Chủ Nhật, tháng 3 01, 2026

TN MN CÙNG OANH

Nắng
xuân cao nguyên - Một miền nhớ

Sáng tháng Giêng, tôi thức dậy khi gió còn se lạnh. Mở cánh cửa quen thuộc, nắng đã đợi sẵn tự lúc nào. Thứ nắng hanh hao, vàng óng như mật ong rót xuống khoảng sân nhỏ, khẽ chạm vào nền đất đỏ còn in dấu chân người.

Tôi đã đi qua bao mùa xuân như thế.

Ngày ấy, còn trên bục giảng, mỗi sớm đến trường, nắng đã tràn qua dãy hành lang dài. Sân trường rộng và cao, trời cao nguyên miên man trong nắng. Bóng dáng học trò cùng giọng nói tiếng cười cứ văng vẳng, tan vào không gian. Cảm giác nắng rải nhẹ qua vai áo bên cửa sổ lớp học thật dịu dàng như một cái ôm khẽ khàng của thời gian.

Nắng xuân miền cao mang cái hanh khô của mùa khô Tây Nguyên. Nhưng chính cái hanh hao ấy lại làm người ta thêm nhớ, thêm thương. Sau giờ tan học, tôi thường dắt xe qua con đường đỏ bụi. Hai bên là đồi cà phê đang vươn cành non, xa xa vài vạt dã quỳ sót lại sau mùa rực rỡ. Nắng phủ lên tất cả một màu vàng nhẹ, không chói chang mà mênh mang, da diết.

Những chiều cuối năm học, khi học trò chuẩn bị rời trường, tôi đứng lặng dưới khoảng sân ngập nắng. Trong ánh sáng ấy, tôi thấy rõ từng gương mặt học trò hồn nhiên, tin cậy, đầy ước mơ. Nắng xuân miền cao lặng lẽ soi sáng những ước vọng đang lớn lên từ đất nghèo.

Rồi tôi rời bục giảng. Những buổi sáng không còn bước qua cánh cổng trường quen thuộc nhưng nắng xuân cao nguyên vẫn vậy. Nắng vẫn lặng lẽ trải dài qua thung lũng, vẫn cần mẫn hong khô những giọt sương đêm còn đọng trên mặt đất.

Tôi ngồi một mình nhìn nắng rơi xuống rẫy cà phê xa xa. Trong cái se lạnh còn sót lại của buổi sớm, nắng xuân hanh hao mà dịu dàng làm lòng mình lắng lại. Người ta có thể đi xa khỏi một miền đất nhưng khó mà rời được thứ nắng đã thấm vào da thịt. Nắng xuân cao nguyên giữ ấm lòng giữa gió lạnh, nhắc tôi tin rằng sau mùa khô, cà phê vẫn sẽ ra hoa trắng muốt.

Giờ đây, mỗi độ xuân về, khi vệt nắng vàng nghiêng qua khung cửa, tôi lại nghe như tiếng gió đang thầm thì gọi tên mình. Tiếng gọi ấy đưa tôi về lại những cung đường lộng gió, về với những đồi đất đỏ bazan và những năm tháng thanh xuân vẫn còn vẹn nguyên màu nắng. Nắng xuân nơi ấy là thanh âm của đất trời, là ánh sáng soi rọi suốt một quãng đời tôi đã gắn  và thương yêu.

#TảnmạncùngOanh #nắngxuân

Ảnh: Nắng xuân cao nguyên.

