CÂU CHUYỆN NHỎ
Ngày xuân bên ly cà phê vùng cao.
Sau Tết, khi những cánh đào xuân bắt đầu rơi xuống, tôi và bạn hẹn nhau ở một quán cà phê nhỏ nằm nép mình bên triền dốc. Quán nhỏ đơn sơ với vài chậu hoa nắng mới và mùi cà phê lan trong gió sớm.
Tôi đã rời bục giảng. Những buổi sáng không còn tiếng trống trường, không còn tập giáo án đặt ngay ngắn bên góc bàn. Nhịp sống vì thế mà chậm rãi và thảnh thơi hơn. Nhưng lạ lắm, hương cà phê vùng cao vẫn dậy lên trong lòng một thanh âm quen thuộc như tiếng phấn rơi, như tiếng học trò gọi cô giữa hành lang nắng.
Bạn đến, mang theo nụ cười của năm mới. Chúng ta gọi cà phê. Vị đắng đầu môi cho ta nghĩ về những tháng năm vất vả đã đi qua. Và vị ngọt thấm dần nhắc ta nhớ đến ánh mắt học trò, nhớ những lá thư viết vội mà chân thành.
Cà phê vùng cao vẫn vậy, giống như cuộc đời người làm nghề dạy học: lặng lẽ gieo và lặng lẽ chờ. Hạt cà phê phải qua bao mùa mưa nắng mới có hương vị đậm đà; con người cũng phải đi qua bao năm tháng tận tâm mới hiểu được giá trị cho đi.
Tôi nói về những buổi sáng đầu tiên không còn lên lớp. Ban đầu có chút thiếu vắng nhưng tôi nhận ra: rời bục giảng không có nghĩa là rời bỏ việc gieo chữ. Hàng ngày, tôi vẫn học và vẫn dạy, vẫn có những bài viết dành cho phụ huynh, học sinh hoặc kể một câu chuyện nhỏ giữa đời thường. Tri thức không nằm yên trong bốn bức tường lớp học. Nó theo ta đi muôn nơi, cùng ta hoà giữa nắng xuân vùng cao.
Ngoài kia, nắng tháng Giêng trải nhẹ trên đồi cà phê. Những chồi non đang nhú lên, xanh mướt. Tôi thấy lòng mình cũng vậy, dù không còn phơi phới như tuổi trẻ nhưng cũng lặng lẽ tin vào mùa đang tới. Mùa xuân giờ đây là sự bình thản khi biết mình đã sống trọn một chặng đường và vẫn tiếp tục những bước đi riêng.
Bạn hỏi tôi có nhớ bục giảng không. Tôi cười. Nhớ chứ. Nhưng đó là nỗi nhớ ấm áp không day dứt. Giống như khi ta đi xa, mang theo túi cà phê trong hành lý không phải để tiếc nuối, mà để giữ hương vị quê nhà.
Ly cà phê với hương vị ngày xuân thật ấm cúng, đậm đà. Hương vị ấy gợi vào lòng người về những chặng đường đã đi qua cùng nắng gió, cùng giá trị và lắng lại thành chiều sâu. Nếu một ngày xuân nào đó, bạn ghé vùng cao, tôi vẫn sẽ mời bạn cà phê. Không chỉ để uống mà để cùng nhau nhìn lại những mùa đã qua và tin rằng dù ở nơi đâu, chỉ cần còn giữ được tấm lòng ngay thẳng và tinh thần học hỏi, mỗi chúng ta đều có một mùa xuân ngọt ngào.
#càphêvùngcao
Ảnh: Giữ mùa xuân trong tim, bên bạn, bên ly cà phê vùng cao.
Ngày xuân bên ly cà phê vùng cao.
Sau Tết, khi những cánh đào xuân bắt đầu rơi xuống, tôi và bạn hẹn nhau ở một quán cà phê nhỏ nằm nép mình bên triền dốc. Quán nhỏ đơn sơ với vài chậu hoa nắng mới và mùi cà phê lan trong gió sớm.
Tôi đã rời bục giảng. Những buổi sáng không còn tiếng trống trường, không còn tập giáo án đặt ngay ngắn bên góc bàn. Nhịp sống vì thế mà chậm rãi và thảnh thơi hơn. Nhưng lạ lắm, hương cà phê vùng cao vẫn dậy lên trong lòng một thanh âm quen thuộc như tiếng phấn rơi, như tiếng học trò gọi cô giữa hành lang nắng.
Bạn đến, mang theo nụ cười của năm mới. Chúng ta gọi cà phê. Vị đắng đầu môi cho ta nghĩ về những tháng năm vất vả đã đi qua. Và vị ngọt thấm dần nhắc ta nhớ đến ánh mắt học trò, nhớ những lá thư viết vội mà chân thành.
Cà phê vùng cao vẫn vậy, giống như cuộc đời người làm nghề dạy học: lặng lẽ gieo và lặng lẽ chờ. Hạt cà phê phải qua bao mùa mưa nắng mới có hương vị đậm đà; con người cũng phải đi qua bao năm tháng tận tâm mới hiểu được giá trị cho đi.
Tôi nói về những buổi sáng đầu tiên không còn lên lớp. Ban đầu có chút thiếu vắng nhưng tôi nhận ra: rời bục giảng không có nghĩa là rời bỏ việc gieo chữ. Hàng ngày, tôi vẫn học và vẫn dạy, vẫn có những bài viết dành cho phụ huynh, học sinh hoặc kể một câu chuyện nhỏ giữa đời thường. Tri thức không nằm yên trong bốn bức tường lớp học. Nó theo ta đi muôn nơi, cùng ta hoà giữa nắng xuân vùng cao.
Ngoài kia, nắng tháng Giêng trải nhẹ trên đồi cà phê. Những chồi non đang nhú lên, xanh mướt. Tôi thấy lòng mình cũng vậy, dù không còn phơi phới như tuổi trẻ nhưng cũng lặng lẽ tin vào mùa đang tới. Mùa xuân giờ đây là sự bình thản khi biết mình đã sống trọn một chặng đường và vẫn tiếp tục những bước đi riêng.
Bạn hỏi tôi có nhớ bục giảng không. Tôi cười. Nhớ chứ. Nhưng đó là nỗi nhớ ấm áp không day dứt. Giống như khi ta đi xa, mang theo túi cà phê trong hành lý không phải để tiếc nuối, mà để giữ hương vị quê nhà.
Ly cà phê với hương vị ngày xuân thật ấm cúng, đậm đà. Hương vị ấy gợi vào lòng người về những chặng đường đã đi qua cùng nắng gió, cùng giá trị và lắng lại thành chiều sâu. Nếu một ngày xuân nào đó, bạn ghé vùng cao, tôi vẫn sẽ mời bạn cà phê. Không chỉ để uống mà để cùng nhau nhìn lại những mùa đã qua và tin rằng dù ở nơi đâu, chỉ cần còn giữ được tấm lòng ngay thẳng và tinh thần học hỏi, mỗi chúng ta đều có một mùa xuân ngọt ngào.
#càphêvùngcao
Ảnh: Giữ mùa xuân trong tim, bên bạn, bên ly cà phê vùng cao.
