Hiển thị các bài đăng có nhãn Học cùng con. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Học cùng con. Hiển thị tất cả bài đăng

3 tháng 6, 2026

Lời kết: Cùng con học - cùng con trưởng thành.

 LỜI KẾT “CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH”

Chúng ta đã cùng nhau đi qua một hành trình mang tên “Cùng con học - cùng con trưởng thành”. Ngồi nhìn lại và nhận ra: Những điều chúng ta bàn đến chưa bao giờ chỉ là chuyện điểm số hay bài vở. Đó là hành trình đi tìm nền gốc cho một đứa trẻ và cũng là hành trình người lớn học lại cách làm cha mẹ.

Ta bắt đầu từ tự giác là gốc của hành vi. Bởi một đứa trẻ nếu không biết tự chịu trách nhiệm với việc nhỏ mỗi ngày thì rất khó đứng vững trước những thử thách lớn hơn sau này.

Rồi ta nói về tự tin là gốc của tâm hồn. Vì có những đứa trẻ học không tệ nhưng luôn sống trong cảm giác mình chưa đủ tốt. Một câu nói nóng vội của người lớn đôi khi ở lại trong lòng con rất lâu.

Ta đi tiếp đến tự học là gốc của năng lực. Bởi không ai có thể ngồi cạnh con cả đời. Điều quý giá nhất không phải là hôm nay con làm được bao nhiêu bài mà là sau này, khi không còn ai nhắc, con vẫn biết tự tìm đường để đi tiếp.

Và cuối cùng, chúng ta chạm đến tự trọng, nhân cách , giá trị sống là gốc của một con người. Vì học giỏi mà không biết tôn trọng bản thân, không biết sống tử tế thì con đường đời vẫn sẽ rất chông chênh.

Đi qua từng chặng như thế để hiểu rằng:

Không có tự giác, con sẽ không có nền.
Không có tự tin, con sẽ không dám bước.
Không có tự học, con khó đi xa.
Và nếu thiếu tự trọng, con sẽ khó đứng vững giữa cuộc đời nhiều đổi thay.

Có lẽ, điều quan trọng nhất mà hành trình này để lại không nằm ở con trước tiên mà nằm ở chính chúng ta. Tôi tin nhiều cha mẹ cũng từng như tôi: Có những buổi tối mệt mỏi vì phải nhắc con quá nhiều. Có những lần nóng lòng rồi lỡ nói với con một câu khiến mình day dứt mãi về sau. Có những lúc chỉ mong con thay đổi thật nhanh mà quên rằng trẻ con cũng cần thời gian để lớn lên.

Rồi sau tất cả, ta hiểu ra: Muốn con thay đổi, cha mẹ phải thay đổi trước. Cha mẹ học cách bình tĩnh hơn một chút. Lắng nghe nhiều hơn một chút. Tin con nhiều hơn một chút. Và bớt làm thay đi một chút.

Nuôi dạy một đứa trẻ chưa bao giờ là hành trình hoàn hảo. Sẽ có lúc con khóc. Có lúc cha mẹ sai. Có những buổi tối cả nhà đều mệt. Nhưng cũng chính từ những điều rất đời thường ấy, chúng ta học cách bước lại gần nhau hơn.

Tôi muốn chuyên mục này không chỉ dừng lại ở những lời chia sẻ để “dạy con học”. Mong rằng từ đây, chúng ta có thể cùng nhau xây dựng một góc nhìn rộng hơn: Về những nguyên tắc cốt lõi khi đồng hành cùng con. Về những sai lầm rất phổ biến của cha mẹ.Về cách giữ cho một mái nhà luôn còn chỗ cho sự lắng nghe và yêu thương.

Cuối cùng, điều một đứa trẻ nhớ mãi không phải là hôm ấy mình được mấy điểm. Điều ở lại lâu nhất thường là cảm giác mình đã lớn lên như thế nào trong ngôi nhà ấy.

Cũng từ những trăn trở ấy, tôi muốn bắt đầu một hành trình mới: Khóa học dành cho cha mẹ một hành trình thật chậm, thật đời thường nhưng đủ sâu để chúng ta cùng nhìn lại chính mình trong cách đồng hành cùng con mỗi ngày.

Ở đó, chúng ta sẽ cùng nhau học: Cách bớt nóng vội hơn. Cách nói để con muốn lắng nghe. Cách buông đúng lúc để con biết tự đứng lên. Và cách giữ bình yên trong một mái nhà có con đang lớn.

