính cho mỗi đề.
* Lời khuyên quan trọng:
Học sinh lớp 6 không cần dùng từ ngữ phức tạp. Điều cần nhất là: Rõ ý. /Mạch lạc. /Không lạc đề.
Viết đúng đã là giỏi. Viết mạch lạc là rất giỏi.
CTKO
#NguVanTHCS
Ảnh: em học Văn cùng Cô!
 
 

Thứ Hai, tháng 3 02, 2026

 HÀNH TRÌNH HỌC TỐT NGỮ VĂN THCS.
B
ài 2. Cách mở bài cho học sinh lớp 6 dễ đạt điểm cao
(Hướng dẫn đơn giản - dễ học - dễ áp dụng)
Mở bài là phần đầu tiên giáo viên đọc. Chỉ cần 2-3 câu, nhưng nếu viết tốt, bài văn đã ghi điểm ngay từ đầu. Ngược lại, mở bài lạc đề hoặc dài dòng sẽ khiến bài viết mất thiện cảm.
Với học sinh lớp 6, mở bài không cần hoa mỹ. Điều quan trọng là đúng đề - rõ ý - ngắn gọn.
I. Mở bài lớp 6 cần bao nhiêu câu?
Thông thường:
2–3 câu là đủ. / Không nên quá 4 câu. /Trả lời trực tiếp yêu cầu đề bài
Nguyên tắc vàng: Đề hỏi gì - mở bài trả lời thẳng điều đó.
II. Hai cách mở bài dễ đạt điểm cao nhất
1. Mở bài trực tiếp (dễ nhất – an toàn nhất)
Cách này phù hợp với học sinh trung bình và khá.
Khung triển khai:  Giới thiệu đối tượng + nêu cảm xúc chung.
Ví dụ:
Đề: Tả mẹ của em.
Mẹ là người em yêu thương và kính trọng nhất trong gia đình. Mẹ luôn chăm sóc và dạy dỗ em từng ngày.
Chỉ 2 câu. Đủ ý. Không vòng vo.
2. Mở bài gián tiếp (dành cho học sinh khá)
Cách này không nói thẳng ngay vào đối tượng mà dẫn dắt nhẹ trước.
Khung triển khai: Nêu suy nghĩ chung → dẫn vào đối tượng cụ thể.
Ví dụ:
Đề: Tả thầy giáo của em.
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một người thầy để lại ấn tượng sâu sắc. Đối với em, thầy giáo chủ nhiệm là người em luôn kính trọng và biết ơn.
Vẫn chỉ 2 câu. Nhưng có chiều sâu hơn.
III. Mở bài cho các dạng đề thường gặp lớp 6
1. Tả người
Mở trực tiếp: Lan là người bạn thân thiết nhất của em trong lớp.
Mở gián tiếp: Tuổi học trò luôn gắn liền với những người bạn chân thành. Với em, Lan là người bạn mà em quý mến nhất.
3. Tả cảnh
Mở trực tiếp: Giờ ra chơi là khoảng thời gian em mong chờ nhất trong ngày.
Mở gián tiếp: Mỗi ngày đến trường đều mang lại cho em nhiều niềm vui. Trong đó, giờ ra chơi là lúc sân trường trở nên nhộn nhịp và đáng nhớ nhất.
4. Kể chuyện
Mở trực tiếp: Em vẫn nhớ mãi một kỷ niệm đáng nhớ trong năm học lớp 6.
Mở gián tiếp: Ai trong chúng ta cũng có những kỷ niệm khiến mình không thể quên. Với em, đó là một kỷ niệm xảy ra trong năm học lớp 6.
IV. Năm lỗi mở bài khiến học sinh bị trừ điểm
Mở quá dài (5-6 câu vẫn chưa vào đề)
Dùng từ ngữ quá phức tạp. /Lạc đề. /Lặp từ. /Viết chung chung không nêu rõ đối tượng
Giáo viên thường trừ điểm mạnh ở lỗi lạc đề và dài dòng.
V. Bí quyết giúp mở bài tự nhiên hơn:
Viết câu ngắn, rõ ràng. Đọc lại xem đã trả lời đúng yêu cầu đề chưa. Không sao chép rập khuôn.
Học sinh lớp 6 nên ưu tiên mở bài trực tiếp cho chắc điểm. Khi đã viết vững, mới thử mở bài gián tiếp.
VI. Bài tập luyện thêm
Em hãy viết 2 cách mở bài cho đề sau:
Tả ngôi trường của em
Kể về một người bạn tốt
Tả một buổi sáng ở quê em.
Kỹ năng - Tập làm văn.
CTKO
#Họcvăndễdàng
 Ảnh: Chúng em luôn cố gắng học tập.
 HÀNH TRÌNH HỌC TỐT NGỮ VĂN THCS.

