VỀ BÀI CA DAO
Bài ca dao là tiếng lòng của người nông dân khi bước xuống ruộng cấy, một công việc tưởng quen mà chưa bao giờ là đơn giản.
“Người ta đi cấy lấy công,
Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề…”
Người ta đi cấy có thể chỉ mong đủ công, đủ bữa. Còn “tôi” đi cấy mà lòng không yên, vì phía sau mỗi bước chân là cả một mái nhà, là ruộng đồng, là mùa màng đang chờ đợi. Cái “trông nhiều bề” ấy không phải chỉ là nhìn, mà là lo. Lo từ trước khi gieo mạ cho đến lúc gặt hái, lo từ hạt giống nhỏ bé đến bữa cơm cuối mùa.
“Trông trời, trông đất, trông mây,
Trông mưa, trông nắng, trông ngày, trông đêm…”
Điệp lại một chữ “trông” mà nghe như từng nhịp thở dài. Người nông dân sống phụ thuộc vào thiên nhiên, nên từng đám mây, từng cơn mưa, từng ngày nắng đều trở thành điều phải dõi theo. Không chỉ nhìn mà còn mong, không chỉ mong mà còn phấp phỏng. Nỗi lo ấy kéo dài suốt ngày đêm, âm thầm mà dai dẳng, như chính cuộc đời gắn với ruộng đồng.
Để rồi cuối cùng, tất cả những trông ngóng ấy gói lại trong một lời cầu giản dị:
“Trông cho chân cứng đá mềm,
Trời yên biển lặng mới yên tấm lòng.”
Chỉ mong có sức mà làm, có trời yên mà sống. Không cầu giàu sang, không mơ cao xa, chỉ mong mùa màng thuận lợi, gia đình bình yên. Một ước mong nghe tưởng nhỏ, mà lại là điều lớn lao nhất với người làm ruộng.
Bài ca dao không chỉ nói về công việc cấy lúa, mà còn cho ta thấy một tâm hồn rất đẹp: cần cù, nhẫn nại, biết lo toan và luôn giữ trong lòng một niềm tin bền bỉ vào ngày mai. Đó chính là cái gốc của đời sống nông thôn lặng lẽ mà vững bền, giản dị mà sâu xa.
CTKO.
#đoạnvăn
#bàivăn
#kỹnănglàmvăn
Ảnh: Đồng quê.