Tôi vẫn mong, trên hành trình sắp tới, bạn sẽ tiếp tục ở lại, tiếp tục đọc, tiếp tục chia sẻ và cùng tôi đi tiếp. Vì nuôi dạy con chưa bao giờ là chuyện của riêng một gia đình. Đó là hành trình của rất nhiều trái tim đang cố gắng mỗi ngày để yêu con đúng cách hơn.

Cảm ơn bạn vì đã đi cùng tôi đến đây. Không phải để trở thành những cha mẹ hoàn hảo. Chỉ là mỗi ngày, chúng ta học cách làm cha mẹ tử tế hơn một chút và học cách làm một người lớn đúng nghĩa hơn một chút. Thế thôi cũng đã là một hành trình rất đẹp rồi.

CTKO

#Cùngcontrưởngthành 

#Tutrong 

#Giatrisong 

#Longbieton

#Lờikết

22 tháng 4, 2026

Lòng biết ơn nảy mầm từ những điều giản dị.

 CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Chủ đề: Tự trọng và giá trị sống.

Bài 5. Lòng biết ơn nảy mầm từ những điều giản dị

Càng đi qua nhiều khúc quanh của cuộc đời, ta càng hiểu được rằng giá trị của một con người không nằm ở đỉnh cao họ đứng, nó nằm ở cách họ trân trọng những bàn tay đã nâng đỡ mình từ những ngày gian khó. Một con người đáng quý không phải chỉ vì tài giỏi mà bởi họ biết sống có nghĩa, có tình và biết nhớ ân tình.

Giữa nhịp sống hối hả, lòng biết ơn đôi khi bỗng trở nên thật mong manh. Ta chạnh lòng khi thấy những người vừa chạm tay vào thành công đã vội quên đi bóng mát của người trồng cây năm cũ. Đau lòng hơn, đôi khi ngay dưới mái trường, nơi vốn là thánh đường của nhân cách, ta vẫn bắt gặp những nốt nhạc lạc điệu. Đó là khi người đứng trên bục giảng lại để cái tôi ích kỷ và lòng thực dụng lấn lướt tâm hồn. Một người thầy dạy học trò rất nhiều bài học đạo đức nhưng chính họ lại sống vô tâm với đồng nghiệp, phủ nhận công lao của người đi trước.

Chúng ta tự hỏi: Làm sao có thể dạy trẻ về lòng biết ơn khi chính người cầm phấn lại chối bỏ ân tình?

Trẻ con không học bằng tai. Chúng học bằng đôi mắt quan sát cha mẹ, thầy cô mỗi ngày. Chúng nhìn cách ta nói lời cảm ơn với người bảo vệ trường dưới cơn mưa, cách ta cư xử ấm áp với đồng nghiệp dù cuộc đời còn lắm sự hơn thua. Khi sự vô ơn tồn tại trong giáo dục, nó trở thành sự đổ vỡ niềm tin thầm lặng. Người thầy không chỉ dạy cái mình biết, quan trọng hơn là dạy cái mình , đó chính là nhân cách.

Dạy con lòng biết ơn, thực chất là dạy con cách nhìn thấy sự liên kết của mình với thế giới. Con hiểu rằng mình không lớn lên một mình. Có biết bao bàn tay đã âm thầm nâng đỡ phía sau những ngày bình yên của con: Cha mẹ thức khuya dậy sớm lo từng bữa cơm. Thầy cô lặng thầm gieo từng con chữ. Người lao công quét sạch con đường mỗi sớm mai.

Một đứa trẻ biết ơn sẽ biết cúi đầu trước sự hy sinh của người khác. Còn một đứa trẻ quen được đáp ứng mọi điều sẽ rất dễ nghĩ rằng: "Mọi thứ mình có đều là hiển nhiên". Đó là lý do lòng biết ơn cần được gieo từ những điều giản dị nhất trong gia đình. Con học được sự trân trọng khi thấy cha cảm ơn mẹ sau bữa cơm, khi thấy mẹ nâng niu đồng tiền cha vất vả làm ra.

Hãy nuôi dưỡng tâm hồn con bằng những câu hỏi cuối ngày: "Hôm nay con biết ơn điều gì?". Có thể con chỉ trả lời: "Con cảm ơn vì hôm nay mẹ đợi con tan học" hay "Cảm ơn vì bạn cho con mượn cây bút". Chính những điều nhỏ bé ấy sẽ lọc đi những "hạt sạn" vô cảm, giúp con biết nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và sống sâu sắc hơn.