Bài 1. Cách viết đoạn văn lớp 6 (5–7 câu) dễ đạt điểm ca
o.
Hướng dẫn chi tiết và ví dụ minh họa.
Đoạn văn là nền móng đầu tiên của việc học làm văn ở bậc THCS. Nếu học sinh lớp 6 viết tốt đoạn văn 5-7 câu, các em sẽ không còn sợ môn Ngữ văn. Ngược lại, nếu ngay từ đầu viết sai cấu trúc, lạc đề hoặc lan man thì việc học sau này sẽ rất vất vả.
Bài viết này hướng dẫn từng bước cụ thể, kèm ví dụ minh họa rõ ràng để học sinh có thể tự tin thực hành.
I. Đoạn văn lớp 6 là gì?
Đoạn văn lớp 6 thường có:
- Độ dài khoảng 5-7 câu.
- Tập trung làm rõ một ý chính duy nhất
- Có câu mở đoạn và các câu triển khai
Điều quan trọng nhất học sinh cần nhớ: Một đoạn văn chỉ nên nói về một ý chính.
Nếu trong 6 câu mà nói 3-4 ý khác nhau, chắc chắn sẽ mất điểm.
II. Cấu trúc chuẩn của đoạn văn 5-7 câu
1. Câu mở đoạn (câu chủ đề)
Nêu ý chính của đoạn.
Trả lời trực tiếp yêu cầu đề bài.
Ví dụ: “Mẹ là người em yêu thương và kính trọng nhất.”
Câu này giúp người đọc biết ngay đoạn văn sẽ nói về điều gì.
2. Các câu triển khai (3-5 câu)
Có thể: Miêu tả đặc điểm /Kể một vài chi tiết /Nêu cảm xúc /Giải thích vì sao.
Nhưng tất cả phải xoay quanh ý chính đã nêu.
3. Câu kết đoạn (không bắt buộc nhưng nên có): Khẳng định lại tình cảm hoặc nêu mong muốn, suy nghĩ.
Câu kết đoạn giúp đoạn văn trọn vẹn hơn.
III. Các bước viết đoạn văn lớp 6
Bước 1: Đọc kỹ đề bài
Bước 2: Gạch dưới từ quan trọng;
Bước 3: Xác định một ý chính duy nhất;
Bước 4: Nghĩ nhanh 3 ý phụ liên quan;
Bước 5: Viết thành câu hoàn chỉnh;
Bước 6: Đọc lại, sửa lỗi chính tả và lặp từ.
Chỉ cần làm đúng 6 bước này, học sinh trung bình cũng có thể đạt 7-8 điểm.
IV. Ví dụ minh họa hoàn chỉnh
1. Tả mẹ
Mẹ là người em yêu thương và kính trọng nhất trong gia đình. Mẹ có dáng người nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn và đảm đang. Mỗi buổi sáng, mẹ luôn dậy sớm chuẩn bị bữa ăn cho cả nhà. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì vất vả nhưng lúc nào cũng dịu dàng khi chăm sóc em. Mẹ còn dạy em cách sống trung thực và biết quan tâm đến người khác. Em luôn tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mẹ.
2. Tả thầy giáo
Thầy giáo chủ nhiệm là người em luôn kính trọng. Thầy có giọng nói trầm ấm và ánh mắt hiền từ. Khi giảng bài, thầy giải thích rất rõ ràng và dễ hiểu. Những lúc chúng em mắc lỗi, thầy nhẹ nhàng nhắc nhở chứ không quát mắng. Nhờ sự tận tâm của thầy, em ngày càng yêu thích môn học hơn. Em rất biết ơn thầy.
3. Tả cảnh sân trường giờ ra chơi
Giờ ra chơi là lúc sân trường trở nên nhộn nhịp nhất. Tiếng cười nói vang lên khắp khoảng sân rộng. Nhiều bạn chơi nhảy dây, đá cầu, chạy đuổi bắt rất vui vẻ. Dưới gốc cây, một số bạn ngồi trò chuyện hoặc đọc sách. Ánh nắng nhẹ chiếu xuống làm sân trường thêm rực rỡ. Em rất yêu những giờ ra chơi ấy.
V. Năm lỗi học sinh lớp 6 thường mắc
- Viết quá dài thành một bài văn nhỏ;
- Không có câu chủ đề;
- Lạc đề;
- Lặp từ quá nhiều;
- Sai chính tả và dấu câu.
Giáo viên chấm bài thường trừ điểm mạnh ở phần lạc đề và không có câu chủ đề.
VI. Lời khuyên dành cho học sinh
Qua nhiều năm giảng dạy, tôi nhận thấy học sinh viết tốt khi các em hiểu rõ mình đang viết về điều gì. Đừng cố dùng từ ngữ quá hoa mỹ. Hãy viết bằng cảm xúc chân thành và câu văn rõ ràng. Sự giản dị, mạch lạc luôn được đánh giá cao hơn sự cầu kỳ mà rối rắm.
VII. Bài tập luyện thêm
Em hãy thử viết đoạn văn 5-7 câu với các đề sau:
Tả người bạn em yêu quý.
Tả ngôi trường của em.
Nêu cảm nghĩ về một người thân.
CTKO
#Ngữvănthcs #Giảipháphọcvăn
Ảnh: Học sinh lớp 6 chăm ngoan.

