Thời gian lắng vào tà áo trắng.
Người ta thường nói thời gian là kẻ đánh cắp tàn nhẫn nhất nhưng tôi lại thấy thời gian thật dịu dàng. Sau bốn mươi năm, chính thời gian đã trả lại cho tôi những người bạn cũ như lời hẹn năm xưa chưa từng lỗi nhịp.
Trong sắc áo trắng tinh khôi, chúng tôi đứng quây quần bên Cô chủ nhiệm kính yêu, nhìn nhau mà ngỡ như sân trường năm ấy đang hiện về. Mình vẫn là cô nữ sinh của mái trường cấp IIIA Vĩnh Linh ngày nào, vừa bước qua cánh cổng trường đầy nắng, trên tay còn cầm nhành phượng đỏ của một mùa chia tay.
Bốn thập kỷ đã trôi qua. Mỗi người đã đi qua những con đường riêng, nếm đủ vị mặn ngọt của đời người. Vậy mà lạ thay, khi đứng cạnh nhau, mọi khoảng cách của thời gian và không gian bỗng chốc tan biến. Không cần kể về những thành bại đã qua, cũng chẳng cần những lời hoa mỹ. Chúng tôi chỉ lặng lẽ nhìn nhau, mỉm cười để ký ức tự tìm đường trở về trên mái tóc đã nhuốm màu sương gió.
Tôi thấy lại những sáng sớm qua chuyến đò đầy cho kịp giờ vào lớp, những buổi chiều tan học cùng nhau đi về qua con đường làng nhỏ. Thấy lại cái thuở nghèo khó mà thương nhau đến thắt lòng. Những câu chuyện thì thầm dưới ngăn bàn, những bát cơm sẻ nửa, những tháng ngày lam lũ mà ấm áp… tất cả bỗng sống dậy dưới bóng cây già nơi sân trường cũ.
Có lẽ chính những năm tháng thiếu thốn ấy, cùng sự dạy dỗ tận tình của Cô, đã âm thầm nuôi lớn trong chúng tôi một tình bạn bền lâu. Để hôm nay gặp lại, sau ngần ấy năm, chúng tôi vẫn giữ được cho nhau một tấm lòng chân thành, vẫn thấy mình như những đứa học trò của lớp 12B năm nào.
Cảm ơn Cô. Cảm ơn các bạn. Cảm ơn tất cả đã cùng tôi đi qua một quãng dài của đời người để rồi có ngày lại đứng bên nhau, bình yên đến thế!
Cuộc hội ngộ nhẹ nhàng nhưng lại ấm áp như một liều thuốc chữa lành. Và tôi chợt hiểu một điều giản dị: Có những cuộc gặp gỡ trong đời không phải để bắt đầu mà chỉ để nhắc chúng ta rằng một phần thanh xuân với tà áo trắng vẫn còn nguyên vẹn đâu đó trong tim. Chỉ cần trái tim còn biết nhớ, biết thương thì thanh xuân dưới mái trường năm ấy sẽ còn mãi, lặng lẽ, sáng mãi trong ký ức của mỗi chúng ta.
CTKO
#Câuchuyệnnhỏ #Kýức #Thanhxuân









