13 tháng 3, 2026

Bài 3. Những câu nói vô tình làm tổn thương con.

 CÙNG CON HỌC – CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
(Phần 2. Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con)
Bài 3.
Những câu nói vô tình làm tổn thương con.

Cha mẹ có nhiều khi thốt ra những câu nói rất nhanh. Chỉ trong một lúc nóng lòng.

Như: “Có thế cũng không làm được à?” / “Sao con chậm thế?” /“Bạn A còn làm tốt hơn con.”

Nói xong, người lớn có thể quên nhưng đứa trẻ thì không. Vì với con, lời nói của cha mẹ có sức nặng rất lớn. Khi nghe những câu như vậy nhiều lần, con không chỉ buồn trong chốc lát. Rồi con bắt đầu nghĩ rằng:
Mình không đủ giỏi.
Mình luôn làm sai.
Mình làm cha mẹ thất vọng.

Và từ đó, con có thể chọn im lặng hoặc không dám thử thêm điều mới. Điều đáng nói là, hầu hết những câu nói ấy đều xuất phát từ sự lo lắng. Cha mẹ sợ con chậm. Sợ con không theo kịp. Sợ con gặp khó khăn sau này.

Cách nói vội vàng đôi khi lại khiến con tổn thương nhiều hơn điều ta mong muốn. Cùng con trưởng thành không phải là không bao giờ nhắc con sai mà nhắc con theo cách không làm con thấy mình kém cỏi.

Cha mẹ có thể thay vì nói:“Sao con kém thế?” bằng “Chỗ này con làm chưa đúng, mình thử lại một lần nữa nhé.”

Một thay đổi nhỏ trong cách nói, cảm xúc của con đã khác đi rất nhiều. Một đứa trẻ không cần nghe những lời hoàn hảo. Con chỉ cần cảm thấy rằng dù mình chưa làm tốt, cha mẹ vẫn ở bên.

Bạn thân mến! Câu hỏi nhỏ dành cho bạn tối nay: Trong những lúc nóng vội, ta đã từng nói với con câu nào mà nếu bình tĩnh lại, ta sẽ chọn nói khác đi?

Nhận ra điều đó đã là một bước trưởng thành của cha mẹ rồi.

CTKO.

#cảmxúcvàgiaotiếpgiađình

Ảnh: Học trò nhỏ của tôi. 

 

12 tháng 3, 2026

Ngày Cô, Trò gặp nhau.

Học trò thân thương của tôi!

Tôi gặp em, một học trò cũ trong buổi lễ tôn vinh những điển hình tiên tiến của xã nhà. Năm tháng đi qua thật nhanh. Ngày nào em còn ngồi trong lớp học nhỏ, lặng lẽ nghe cô giảng bài, vậy mà hôm nay đã đứng ở đây. Tự tin và rạng rỡ, em là một trong những người được nhắc đến như một tấm gương làm kinh tế giỏi ở địa phương.
Hai cô trò đứng cạnh nhau trong tà áo dài, nói với nhau vài câu chuyện giản dị mà lòng bỗng rưng rưng. Người thầy nào rồi cũng mong học trò của mình lớn lên, bước vào đời, tìm được con đường riêng và sống tốt trên chính quê hương mình.
Niềm vui của nghề dạy học chỉ cần một ngày nào đó, giữa một buổi gặp gỡ bất ngờ, người học trò năm xưa mỉm cười nói: “Cô ơi, em vẫn nhớ những ngày còn học với cô.”
Chừng ấy thôi cũng đủ để người thầy thấy quãng đời đứng lớp của mình thật ý nghĩa.
CTKO

Bài 2. Đứa trẻ cần được lắng nghe nhiều hơn.

 

CÙNG CON HỌC – CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH

(Phần 2. Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con)

Bài 2. Đứa trẻ cần được lắng nghe nhiều hơn

Trong nhiều gia đình, cha mẹ nói rất nhiều.

Nhắc con học.
Dặn con lễ phép.
Chỉ con cách làm đúng.

Những lời dạy ấy đều xuất phát từ tình thương. Đôi khi, giữa rất nhiều lời nói của người lớn, tiếng nói của con lại trở nên nhỏ bé. Có những đứa trẻ muốn kể một chuyện ở lớp nhưng mới nói được vài câu, cha mẹ đã vội ngắt lời:

“Chuyện đó mẹ biết rồi.”
“Con làm như vậy là sai.”
“Lần sau phải thế này…”

Cuộc trò chuyện kết thúc trước khi con kịp nói hết.

Dần dần, con sẽ học được một điều:  Nói ra cũng không thay đổi được gì. Và con bắt đầu im lặng.

Một đứa trẻ được lắng nghe sẽ lớn lên rất khác.

Khi con kể chuyện, ta không cần vội sửa đúng sai. Chỉ cần gật đầu.
Chỉ cần hỏi thêm một câu nhỏ: “Rồi sau đó chuyện gì xảy ra?”

Khoảnh khắc ấy nói với con rằng: Câu chuyện của con có ý nghĩa.

Cùng con trưởng thành không phải là nói thật nhiều điều đúng. Ta cần biết khi nào nên lắng nghe thật trọn vẹn. Bởi vì khi một đứa trẻ cảm thấy mình được lắng nghe,  con sẽ dễ dàng mở lòng hơn, hợp tác hơn và tin tưởng cha mẹ hơn.

* Tối nay, khi con kể một câu chuyện nhỏ, hãy thử làm một điều rất đơn giản: Đừng vội dạy. Chỉ cần lắng nghe đến cuối.

Đôi khi, đó chính là món quà lớn nhất cha mẹ có thể dành cho con.

CTKO

Ảnh: Trò chuyện với hai bạn nhỏ.

****************************

9 tháng 3, 2026

Hai cô trò trong nắng sớm

 Tháng Ba trên con đường nhỏ của cao nguyên.


Một buổi sáng bình yên, một con đường rợp nắng đủ để tâm hồn tự kể câu chuyện của chính mình.
Thời gian rồi sẽ trôi đi rất nhanh. Con đường này có thể đổi thay, những tán cây rồi cũng lớn thêm theo năm tháng. Nhưng khoảnh khắc của ngày hôm ấy, khi cô và trò đứng bên nhau trong nắng sớm với những nụ cười giản dị mà ấm áp, sẽ còn ở lại mãi.
Nhiều năm sau nhìn lại, ta mới hiểu rằng chính những giây phút bình dị ấy đã âm thầm làm nên ký ức đẹp - một kỷ niệm dịu dàng, vô giá của tuổi trẻ và quãng đời dạy học.
CTKO

Bài 3. Những câu nói vô tình làm tổn thương con.

  CÙNG CON HỌC – CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH (Phần 2. Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con) Bài 3. Những câu nói vô tình làm tổn thươn...