Chủ Nhật, tháng 3 01, 2026

TN MN CÙNG OANH

Nắng
xuân cao nguyên - Một miền nhớ

Sáng tháng Giêng, tôi thức dậy khi gió còn se lạnh. Mở cánh cửa quen thuộc, nắng đã đợi sẵn tự lúc nào. Thứ nắng hanh hao, vàng óng như mật ong rót xuống khoảng sân nhỏ, khẽ chạm vào nền đất đỏ còn in dấu chân người.

Tôi đã đi qua bao mùa xuân như thế.

Ngày ấy, còn trên bục giảng, mỗi sớm đến trường, nắng đã tràn qua dãy hành lang dài. Sân trường rộng và cao, trời cao nguyên miên man trong nắng. Bóng dáng học trò cùng giọng nói tiếng cười cứ văng vẳng, tan vào không gian. Cảm giác nắng rải nhẹ qua vai áo bên cửa sổ lớp học thật dịu dàng như một cái ôm khẽ khàng của thời gian.

Nắng xuân miền cao mang cái hanh khô của mùa khô Tây Nguyên. Nhưng chính cái hanh hao ấy lại làm người ta thêm nhớ, thêm thương. Sau giờ tan học, tôi thường dắt xe qua con đường đỏ bụi. Hai bên là đồi cà phê đang vươn cành non, xa xa vài vạt dã quỳ sót lại sau mùa rực rỡ. Nắng phủ lên tất cả một màu vàng nhẹ, không chói chang mà mênh mang, da diết.

Những chiều cuối năm học, khi học trò chuẩn bị rời trường, tôi đứng lặng dưới khoảng sân ngập nắng. Trong ánh sáng ấy, tôi thấy rõ từng gương mặt học trò hồn nhiên, tin cậy, đầy ước mơ. Nắng xuân miền cao lặng lẽ soi sáng những ước vọng đang lớn lên từ đất nghèo.

Rồi tôi rời bục giảng. Những buổi sáng không còn bước qua cánh cổng trường quen thuộc nhưng nắng xuân cao nguyên vẫn vậy. Nắng vẫn lặng lẽ trải dài qua thung lũng, vẫn cần mẫn hong khô những giọt sương đêm còn đọng trên mặt đất.

Tôi ngồi một mình nhìn nắng rơi xuống rẫy cà phê xa xa. Trong cái se lạnh còn sót lại của buổi sớm, nắng xuân hanh hao mà dịu dàng làm lòng mình lắng lại. Người ta có thể đi xa khỏi một miền đất nhưng khó mà rời được thứ nắng đã thấm vào da thịt. Nắng xuân cao nguyên giữ ấm lòng giữa gió lạnh, nhắc tôi tin rằng sau mùa khô, cà phê vẫn sẽ ra hoa trắng muốt.

Giờ đây, mỗi độ xuân về, khi vệt nắng vàng nghiêng qua khung cửa, tôi lại nghe như tiếng gió đang thầm thì gọi tên mình. Tiếng gọi ấy đưa tôi về lại những cung đường lộng gió, về với những đồi đất đỏ bazan và những năm tháng thanh xuân vẫn còn vẹn nguyên màu nắng. Nắng xuân nơi ấy là thanh âm của đất trời, là ánh sáng soi rọi suốt một quãng đời tôi đã gắn  và thương yêu.

