CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Chủ đề: Tự trọng và Giá trị sống
Bài 4: Tôn trọng - Khi soi mình vào mắt con trẻ.
Con trẻ không học về sự tôn trọng qua những bài giảng dài trên bục giảng hay những lời răn dạy khô khan. Các em học bằng cách quan sát.
Trẻ quan sát cách cha mẹ thưa chuyện với ông bà, cách chúng ta mỉm cười cảm ơn một người phục vụ, hay cách ta nhường đường cho một người lao động. Trẻ cũng lặng lẽ ghi lại cách thầy cô bước vào lớp, cách thầy cô gọi tên một học sinh hay kiên nhẫn lắng nghe một câu hỏi ngây ngô.
Mỗi hành động của chúng ta như từng giọt nước thấm vào đất, âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn trẻ. Một đứa trẻ được lắng nghe sẽ biết cách lắng nghe. Một đứa trẻ được đối xử bằng sự tử tế sẽ lớn lên với lòng tự trọng vẹn nguyên.
Đôi khi, vì áp lực cuộc sống, vì cơm áo gạo tiền hay những mệt mỏi riêng tạo ra những "vết xước" vô hình. Người lớn chúng ta vô tình quên mất rằng: Trẻ con cũng có lòng tự trọng.
Chúng ta dạy con lễ phép nhưng lại lỡ lời quát tháo người khác khi nóng giận. Chúng ta muốn con "kính trên nhường dưới" nhưng đôi khi lại vô tình gạt đi cảm xúc của chính con. Đau lòng nhất là khi những "vết xước" ấy lại đến từ môi trường giáo dục, nơi lẽ ra phải là mảnh đất nuôi dưỡng sự tử tế và trưởng thành.
Một lời trách mắng nặng nề trước đám đông có thể khiến một đứa trẻ chọn cách im lặng thật lâu. Một ánh mắt xem thường có thể khiến sự tự tin của một tâm hồn nhỏ bé mất đi sự tự tin trong nhiều năm tháng. Thực ra, điều khiến các em tổn thương nhất không phải là một bài kiểm tra điểm kém mà là cảm giác mình không được tôn trọng bởi chính những người mình hằng tin yêu.
Chúng ta có thể nhận thấy giáo dục là sự tự soi rọi. Giáo dục không chỉ là truyền đạt kiến thức, mà là dùng nhân cách để chạm vào nhân cách. Khi người thầy bước lên bục giảng với sự tôn trọng học sinh, thầy sẽ nhận lại sự kính trọng tự thân thay vì nỗi sợ hãi. Khi cha mẹ biết "cúi xuống" để nhìn vào mắt con, chúng ta đang nuôi lớn trong con một tâm hồn đầy tự trọng và bao dung.
Lòng tự trọng nằm ở cách chúng ta giữ lời hứa, cách ta biết nói lời xin lỗi khi sai dù đối phương chỉ là một đứa trẻ. Đó là khi ta không dùng quyền lực hay tuổi tác để lấn át người khác, mà dùng sự chân thành để dẫn lối.
Chúng ta hãy để chiếc gương luôn trong trẻo. Người lớn chính là chiếc gương soi đầu đời của trẻ. Chiếc gương ấy trong hay đục, phẳng lặng hay méo mó sẽ quyết định cách các em nhìn nhận về thế giới và về chính bản thân mình.
Khi con mắc lỗi, thay vì nóng vội trách phạt, hãy thử dành cho con vài phút thật sự lắng nghe. Hãy nhìn vào mắt con khi con muốn giải thích. Hãy nghiêm khắc nhưng đừng thiếu sự ấm áp. Bởi trẻ nhỏ thường nhớ rất lâu cách người lớn đối xử với mình trong những lúc mình chưa tốt.
Sống tử tế trước khi dạy về sự tử tế: Vì con sẽ làm theo những gì bạn làm, chứ không phải những gì bạn nói. Sự tôn trọng sâu sắc nhất đôi khi chỉ bắt đầu từ một ánh mắt khích lệ, một cái chạm tay đồng cảm và một thái độ sống đúng mực mỗi ngày. Sau cùng, muốn con trở thành một người tuyệt vời, chúng ta hãy là phiên bản tuyệt vời đó trước đã.
Cùng con học cũng chính là cùng con trưởng thành.
CTKO
#Tráchnhiệm
#Tựtrọng
#Giátrịsống