Hành trình "Cùng con học - Cùng con trưởng thành" không chỉ mong con học giỏi. Điều chúng ta mong hơn cả là con lớn lên thành người biết sống đàng hoàng, biết yêu thương và biết cúi đầu trước nghĩa tình. Thật ra, hành trình dạy con cũng chính là hành trình người lớn tự sửa mình. Muốn con biết nhớ ân tình, người lớn phải sống có trước có sau. Trẻ con giống như mảnh đất, những gì gieo xuống hôm nay sẽ là nhân cách của ngày mai. Nếu gieo lòng biết ơn, con sẽ lớn lên với một trái tim ấm áp và tử tế. Bởi điều còn lại lâu bền nhất trong một con người chính là họ đã sống với cuộc đời này bằng một trái tim như thế nào.

CTKO

#Cùngcontrưởngthành 

#Tutrong 

#Nhancach 

#Giatrisong 

#Longbieton

Bài 4: Tôn trọng - Khi soi mình vào mắt con trẻ.

CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH

Chủ đề: Tự trọng và Giá trị sống

Bài 4: Tôn trọng - Khi soi mình vào mắt con trẻ.

Con trẻ không học về sự tôn trọng qua những bài giảng dài trên bục giảng hay những lời răn dạy khô khan. Các em học bằng cách quan sát.

Trẻ quan sát cách cha mẹ thưa chuyện với ông bà, cách chúng ta mỉm cười cảm ơn một người phục vụ, hay cách ta nhường đường cho một người lao động. Trẻ cũng lặng lẽ ghi lại cách thầy cô bước vào lớp, cách thầy cô gọi tên một học sinh hay kiên nhẫn lắng nghe một câu hỏi ngây ngô.

Mỗi hành động của chúng ta như từng giọt nước thấm vào đất, âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn trẻ. Một đứa trẻ được lắng nghe sẽ biết cách lắng nghe. Một đứa trẻ được đối xử bằng sự tử tế sẽ lớn lên với lòng tự trọng vẹn nguyên.

Đôi khi, vì áp lực cuộc sống, vì cơm áo gạo tiền hay những mệt mỏi riêng tạo ra những "vết xước" vô hình. Người lớn chúng ta vô tình quên mất rằng: Trẻ con cũng có lòng tự trọng.

Chúng ta dạy con lễ phép nhưng lại lỡ lời quát tháo người khác khi nóng giận. Chúng ta muốn con "kính trên nhường dưới" nhưng đôi khi lại vô tình gạt đi cảm xúc của chính con. Đau lòng nhất là khi những "vết xước" ấy lại đến từ môi trường giáo dục, nơi lẽ ra phải là mảnh đất nuôi dưỡng sự tử tế và trưởng thành.

Một lời trách mắng nặng nề trước đám đông có thể khiến một đứa trẻ chọn cách im lặng thật lâu. Một ánh mắt xem thường có thể khiến sự tự tin của một tâm hồn nhỏ bé mất đi sự tự tin trong nhiều năm tháng. Thực ra, điều khiến các em tổn thương nhất không phải là một bài kiểm tra điểm kém mà là cảm giác mình không được tôn trọng bởi chính những người mình hằng tin yêu.

Chúng ta có thể nhận thấy giáo dục là sự tự soi rọi. Giáo dục không chỉ là truyền đạt kiến thức, mà là dùng nhân cách để chạm vào nhân cách. Khi người thầy bước lên bục giảng với sự tôn trọng học sinh, thầy sẽ nhận lại sự kính trọng tự thân thay vì nỗi sợ hãi. Khi cha mẹ biết "cúi xuống" để nhìn vào mắt con, chúng ta đang nuôi lớn trong con một tâm hồn đầy tự trọng và bao dung.

Lòng tự trọng  nằm ở cách chúng ta giữ lời hứa, cách ta biết nói lời xin lỗi khi sai dù đối phương chỉ là một đứa trẻ. Đó là khi ta không dùng quyền lực hay tuổi tác để lấn át người khác, mà dùng sự chân thành để dẫn lối.

Chúng ta hãy để chiếc gương luôn trong trẻo. Người lớn chính là chiếc gương soi đầu đời của trẻ. Chiếc gương ấy trong hay đục, phẳng lặng hay méo mó sẽ quyết định cách các em nhìn nhận về thế giới và về chính bản thân mình. 