#TảnmạncùngOanh #nắngxuân

Ảnh: Nắng xuân cao nguyên.

 TẢN MẠN CÙNG OANH
Tết đến an vui.
Tết đến, ai cũng mong an vui.
Trước hết, giữ Tết trong lòng mình vừa phải. Những ngày Tết chỉ cần nhà cửa gọn gàng, sạch sẽ, đầm ấm. Tết có một cành hoa tươi xinh, một mâm cơm ấm cúng và nụ cười lan toả yêu thương, thế là an vui. Tết đến với cảm giác bình yên khi trở về. 
Tết giản dị nhưng đủ đầy. Thức ăn vừa đủ ăn, bánh trái vừa đủ dùng để tránh hoài phí của cải, công sức và lòng thành. Tết cần một không khí đầm ấm, thương yêu, không vội vã. Việc tiêu tiền ngày Tết phải chừng mực có tính toán. Ngày Tết biết giữ đồng tiền, chi tiêu có hạn mức thì sau Tết lòng mới nhẹ. An vui đến từ việc không phải lo trả giá cho những cuộc mua sắm vội vàng.
Ngày Tết cũng cần giữ lời nói hiền hòa. Tết là lúc gặp nhau cũng là lúc dễ chạm vào những điều nhạy cảm. Bớt hỏi chuyện riêng tư, bớt so sánh hơn thua. Một câu chúc chân thành quý hơn trăm lời vô tình. Tết an lành bắt đầu từ miệng nói ra những điều ấm áp. Tiếp theo là Tết nên dành thời gian cho nhau. Đặt điện thoại xuống, ngồi cạnh người thân lâu hơn một chút. Nghe người già kể chuyện cũ, nhìn trẻ nhỏ chơi đùa. Những khoảnh khắc ấy không tốn tiền nhưng nuôi dưỡng kí ức suốt cả đời.
Cuối cùng, Tết là một dịp nghỉ ngơi cho tâm hồn. Đừng biến Tết thành cuộc chạy đua mệt mỏi. Cho phép mình chậm lại, tha thứ nhiều hơn, bắt đầu năm mới bằng sự tử tế với người khác và với chính mình. Tết là an vui, Tết đủ đầy nhưng tiết kiệm và không lãng phí. Tết đẹp nhất là sau khi đi qua mà lòng ta vẫn ấm, tiền bạc không thiếu và kí ức thì đầy ắp yêu thương.
#Kiều Oanh Cao Thị #Tết #Tếtanvui (18/02/2026)
Ảnh: Vui Tết miền quê.
 TẢN MẠN CÙNG OANH
Hai sắc hoa Xuân.