 TẢN MẠN CÙNG OANH
Tết đến an vui.
Tết đến, ai cũng mong an vui.
Trước hết, giữ Tết trong lòng mình vừa phải. Những ngày Tết chỉ cần nhà cửa gọn gàng, sạch sẽ, đầm ấm. Tết có một cành hoa tươi xinh, một mâm cơm ấm cúng và nụ cười lan toả yêu thương, thế là an vui. Tết đến với cảm giác bình yên khi trở về. 
Tết giản dị nhưng đủ đầy. Thức ăn vừa đủ ăn, bánh trái vừa đủ dùng để tránh hoài phí của cải, công sức và lòng thành. Tết cần một không khí đầm ấm, thương yêu, không vội vã. Việc tiêu tiền ngày Tết phải chừng mực có tính toán. Ngày Tết biết giữ đồng tiền, chi tiêu có hạn mức thì sau Tết lòng mới nhẹ. An vui đến từ việc không phải lo trả giá cho những cuộc mua sắm vội vàng.
Ngày Tết cũng cần giữ lời nói hiền hòa. Tết là lúc gặp nhau cũng là lúc dễ chạm vào những điều nhạy cảm. Bớt hỏi chuyện riêng tư, bớt so sánh hơn thua. Một câu chúc chân thành quý hơn trăm lời vô tình. Tết an lành bắt đầu từ miệng nói ra những điều ấm áp. Tiếp theo là Tết nên dành thời gian cho nhau. Đặt điện thoại xuống, ngồi cạnh người thân lâu hơn một chút. Nghe người già kể chuyện cũ, nhìn trẻ nhỏ chơi đùa. Những khoảnh khắc ấy không tốn tiền nhưng nuôi dưỡng kí ức suốt cả đời.
Cuối cùng, Tết là một dịp nghỉ ngơi cho tâm hồn. Đừng biến Tết thành cuộc chạy đua mệt mỏi. Cho phép mình chậm lại, tha thứ nhiều hơn, bắt đầu năm mới bằng sự tử tế với người khác và với chính mình. Tết là an vui, Tết đủ đầy nhưng tiết kiệm và không lãng phí. Tết đẹp nhất là sau khi đi qua mà lòng ta vẫn ấm, tiền bạc không thiếu và kí ức thì đầy ắp yêu thương.
#Kiều Oanh Cao Thị #Tết #Tếtanvui (18/02/2026)
Ảnh: Vui Tết miền quê.
 TẢN MẠN CÙNG OANH
Hai sắc hoa Xuân.