Khi con mắc lỗi, thay vì nóng vội trách phạt, hãy thử dành cho con vài phút thật sự lắng nghe. Hãy nhìn vào mắt con khi con muốn giải thích. Hãy nghiêm khắc nhưng đừng thiếu sự ấm áp. Bởi trẻ nhỏ thường nhớ rất lâu cách người lớn đối xử với mình trong những lúc mình chưa tốt.

Sống tử tế trước khi dạy về sự tử tế: Vì con sẽ làm theo những gì bạn làm, chứ không phải những gì bạn nói. Sự tôn trọng sâu sắc nhất đôi khi chỉ bắt đầu từ một ánh mắt khích lệ, một cái chạm tay đồng cảm và một thái độ sống đúng mực mỗi ngày. Sau cùng, muốn con trở thành một người tuyệt vời, chúng ta hãy là phiên bản tuyệt vời đó trước đã.

Cùng con học cũng chính là cùng con trưởng thành.

CTKO

#Tráchnhiệm

#Tựtrọng

#Giátrịsống

 

Trung thực bắt đầu từ lòng dũng cảm nhận lỗi.

 CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Chủ đề tháng tư: Tự trọng, nhân cách, giá trị sống.
Bài 3.
Trung thực bắt đầu từ lòng dũng cảm nhận lỗi
Có những lúc con làm sai và chọn cách im lặng. Không phải vì con không biết lỗi, mà vì con sợ. Sợ bị mắng, sợ bị trách, sợ sự thất vọng trong mắt cha mẹ. Nếu mỗi sai lầm đều bị đón nhận bằng sự phê bình nặng nề, đứa trẻ sẽ buộc phải học cách che giấu để tự vệ.
Nếu con được nghe: “Không sao cả, chúng ta sẽ cùng tìm cách sửa lại” thì con sẽ học được một bài học quý giá: Dám nhận lỗi quan trọng hơn việc không mắc lỗi.
Sự trung thực cần một mảnh đất bao dung để nảy mầm.
Lần tới, khi con mắc lỗi, thay vì hỏi "Tại sao?", bạn hãy thử hỏi: “Con nghĩ mình nên làm gì để sửa lại cho đúng nhỉ?”
CTKO
#Tráchnhiệm
#Tựtrọng

21 tháng 4, 2026

Dạy con trách nhiệm qua những điều gần gũi.

 CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Chủ đề tháng tư: Tự trọng, nhân cách, giá trị sống.
Bài 2. Dạy con trách nhiệm qua những điều gần gũi.
Nhiều cha mẹ dạy con trách nhiệm bằng lời nhắc nhở nhưng trẻ em lại thấu hiểu trách nhiệm qua hành động cụ thể. Trách nhiệm không phải là một danh từ trừu tượng. Nó là việc làm cụ thể:
Con làm rơi đồ thì con nhặt lại.

Con bày đồ chơi ra thì con thu dọn vào.

Con làm đổ nước thì con đi lấy khăn lau.

Thay vì trách mắng, hãy kiên trì đồng hành để con làm đến cùng.

Đừng nói: “Con phải có trách nhiệm!”.

Hãy nói: “Việc này là của con, mình cùng hoàn thành nó nhé!”.

Trách nhiệm không phải là lời nói suông.

Trách nhiệm là thói quen được rèn giũa từ những việc không tên mỗi ngày.

               CTKO

            #Tráchnhiệm

  #giúpcontrưởngthành

  #Tựtrọng

Tự trọng bắt đầu từ những việc rất nhỏ.

 CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Chủ đề tháng tư: Tự trọng, nhân cách, giá trị sống.
Bài 1.
 Tự trọng bắt đầu từ những việc rất nhỏ
Khi con học xong và đứng dậy, bàn học vẫn ngổn ngang sách vở, bút viết nằm rải rác. Theo thói quen, chúng ta nhìn thấy và tiện tay dọn lại cho gọn gàng. Mọi thứ ngăn nắp rất nhanh, nhưng ngày hôm sau... kịch bản ấy lại lặp lại.

Chúng ta vẫn nghĩ đó chỉ là chuyện nhỏ. Thật ra, chính những việc nhỏ ấy đang âm thầm nuôi lớn một điều rất vĩ đại trong con: Lòng tự trọng.

Một đứa trẻ biết tự cất sách vở không chỉ là học tính gọn gàng. Con đang học cách tự nhủ: “Đây là việc của mình.” Một đứa trẻ tự chuẩn bị đồ dùng cho ngày mai không chỉ là biết sắp xếp. Con đang học cách chịu trách nhiệm với cuộc sống của chính mình.