Nhắc đến Tết, người Việt thường nhớ đến hoa trước tiên vì hoa đến đúng lúc lòng người cần một khởi đầu.
Ở miền Bắc, hoa đào nở trong gió lạnh. Cánh đào mỏng màu hồng phai, rất dịu dàng. Đào đứng lặng lẽ như một lời nhắc  xuân đã về rồi đó. Mùa xuân miền Bắc đủ ấm để người ta thấy lòng mình dịu lại sau một năm vất vả. Hoa đào gắn với những cái Tết sum vầy. Màu hồng ấy mang vẻ đẹp của đoàn viên, của chở che, của những cần qua năm tháng.
Ở miền Nam, khi nắng ươm vàng, hoa mai bung nở. Mai không e ấp. Mai vàng rực rỡ, thẳng thắn như chính tính cách con người phương Nam. Từng cánh, tưng bông phóng khoáng, rộng mở, mạnh mẽ đón mùa xuân. Dưới nắng, cánh mai mỏng mang theo niềm tin vào một năm mới hanh thông, đủ đầy. Hoa mai vững vàng trước gió , can trường trước nắng. Mai nở như một lời khẳng định rằng sau bao vất vả, con người vẫn vui tươi, vẫn hi vọng, vẫn mạnh mẽ vươn lên.
Hai loài hoa, hai miền đất, hai dáng vẻ khác nhau nhưng Đào và Mai đều  là loài hoa của niềm tin trong ngày Tết. Loài hoa của lời cầu mong bình an, hạnh phúc và những điều an lành sẽ đến.
Người Việt chơi hoa ngày Tết để giữ xuân với mỗi sáng thức dậy, nhìn cành hoa, biết rằng mình đang bước vào một năm mới với tâm thế hiền hòa, tử tế, yêu thương. 
Dù ở miền nào, khi Đào, Mai nở là báo hiệu Xuân về, Tết đến. Trông không khí rộn ràng của ngày Tết, có cành hoa trong nhà là đủ để mùa xuân ở lại.
CTKO
#Tết
Ảnh: Mùa xuân trên quảng trường.
 TẢN MẠN CÙNG OANH
T
ôi vẫn giữ thói quen nấu nước tắm tất niên.
Tắm nước lá mùi già chiều ba mươi Tết là một phong tục đẹp của người Việt từ bao đời nay. Người xưa gọi đó là tục tẩy trần tất niên. Nước lá mùi giúp xua tan xui xẻo, gột rửa bụi trần năm cũ, mang lại hương thơm thanh sạch, giúp cơ thể thư giãn, khí huyết lưu thông để đón năm mới may mắn, tươi vui.
Cuộc sống bây giờ đã đổi khác. Mọi thứ đủ đầy và tiện nghi hơn xưa. Nhưng cứ mỗi chiều ba mươi, dù bận rộn đến đâu, tôi vẫn dành thời gian nấu một nồi nước lá mùi già cho cả nhà. Từng cành mùi đã trổ hoa được rửa sạch, hương thơm thân thuộc thoảng lên trong không gian nhỏ. Thêm vài lát gừng đập dập, một nhúm muối trắng là có một nồi nước với mùi hương hấp dẫn. Mùi hương ấy khiến nhịp sống chậm lại giữa bộn bề cuối năm, làm quên đi nỗi nhọc nhằn, lo toan cả năm. Tất cả còn lại là cảm giác ấm áp và bình yên.
Tôi giữ thói quen ấy vì tin rằng có những điều nếu mình không nâng niu, chúng sẽ dần mất đi. Nồi nước tất niên không chỉ để làm sạch thân thể. Nó nhắc ta biết soi lại mình sau một năm đã qua, biết bỏ xuống những điều nặng lòng, biết bắt đầu lại bằng sự trong mới của tâm hồn.
Mong các con sau này, dù đi đâu, làm gì, cũng đừng quên một chiều ba mươi dành cho sự “tẩy trần” của chính mình. Không cần cầu kì lễ nghi chỉ cần còn giữ được ý thức sống trong sạch, ngay thẳng và biết bước vào năm mới với một tâm thế thanh thản.
Giữ nồi nước tắm chiều ba mươi là giữ một nếp nhà giản dị. Giữ lấy hương vị truyền thống. Giữ lấy yêu thương. Và chính từ những điều tưởng nhỏ bé ấy mà làm nên một cái Tết đầm ấm, trọn vẹn suốt cả đời người. Giữa nhịp sống vội vã, chúng ta có đủ kiên nhẫn để giữ thói quen này không?
CTKO
#Tết.
Ảnh: Sắc xuân.
 TẢN MẠN CÙNG OANH
Tết đến hẹn nhau trở về.