Nhắc đến Tết, người Việt thường nhớ đến hoa trước tiên vì hoa đến đúng lúc lòng người cần một khởi đầu.
Ở miền Bắc, hoa đào nở trong gió lạnh. Cánh đào mỏng màu hồng phai, rất dịu dàng. Đào đứng lặng lẽ như một lời nhắc  xuân đã về rồi đó. Mùa xuân miền Bắc đủ ấm để người ta thấy lòng mình dịu lại sau một năm vất vả. Hoa đào gắn với những cái Tết sum vầy. Màu hồng ấy mang vẻ đẹp của đoàn viên, của chở che, của những cần qua năm tháng.
Ở miền Nam, khi nắng ươm vàng, hoa mai bung nở. Mai không e ấp. Mai vàng rực rỡ, thẳng thắn như chính tính cách con người phương Nam. Từng cánh, tưng bông phóng khoáng, rộng mở, mạnh mẽ đón mùa xuân. Dưới nắng, cánh mai mỏng mang theo niềm tin vào một năm mới hanh thông, đủ đầy. Hoa mai vững vàng trước gió , can trường trước nắng. Mai nở như một lời khẳng định rằng sau bao vất vả, con người vẫn vui tươi, vẫn hi vọng, vẫn mạnh mẽ vươn lên.
Hai loài hoa, hai miền đất, hai dáng vẻ khác nhau nhưng Đào và Mai đều  là loài hoa của niềm tin trong ngày Tết. Loài hoa của lời cầu mong bình an, hạnh phúc và những điều an lành sẽ đến.
Người Việt chơi hoa ngày Tết để giữ xuân với mỗi sáng thức dậy, nhìn cành hoa, biết rằng mình đang bước vào một năm mới với tâm thế hiền hòa, tử tế, yêu thương. 
Dù ở miền nào, khi Đào, Mai nở là báo hiệu Xuân về, Tết đến. Trông không khí rộn ràng của ngày Tết, có cành hoa trong nhà là đủ để mùa xuân ở lại.
CTKO
#Tết
Ảnh: Mùa xuân trên quảng trường.
 TẢN MẠN CÙNG OANH
T
ôi vẫn giữ thói quen nấu nước tắm tất niên.
Tắm nước lá mùi già chiều ba mươi Tết là một phong tục đẹp của người Việt từ bao đời nay. Người xưa gọi đó là tục tẩy trần tất niên. Nước lá mùi giúp xua tan xui xẻo, gột rửa bụi trần năm cũ, mang lại hương thơm thanh sạch, giúp cơ thể thư giãn, khí huyết lưu thông để đón năm mới may mắn, tươi vui.
Cuộc sống bây giờ đã đổi khác. Mọi thứ đủ đầy và tiện nghi hơn xưa. Nhưng cứ mỗi chiều ba mươi, dù bận rộn đến đâu, tôi vẫn dành thời gian nấu một nồi nước lá mùi già cho cả nhà. Từng cành mùi đã trổ hoa được rửa sạch, hương thơm thân thuộc thoảng lên trong không gian nhỏ. Thêm vài lát gừng đập dập, một nhúm muối trắng là có một nồi nước với mùi hương hấp dẫn. Mùi hương ấy khiến nhịp sống chậm lại giữa bộn bề cuối năm, làm quên đi nỗi nhọc nhằn, lo toan cả năm. Tất cả còn lại là cảm giác ấm áp và bình yên.
Tôi giữ thói quen ấy vì tin rằng có những điều nếu mình không nâng niu, chúng sẽ dần mất đi. Nồi nước tất niên không chỉ để làm sạch thân thể. Nó nhắc ta biết soi lại mình sau một năm đã qua, biết bỏ xuống những điều nặng lòng, biết bắt đầu lại bằng sự trong mới của tâm hồn.
Mong các con sau này, dù đi đâu, làm gì, cũng đừng quên một chiều ba mươi dành cho sự “tẩy trần” của chính mình. Không cần cầu kì lễ nghi chỉ cần còn giữ được ý thức sống trong sạch, ngay thẳng và biết bước vào năm mới với một tâm thế thanh thản.
Giữ nồi nước tắm chiều ba mươi là giữ một nếp nhà giản dị. Giữ lấy hương vị truyền thống. Giữ lấy yêu thương. Và chính từ những điều tưởng nhỏ bé ấy mà làm nên một cái Tết đầm ấm, trọn vẹn suốt cả đời người. Giữa nhịp sống vội vã, chúng ta có đủ kiên nhẫn để giữ thói quen này không?
CTKO
#Tết.
Ảnh: Sắc xuân.
 TẢN MẠN CÙNG OANH
Tết đến hẹn nhau trở về.