Tự trọng không phải là điều xa vời. Tự trọng không đến từ những bài diễn văn dài hay những bài học đạo đức lớn lao. Tự trọng được bồi đắp từ những việc nhỏ bé được lặp lại mỗi ngày.

Đôi khi, vì thương con, chúng ta vô tình "tước đoạt" cơ hội trưởng thành của trẻ. Ta sợ con làm lâu, sợ con làm bẩn, sợ không đúng ý mình và thế là ta làm thay. "Cùng con trưởng thành" là chấp nhận sự chưa hoàn hảo. Một góc bàn có thể chưa thật sạch, một chiếc cặp còn hơi lệch nhưng đó là thành quả của đôi bàn tay con. Khi con quen tự làm, tự chịu trách nhiệm, con sẽ hình thành Sự tôn trọng chính bản thân. Một đứa trẻ biết tôn trọng chính mình sẽ không dễ bỏ cuộc, không dễ buông xuôi và không dễ bị cuốn theo những điều sai trái. 

Bạn sẵn sàng ngay từ tối nay: Khi con học xong, thay vì dọn giúp, bạn hãy nhẹ nhàng nói: “Phần này là việc của con nhé”! Có thể chưa gọn gàng nhưng đó là bước chân đầu tiên để con học cách làm chủ cuộc đời mình. 

Trong những việc nhỏ mỗi ngày, bạn đang giúp con "tiện lợi" hơn hay đang giúp con "trưởng thành" hơn?

CTKO

#giúpcontrưởngthành

#Tựtrọng

Ảnh: Biết cách uốn nắn và tạo niềm vui học tập.

13 tháng 4, 2026

Bài 6. Cha mẹ cần làm gì khi con biết tự học?

 CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Chủ đề tháng 3: Làm sao để con biết tự học?
Bài 6.
Cha mẹ cần làm gì khi con biết tự học?
Con đã bắt đầu ngồi vào bàn học mà không cần nhắc. Con biết chuẩn bị bài. Biết tự làm việc của mình. Đó là một bước tiến rất đáng quý.
Cũng từ đây, một câu hỏi mới xuất hiện: “Vậy mình còn cần làm gì nữa không?”
Khi con đã biết tự học, vai trò của cha mẹ không còn là người nhắc nhở. Lúc này, cha mẹ là người đồng hành thầm lặng. Cha mẹ không kiểm soát quá nhiều, không can thiệp vào từng chi tiết. Cha mẹ chỉ ở đó, khi con cần. Những lúc con gặp bài khó cần có sự hỗ trợ để tăng thêm tự tin cho con và giữ cho con không chán nản.
Tự học không có nghĩa là con tự bơi giữa biển kiến thức. Nếu phía sau con luôn có một người lớn bình tĩnh và tin tưởng, con sẽ vững vàng hơn rất nhiều.
Cùng con trưởng thành đến một giai đoạn phải biết buông đúng lúc. Buông nhưng không bỏ mặc. Buông là tin rằng con có thể tự đi tiếp.
Hành trình tự học của con không kết thúc ở đây. Nó chỉ mới bắt đầu. Và điều đẹp nhất là: Con không còn học chỉ vì cha mẹ, con học vì chính mình.
Nhìn lại ba tháng vừa qua, có lẽ chúng ta đã cùng nhau đi qua một hành trình rất ý nghĩa: Từ tự giác, tự tin đến tự học. Hành trình ấy, chúng ta đã cùng nhau bắt đầu từ vì sao con chưa tự giác để bàn về kỷ luật, thói quen đến cách nói chuyện, thuộc về cảm xúc, kết nối và làm sao con tự học là đi vào kỹ năng và phương pháp học
Bạn có nhận ra, điều thay đổi nhiều nhất không chỉ là con mà còn cả chính chúng ta.
CTKO
#Tựhọc
#Cáchhọc

Bài 5. Bạn nghĩ gì khi “Con học chậm”.

 CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Chủ đề tháng 3: Làm sao để con biết tự học?
Bài
5. Bạn nghĩ gì khi “Con học chậm”. 
“Con học chậm”, có phải là không thông minh?
Những buổi tối, con ngồi trước bài toán rất lâu.
Làm sai.
Xóa đi.
Viết lại.
Trong khi đó, có những bạn khác làm rất nhanh.
Cha mẹ bắt đầu lo lắng: “Có phải con mình không nhanh nhạy?” “Có phải con không thông minh?”
Sự thật cho thấy: Học chậm không đồng nghĩa với học yếu, học kém.
Mỗi đứa trẻ có một nhịp học khác nhau. Có đứa hiểu rất nhanh. Cũng có đứa cần thêm thời gian để suy nghĩ, để thử, để sai.
Điều quan trọng không phải là tốc độ mà là con có hiểu hay không.
Một đứa trẻ làm nhanh nhưng hời hợt sẽ khó đi xa.
Một đứa trẻ chậm nhưng chắc lại có nền tảng vững vàng hơn.
Vì thế, người ta hay nói câu “Chậm mà chắc.”
Điều cha mẹ cần làm không phải là thúc con nhanh hơn. Cha mẹ cần giúp con học đúng cách.
Khi con sai, đừng vội sửa ngay. Hãy hỏi: “Con nghĩ mình sai ở đâu?”. Khi con tự nhận ra, bài học sẽ ở lại lâu hơn.
Cùng con trưởng thành không phải là so sánh con với người khác. Cha mẹ nên giúp con tiến bộ so với chính mình ngày hôm qua. Chậm một chút cũng không sao. Chỉ cần con không dừng lại.
Bạn thân mến! Khi con làm bài chậm, bạn thử kiên nhẫn hơn một chút. Có thể, điều con cần không phải là một lời thúc giục. Con cần thời gian để hiểu theo cách của riêng mình.
CTKO
#Tựhọc
#Cáchhọc

Bài 4. Dạy con cách học quan trọng hơn bắt con học.

 CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Chủ đề tháng 3: Làm sao để con biết tự học?
Bài
4. Dạy con cách học quan trọng hơn bắt con học.
Một đứa trẻ không biết bắt đầu từ đâu, không biết học phần nào trước, không biết kiểm tra lại bài của mình sẽ rất dễ chán nản. Khi chán nản, con sẽ tìm cách tránh việc học.
Tự học không nhất thiết phải bắt đầu từ ý chí mạnh mẽ. Nó bắt đầu từ một cách học rõ ràng. Cha mẹ có thể giúp con bằng những điều rất cụ thể: Khi bắt đầu học, đừng mở tất cả các môn cùng lúc. 
Hãy chọn một việc nhỏ để làm trước.
Ví dụ: Làm 2 bài toán. Học 5 từ vựng.
Khi con hoàn thành một việc nhỏ, con sẽ dễ bắt đầu việc tiếp theo hơn.
Một điều quan trọng khác:
Dạy con tự kiểm tra lại bài của mình.
Không phải làm xong là đứng lên.
Làm xong bài phải nhìn lại: Mình có sai chỗ nào không? Có thể làm tốt hơn không?
Đó chính là bước đầu của việc tự học thật sự.
Cùng con trưởng thành, cha mẹ không phải là làm cho con học nhiều hơn. Cha mẹ cần giúp con biết: Học từ đâu. Học như thế nào. Và tự nhìn lại việc học của mình.
Khi con có phương pháp, tinh thần tự học mới dần hình thành.
Bạn thử làm một điều nhỏ: Đừng hỏi con học bao lâu. Hãy hỏi: Hôm nay con bắt đầu học từ việc gì?
Một thay đổi rất nhỏ nhưng giúp con học cách chủ động trong việc học.
CTKO
#Họccóphươngpháp
#Tựhọc