Tết đang đến gần. Từng nhịp thời gian đang trôi để khép lại hành trình của ba trăm sáu lăm ngày và Tết sẽ đến.
Tết bắt đầu từ những buổi sáng se lạnh, từng cơn gió nhẹ chạm vào thinh không một mảng màu riêng. Người ta chợt nhận ra năm cũ đang sắp khép lại với tất bật, lo toan, vội vã mà lòng bỗng dễ nhớ, dễ thương, dễ tiếc nuối. Với người Việt, Tết Nguyên Đán là một ngày mở đầu năm mới, là một cuộc hẹn lớn, hẹn giữa con người với gia đình, với tổ tiên, với quê hương và sâu xa hơn nữa là với chính mình.
Những ngày cận Tết, nhà cửa được quét dọn sạch sẽ. Việc lau chùi bụi bặm giống như âm thầm dọn dẹp những điều cũ trong lòng. Bàn thờ được sửa soạn tươm tất, nén nhang thắp lên để khẩn cầu, để nhắc nhở con người về cội nguồn, về tổ tiên. Bánh chưng, bánh tét gói bằng lá xanh, buộc bằng sợi lạt mềm. Trong nồi bánh có mùi gạo nếp, mùi lá dong và cả mùi của sum vầy. Người lớn ngồi canh lửa, trẻ con thức khuya nghe chuyện xưa. Tết vì thế mà ấm áp nghĩa tình.
Sáng mồng Một, người ta ăn mặc chỉnh tề, nói với nhau những lời tốt lành. Lì xì, mừng tuổi, làm việc lễ nghĩa, ăn nói nhẹ nhàng để gửi gắm một niềm tin và mong con cháu lớn lên tử tế, mong một năm đầy đủ, bình an. Những lời chúc Tết họ hàng, những cái bắt tay, cái cúi đầu, những lời thăm hỏi tưởng chừng đơn sơ lại là sợi dây nối các thế hệ trong một gia đình, một dòng tộc. Rồi người ta đi chùa đầu năm để thấy an yên, để thấy lòng tự tại. Giữa mùi hương tết, người ta học cách khởi đầu năm mới bằng tấm lòng hiền lành, nhẫn nại và biết ơn.
Tết về. Tết nằm trong khoảnh khắc cả nhà ngồi bên nhau, trong ánh mắt người già dõi theo con cháu, trong niềm vui giản dị được trở về nơi thân thuộc, thương yêu.
Nhịp sống ngày càng vội, Tết là khoảng lặng để người ta nhớ rằng dù đi đâu, làm gì thì gia đình vẫn là gốc, truyền thống vẫn là rễ và yêu thương là điều cần được giữ gìn qua những tháng năm.
Viết trong ngày cuối tháng Chạp!
CTKO.
#Tết # Trởvề #Cộinguồn
Ảnh: Cô, trò và ngày hai mươi chín Tết.
TẢN MẠN CÙNG OANH.
Viết tiếp ngày cuối năm…
Mùa xuân cứ thế mà về. Đất trời đã khoác lên một màu áo mới. Từng con đường miền quê, từng góc phố, từng cánh rừng như vừa được đánh thức sau một giấc ngủ dài. Tất cả tràn trề xuân.
Sáng sớm, sương còn đọng trên những ngọn cỏ non, long lanh như những hạt ngọc nhỏ. Tiếng chim gọi nhau ríu rít trên mái nhà, trên tán cây, nghe mà thấy lòng người thêm náo nức. Gió xuân khẽ khàng lướt qua trên nhành lá, đủ để bớt đi những ưu phiền còn sót lại của năm cũ.
Ở miền quê, mùa xuân đến thật rõ ràng. Mùi rơm rạ còn vương trên cánh đồng. Tiếng cười rộn rã của lũ trẻ chạy tung tăng trên con đường đất đỏ. Sắc hoa cải vàng rực bên bờ ruộng, hoa mận trắng, hoa đỗ ban hồng mơn man nơi triền đồi. Người ta nói với nhau những câu chuyện đầu năm, ánh mắt sáng lên niềm hi vọng.
Ở phố thị, xuân cũng len vào từng con hẻm nhỏ. Những chậu cúc, chậu mai được đặt trước cửa nhà. Những cửa hàng treo đèn lồng đỏ, tiếng nhạc xuân vang lên từ sớm. Dòng người vội vã bỗng chậm lại đôi chút như để kịp cảm nhận một điều gì đó dịu dàng đang chạm vào mình.
Mùa xuân, mùa đổi thay của cỏ cây, của vạn vật. Mùa xuân là lúc con người tự làm mới chính mình. Sau những tháng ngày mệt mỏi, ta có dịp ngồi lại, nhìn lại một năm đã qua, có được, có mất, có cả những điều chưa trọn vẹn. Xuân đến là để nhắc ta rằng cuộc sống còn mở ra nhiều cơ hội. Còn bước đi là còn có thể khởi đầu. Có những ước mơ từng gác lại, có những dự định chưa hoàn thiện. Xuân về, hãy mở lòng, mạnh dạn đứng lên, làm một điều tốt hơn hôm qua, học một điều mới, sửa một thói quen chưa hay. Sự đổi thay bắt đầu từ những việc nhỏ được làm đều đặn mỗi ngày. Mùa xuân là mùa của niềm tin. Tin vào đất trời, tin vào mầm non, chồi biếc và tin vào chính mình. 
Xuân về rồi. Đất trời thay áo mới. Còn chúng ta, ta có sẵn sàng thay đổi để xứng đáng với một mùa xuân mới không?
CTKO.
#Tảnmạn (Đăng f15/02/2026)
 Ảnh: Ngày cuối năm ở Sài Gòn.

  CÂU CHUYỆN NHỎ Tuổi mười tám giữa sương mù phố núi. Những buổi sáng, khi sương lại giăng kín cao nguyên, tôi đứng lặng trước hiên nhà và c...