Tết đang đến gần. Từng nhịp thời gian đang trôi để khép lại hành trình của ba trăm sáu lăm ngày và Tết sẽ đến.
Tết bắt đầu từ những buổi sáng se lạnh, từng cơn gió nhẹ chạm vào thinh không một mảng màu riêng. Người ta chợt nhận ra năm cũ đang sắp khép lại với tất bật, lo toan, vội vã mà lòng bỗng dễ nhớ, dễ thương, dễ tiếc nuối. Với người Việt, Tết Nguyên Đán là một ngày mở đầu năm mới, là một cuộc hẹn lớn, hẹn giữa con người với gia đình, với tổ tiên, với quê hương và sâu xa hơn nữa là với chính mình.
Những ngày cận Tết, nhà cửa được quét dọn sạch sẽ. Việc lau chùi bụi bặm giống như âm thầm dọn dẹp những điều cũ trong lòng. Bàn thờ được sửa soạn tươm tất, nén nhang thắp lên để khẩn cầu, để nhắc nhở con người về cội nguồn, về tổ tiên. Bánh chưng, bánh tét gói bằng lá xanh, buộc bằng sợi lạt mềm. Trong nồi bánh có mùi gạo nếp, mùi lá dong và cả mùi của sum vầy. Người lớn ngồi canh lửa, trẻ con thức khuya nghe chuyện xưa. Tết vì thế mà ấm áp nghĩa tình.
Sáng mồng Một, người ta ăn mặc chỉnh tề, nói với nhau những lời tốt lành. Lì xì, mừng tuổi, làm việc lễ nghĩa, ăn nói nhẹ nhàng để gửi gắm một niềm tin và mong con cháu lớn lên tử tế, mong một năm đầy đủ, bình an. Những lời chúc Tết họ hàng, những cái bắt tay, cái cúi đầu, những lời thăm hỏi tưởng chừng đơn sơ lại là sợi dây nối các thế hệ trong một gia đình, một dòng tộc. Rồi người ta đi chùa đầu năm để thấy an yên, để thấy lòng tự tại. Giữa mùi hương tết, người ta học cách khởi đầu năm mới bằng tấm lòng hiền lành, nhẫn nại và biết ơn.
Tết về. Tết nằm trong khoảnh khắc cả nhà ngồi bên nhau, trong ánh mắt người già dõi theo con cháu, trong niềm vui giản dị được trở về nơi thân thuộc, thương yêu.
Nhịp sống ngày càng vội, Tết là khoảng lặng để người ta nhớ rằng dù đi đâu, làm gì thì gia đình vẫn là gốc, truyền thống vẫn là rễ và yêu thương là điều cần được giữ gìn qua những tháng năm.
Viết trong ngày cuối tháng Chạp!
CTKO.
#Tết # Trởvề #Cộinguồn
Ảnh: Cô, trò và ngày hai mươi chín Tết.
TẢN MẠN CÙNG OANH.
Viết tiếp ngày cuối năm…
Mùa xuân cứ thế mà về. Đất trời đã khoác lên một màu áo mới. Từng con đường miền quê, từng góc phố, từng cánh rừng như vừa được đánh thức sau một giấc ngủ dài. Tất cả tràn trề xuân.
Sáng sớm, sương còn đọng trên những ngọn cỏ non, long lanh như những hạt ngọc nhỏ. Tiếng chim gọi nhau ríu rít trên mái nhà, trên tán cây, nghe mà thấy lòng người thêm náo nức. Gió xuân khẽ khàng lướt qua trên nhành lá, đủ để bớt đi những ưu phiền còn sót lại của năm cũ.
Ở miền quê, mùa xuân đến thật rõ ràng. Mùi rơm rạ còn vương trên cánh đồng. Tiếng cười rộn rã của lũ trẻ chạy tung tăng trên con đường đất đỏ. Sắc hoa cải vàng rực bên bờ ruộng, hoa mận trắng, hoa đỗ ban hồng mơn man nơi triền đồi. Người ta nói với nhau những câu chuyện đầu năm, ánh mắt sáng lên niềm hi vọng.
Ở phố thị, xuân cũng len vào từng con hẻm nhỏ. Những chậu cúc, chậu mai được đặt trước cửa nhà. Những cửa hàng treo đèn lồng đỏ, tiếng nhạc xuân vang lên từ sớm. Dòng người vội vã bỗng chậm lại đôi chút như để kịp cảm nhận một điều gì đó dịu dàng đang chạm vào mình.
Mùa xuân, mùa đổi thay của cỏ cây, của vạn vật. Mùa xuân là lúc con người tự làm mới chính mình. Sau những tháng ngày mệt mỏi, ta có dịp ngồi lại, nhìn lại một năm đã qua, có được, có mất, có cả những điều chưa trọn vẹn. Xuân đến là để nhắc ta rằng cuộc sống còn mở ra nhiều cơ hội. Còn bước đi là còn có thể khởi đầu. Có những ước mơ từng gác lại, có những dự định chưa hoàn thiện. Xuân về, hãy mở lòng, mạnh dạn đứng lên, làm một điều tốt hơn hôm qua, học một điều mới, sửa một thói quen chưa hay. Sự đổi thay bắt đầu từ những việc nhỏ được làm đều đặn mỗi ngày. Mùa xuân là mùa của niềm tin. Tin vào đất trời, tin vào mầm non, chồi biếc và tin vào chính mình. 
Xuân về rồi. Đất trời thay áo mới. Còn chúng ta, ta có sẵn sàng thay đổi để xứng đáng với một mùa xuân mới không?
CTKO.
#Tảnmạn (Đăng f15/02/2026)
 Ảnh: Ngày cuối năm ở Sài Gòn.
 TẢN MẠN CÙNG OANH.
Viết tiếp ngày cuối năm…