9 tháng 4, 2026

Bài 3: Ba thói quen nhỏ giúp con hình thành tinh thần tự học

 CÙNG CON HỌC – CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Tháng 3: Làm sao để con biết tự học?
Bài 3: Ba thói quen nhỏ giúp con hình thành tinh thần tự học
Nhiều cha mẹ mong con có tinh thần tự học, nhưng tự học vốn không bắt đầu từ những mục tiêu lớn lao. Nó nảy mầm từ những thói quen giản đơn lặp lại mỗi ngày. Khi những thói quen ấy trở thành nếp sống, việc học sẽ tự nhiên như hơi thở.
Dưới đây là ba thói quen nhỏ mà bất kỳ gia đình nào cũng có thể bắt đầu ngay:
1. Thiết lập “giờ vàng” cố định:
Trẻ em luôn cần một nhịp sinh hoạt ổn định để cảm thấy an tâm. Nếu giờ học cứ thay đổi thất thường, tâm trí con sẽ rất khó tập trung. Khi có một khung giờ cố định dành riêng cho việc học, cơ thể và trí não con sẽ hình thành một phản xạ tự nhiên: Đến giờ là ngồi vào bàn. Khi đó, lời nhắc nhở của cha mẹ sẽ không còn là áp lực.
2. Soạn sách vở cho ngày mai
Đây là một việc nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn về trách nhiệm. Trước khi đi ngủ, hãy để con tự xem thời khóa biểu, chuẩn bị sách vở và đồ dùng. Thói quen này giúp con hiểu rằng: Việc học là của chính mình, không phải của ai khác.
3. Nguyên tắc”Hoàn thành mới chuyển bước”
Sự tập trung thường bị đánh cắp bởi những việc không tên: chạy đi lấy nước, tìm đồ chơi, hay ngó nghiêng tivi. Cha mẹ hãy cùng con tạo một quy ước nhỏ: Khi đã ngồi vào bàn, hãy cố gắng hoàn thành phần việc đã định trước khi đứng lên. Sự tập trung sâu chính là "chìa khóa vàng" của việc tự học.
Ba thói quen này nghe qua có vẻ đơn giản, nhưng nếu được duy trì bền bỉ, chúng sẽ tạo nên một nền tảng vô cùng vững chãi. Cùng con trưởng thành không phải là tìm kiếm những phương pháp cao siêu. Đôi khi, chỉ cần giúp con giữ vững những nếp nhỏ mỗi ngày là đủ.
Tối nay, thay vì kiểm tra bài vở, bạn thử bắt đầu bằng một câu hỏi nhẹ nhàng trước giờ đi ngủ: “Ngày mai con cần chuẩn bị những cuốn sách nào nhỉ?”
Một câu hỏi nhỏ thôi, nhưng biết đâu lại là bước khởi đầu cho một hành trình tự lập đầy tự hào của con, bạn nhé!
CTKO
#Giúpconhọc #Rèntínhtựgiác
#Thóiquen #Thc

1 tháng 4, 2026

Bài 2: Cha mẹ nên giúp con học đến mức nào là đủ?

 CÙNG CON HỌC – CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Tháng 3: Làm sao để con biết tự học?
Bài 2:
Cha mẹ nên giúp con học đến mức nào là đủ?
Một hình ảnh rất quen thuộc trong nhiều gia đình: Buổi tối, con ngồi vào bàn, cha mẹ ngồi ngay bên cạnh. Từng lời nhắc nhở vang lên: "Mở vở ra con", "Làm bài này đi", "Viết lại chỗ này cho đúng"...
Sự quan tâm ấy vốn dĩ bắt nguồn từ tình thương và trách nhiệm. Thế nhưng, đôi khi chúng ta cũng cần tự hỏi: "Mình nên giúp con đến mức nào là vừa?" Nếu buông tay quá sớm, ta sợ con lơ là, lúng túng. Nếu nắm tay quá chặt, con lại vô tình hình thành thói quen dựa dẫm. Thực ra, đồng hành cùng con không phải là làm thay con từng bước, mà là khơi gợi để con tự bước đi.
Điều con cần nhất từ chúng ta là sự định hướng:
Giúp con tháo gỡ những nút thắt trong bài học.
Gợi mở phương pháp để con tự tìm ra đáp án.
Khích lệ khi con gặp những bài toán khó.
Phần còn lại, hãy để con tự mình hoàn thành. Một bài làm có thể chưa chỉn chu, nét chữ có thể chưa thật đẹp nhưng đó là thành quả từ nỗ lực tự thân, điều ấy quý giá hơn nhiều một kết quả hoàn hảo nhưng có quá nhiều "bàn tay" người lớn can thiệp. Chỉ khi được tự làm, tự sai và tự sửa, con mới học được cách tư duy độc lập.
Đó chính là khởi đầu của hành trình tự học. Cùng con học không có nghĩa là ngồi thay con giải hết bài, mà chỉ đứng bên cạnh con: Đủ gần để con cảm thấy yên tâm, nhưng đủ xa để con có không gian tự lập.
Tối nay, bạn thử lùi lại một chút xem sao. Đừng vội làm thay, chỉ cần hiện diện khi con thật sự cần hỗ trợ. Đôi khi, chính "khoảng lùi" tinh tế ấy của cha mẹ lại là đòn bẩy giúp con tiến thêm một bước dài trên con đường trưởng thành.
CTKO
#Giúpconhọc
#Rèntínhtựgiác
Ảnh: Gặp nhau bên đường làng.

23 tháng 3, 2026

Bài 1: Vì sao nhiều đứa trẻ chưa biết tự học?