Rồi ta bỗng giật mình vì thời gian trôi qua. Có thể bởi một khoảnh khắc từ tấm ảnh cũ, một bản nhạc xưa hay bất chợt thấy màu sương pha lên mái tóc. Thật là “đời người như bóng câu qua cửa.”
Bóng con ngựa trắng lao đi, chỉ kịp in lên khung cửa một vệt mờ rồi tan biến. Không ai nắm được, không ai gọi lại được. Đời người cũng thế. Ta từng nghĩ tuổi trẻ là dài, ngày tháng là nhiều, ước mơ thì cứ thong thả mà thực hiện. Nhưng rồi, chẳng hiểu từ khi nào, những mùa xuân trôi nhanh hơn, những buổi sáng ngắn lại và thời gian bước đi gấp gáp hơn ta tưởng. Hồi còn trẻ, ta sống như thể mình có cả một đời để thử sai. Có những điều để hẹn lại, có những lời yêu thương ngại ngần chưa nói, có những giấc mơ cứ dời lại phía sau những bận rộn mưu sinh. Chỉ đến khi ngoảnh đầu nhìn lại, ta mới hiểu là thời gian không đợi. Nó đi qua ta, nhẹ như gió, lặng như mây.
Đời người hữu hạn, điều ấy ai cũng biết nhưng khi đi quá nửa chặng đường, người ta mới thấm. Thấm cái cảm giác bất lực khi nhận ra sức khỏe không còn như xưa, khi những người thân yêu lần lượt già đi, khi có những cuộc chia tay không kịp nói lời từ biệt. Khi ấy, “bóng câu qua cửa” không còn là một hình ảnh văn chương mà là sự thật hiện hữu trong từng nhịp thở của đời sống. Trong câu nói ấy không nhằm dừng lại ở nỗi buồn, điều đẹp đẽ là dạy ta không sợ hãi thời gian mà tỉnh thức trước thời gian. Khi biết đời ngắn, ta học cách sống chậm lại trong tâm hồn dù nhịp đời có gấp gáp đến đâu. Ta bắt đầu quý một bữa cơm đủ đầy, một buổi chiều yên tĩnh, một cuộc trò chuyện thân thương, một lần gặp lại.
Đến một độ, người ta không còn khát khao sống sâu hơn. Không cần đi xa chỉ cần đi đúng hướng. Không cần có nhiều chỉ cần đủ để lòng an yên. Đời có thể trôi nhanh nhưng mỗi bước chân vẫn có thể in dấu bằng sự tử tế và chân thành. Rốt cuộc, điều làm ta day dứt nhất không phải là thời gian trôi mà là những ngày trôi qua vô nghĩa. Bởi vậy, ta không còn sợ tuổi già hay sợ cuộc đời ngắn ngủi. Ta chỉ sợ một đời sống hoài, sống phí để đến lúc khép lại cánh cửa đời mình chẳng còn gì để mà nhớ, mà thương.
Đời người nhanh quá, ngắn ngủi thật đấy! Mỗi thời khắc, mỗi năm đi qua, mỗi nhịp đời thu dần lại nhưng chính vì ngắn ngủi mà mỗi ngày còn được sống đã là một ân huệ. Nếu biết trân trọng, biết yêu thương, biết sống cho đúng nghĩa sống thì dấu ấn cuộc đời vẫn ở mãi trong lòng những người.
CTKO
#KiềuOanhCaoThị #Tảnmạncuốinăm. Đăng f ngày 13/02/2026
Ảnh: Nhớ mãi ngày gặp lại!

Thứ Bảy, tháng 2 28, 2026

 TẢN MẠN CÙNG OANH.
Đi giữa mùa hoa cà phê trắng.
Giữa mùa hoa cà phê, người ta học được cách sống chậm rãi. Không ai vội vã trước sắc trắng dịu dàng ấy. Không ai nỡ ồn ào giữa mênh mang hương thơm. Dường như thiên nhiên muốn nhắc con người rằng có những vẻ đẹp chỉ hiện ra khi ta biết dừng lại, biết lắng nghe, biết mở lòng đón nhận. Hoa cà phê lặng lẽ nở hết mình rồi lặng lẽ rơi, gửi trọn hương sắc cho đời vào đất đỏ bazan.
Ở nơi đây, người dân vẫn cần mẫn với nương rẫy, với mùa màng, với những ước mong giản dị. Hoa nở là lời hẹn hò của một mùa no ấm phía trước. Trong sắc trắng tinh khôi kia là niềm tin âm thầm của bao phận người bám đất, bám rừng, cùng với cao nguyên để sống và yêu thương. Mùa hoa đi qua, trái sẽ kết lại, nắng sẽ chín dần và những hạt cà phê sẽ mang theo câu chuyện của đất trời Tây Nguyên đi khắp mọi miền.
Ai đã từng một lần đến với mùa cà phê nở hoa hẳn sẽ hiểu rằng Tây Nguyên không chỉ đẹp ở cảnh sắc mà còn đẹp ở cái tình. Tình của đất dành cho người, tình của người gửi vào đất. Một vẻ đẹp âm thầm, cần mẫn như chính những mùa hoa cà phê hằng năm vẫn nở, vẫn trắng, vẫn thơm, vẫn chờ đợi những tấm lòng. Và thế thôi! Chỉ cần một buổi sáng, một màu hoa, một làn sương mỏng, cao nguyên đã ở lại rất lâu trong tâm người đến.
CTKO      
#KiềuOanhCaoThị #càphê #Tết #Tảnmạn
Ảnh: Lễ hội cà phê Pleiku.


Viết tiếp ngày cuối năm.
Cuối năm, con người ta bỗng bận rộn hơn. Bận theo một cách rất lạ. Làm lụng suốt hơn ba trăm ngày, tưởng rằng mấy ngày cuối có thể thở phào nhẹ nhõm, vậy mà... Công việc vẫn đuổi theo từng bước chân, lòng người vẫn tất bật với bao điều chưa kịp hoàn thành. Chính trong cái bận rộn ấy, ta lại thấy mình đang sống và đáng sống.
Hôm nay, ở nơi mua sắm, không khí rộn ràng ùa về. Người đi, kẻ đến, tay xách nách mang, ai cũng vội vã. Trong từng ánh mắt có mệt mỏi, có lo toan nhưng cũng tràn đầy niềm háo hức vì ai cũng đang cố gắng để mang về nhà một cái Tết đủ đầy hơn, ấm áp hơn cho những người mình thương.
Cuối năm, bận rộn không chỉ là công việc còn là trách nhiệm, là tình yêu lặng thầm dành cho gia đình. Người mẹ chọn từng mớ rau, người cha cân nhắc từng khoản chi, là những đôi vai quen gánh gồng mà chẳng mấy khi kêu than. Mỗi bước chân vội vã giữa dòng người đông đúc đều mang theo một ước mong rất đỗi giản dị rằng năm cũ khép lại bình an, năm mới mở ra nhẹ lòng.
Giữa những ngày kết thúc một năm dài, nếu có thể hãy dịu dàng hơn với nhau. Bởi phía sau sự bận rộn ấy là cả một trời thương yêu đang lặng lẽ. Chỉ cần đủ yêu thương để lo toan thì dẫu nhọc nhằn đến đâu, mùa cuối năm vẫn là mùa ấm áp nhất trong lòng người.
Viết trong ngày tháng Chạp
CTKO
#tấtbật #cuốinăm  Ngày 10/02/2026
Ảnh: Gặp nhau nơi miền quê.



 TẢN MẠN CÙNG OANH
Viết tiếp ngày cuối năm (2)
Ừ, ta cùng ngồi xuống những ngày cuối năm một chút nhé, bạn yêu!
Tết miền cao đến lặng lẽ mà cũng hào phóng vô cùng. Nắng trải dài trên sườn núi, gió  ngang qua cửa nhà mang theo mùi khói bếp và mùi ngô nướng thơm ngon. Ở đây, mùa xuân không có mưa phùn như miền quê trung du nhưng cũng se sắt lạnh. Xuân miền cao mộc mạc, phới phới như tấm lòng của đất trời. 
Giữa nắng gió Tây Nguyên những ngày cuối năm, lòng ta lại thèm nhớ về một điều rất khác. Thèm mưa phùn rả rích của quê nhà, nơi mỗi sáng giêng hai nghe mùi bếp rơm, nghe tiếng người gọi nhau khe khẽ. Có lẽ cái mùi quê hương đã ẩn khuất trong tâm can. Nhớ cái lạnh miền quê làm người ta xích lại gần nhau hơn. Không biết những hương vị, thanh âm của ngày xưa ấy, nay có còn không? Nghĩ về những giây phút cùng nhau quây quần bên bếp lửa, chuyện râm ran và má ai cũng hồng. Mọi người cứ ngồi đó, nhìn nhau, nghe củi lửa tí tách, nghe thời gian chậm lại.
Càng về cuối năm ta càng thêm ao ước. Ao ước một chuyến về, một cái Tết với bước chân trần trên nền đất cũ, được nghe gọi tên mình bằng giọng quê hương. Nhưng đời người, bạn ạ, không phải lúc nào cũng theo ý muốn. Áo cơm níu người ta ở lại, nghìn lẻ một thứ hối thúc người ta đi tiếp. Và nỗi nhớ cứ âm thầm lớn lên, dai dẳng. Trong miên man nỗi nhớ cùng niềm ước ao là lời thơ của Tạ Nghi Lễ: “Xa Quảng Trị quê hương tôi./Hai mươi năm chưa hề trở lại. /Nợ áo cơm…” Nghe lời thơ da diết mà thêm nặng lòng. Có những món nợ, đời người chỉ biết mang theo. 
Thôi thì, ở nơi này, ta cũng đón xuân với những gì đang có: “Xuân đã đến trên miền cao rộn rã, Tết cùng tôi giữa bản sương giăng.” Tất bật, lo toan, vội vã nhưng mỗi người đều giấu một nỗi niềm riêng. Đó là dấu lặng của những người xa quê, của một thời đã qua.
Cuối năm, chỉ mong lòng người an yên bước sang năm mới. Rồi bạn cũng sẽ thấy đủ ấm để không cô đơn giữa nắng gió; đủ mạnh mẽ để tiếp tục cuộc mưu sinh và đủ yêu thương để vẫn còn biết nhớ. Tết này, bạn yêu ạ, ta giữ quê hương trong lòng; giữ bếp lửa hồng trong kí ức và giữ người thương ở góc thân thương.
CTKO
#Tết #Tảnmạn #Nhữngngàycuốinăm
- Ảnh:  Hẹn hò ngày cuối năm.

T Ả N M Ạ N C Ù NG OANH Nắng x uân c ao n guyên -  Một m iền n hớ Sáng tháng Giêng, tôi thức dậy khi gió còn se lạnh. Mở cánh cửa quen thuộc...