 CÙNG CON HỌC – CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Tháng 3: Làm sao để con biết tự học?
Bài 1: Vì sao nhiều đứa trẻ chưa biết tự học?
Không ít cha mẹ có cùng một nỗi băn khoăn. Con đi học mỗi ngày. Con vẫn làm bài khi được nhắc. Nhưng nếu không có người lớn bên cạnh, việc học của con dường như chậm lại. Và câu hỏi quen thuộc lại xuất hiện: “Vì sao con mình chưa biết tự học?”
Thật ra, phần lớn những đứa trẻ không tự học không phải vì con lười. Đơn giản là con chưa hình thành được thói quen. Một thói quen học tập không tự nhiên xuất hiện trong một sớm một chiều. Nó được hình thành từ những điều rất nhỏ:
Một giờ học cố định mỗi ngày.
Một góc bàn học gọn gàng.
Một khoảng thời gian đủ yên tĩnh để con tập trung.
Nếu hôm nay học lúc này, mai lại học lúc khác, đứa trẻ rất khó tìm được nhịp điệu của mình. Ngoài ra, có một lý do khác mà nhiều gia đình ít để ý. Đó là khi cha mẹ làm thay con quá nhiều.
Chuẩn bị sách vở. Nhắc từng bài phải làm. Thậm chí kiểm tra từng bước.
Khi mọi việc đều được người lớn dẫn dắt, đứa trẻ không có cơ hội học cách tự chịu trách nhiệm.
Vì thế, điều đầu tiên để con biết tự học không phải là tăng thêm bài tập mà giúp con có một nếp học tập ổn định. Một khi thói quen đã hình thành, việc học sẽ trở nên tự nhiên hơn rất nhiều.
Cùng con trưởng thành không phải là luôn đứng cạnh con mà cần từng bước lùi lại, để con tập đi bằng đôi chân của chính mình.
* Tối nay, bạn thử nhìn lại một việc nhỏ: Việc học của con đang là thói quen của con hay vẫn là sự nhắc nhở của cha mẹ?
Đôi khi chỉ cần thay đổi một nếp nhỏ trong gia đình, con đường tự học của con đã bắt đầu mở ra.
CTKO
#tựhọc
#nuôidạycon
Ảnh: Em và con trường tới trường.

Bài mở đầu: Tự học không phải là “phép màu” bỗng nhiên xuất hiện.

 CÙNG CON HỌC – CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Tháng 3: Làm sao để con biết tự học?
Bài mở đầu: Tự học không phải là “phép màu” bỗng nhiên xuất hiện.
Có lẽ đây là câu hỏi khiến nhiều cha mẹ trăn trở nhất. Mỗi tối, một kịch bản quen thuộc lại diễn ra: Cha mẹ nhắc - Con học - Con lơ đãng - Cha mẹ nhắc lần nữa - Con miễn cưỡng ngồi lại bàn.
Không ít người thở dài: “Bao giờ con mới chịu tự giác đây?” Nhưng chúng ta cần hiểu rằng: Tự học không phải là một khả năng thiên bẩm bỗng nhiên xuất hiện. Đó là một kỹ năng cần được gieo trồng.
“Cái bẫy” của việc làm thay.
Nhiều khi, chúng ta mong con tự lập nhưng lại vô tình làm thay con quá nhiều: Nhắc từng đầu việc, sắp xếp từng cuốn vở, thậm chí ngồi cạnh "áp tải" suốt buổi học. Khi mọi thứ đều do người lớn điều khiển, đứa trẻ sẽ mất đi bản năng chịu trách nhiệm. Con sẽ nghĩ: "Nếu mình không làm, chắc chắn mẹ sẽ nhắc".
Nền móng của tinh thần tự học.
Tự học không bắt đầu từ những đề toán khó hay những bài văn dài. Nó bắt đầu từ những điều nhỏ bé và kỷ luật:
Con tự chuẩn bị sách vở cho ngày mai theo thời khóa biểu.
Con tự ngồi vào bàn khi kim đồng hồ chạm đúng giờ quy định.
Con kiên nhẫn hoàn thành hết một bài tập trước khi đứng lên.
Những việc tưởng chừng giản dị ấy chính là "bệ phóng" cho tinh thần tự chủ sau này.
Chúng ta sẽ cùng nhau đến đâu trong tháng 3 này?
Trong chuỗi bài viết sắp tới, mình sẽ cùng bạn tìm hiểu sâu hơn:
1. Vì sao nhiều trẻ khó hình thành thói quen tự học?
2. Cha mẹ nên hỗ trợ con đến mức nào là "đủ"?
3. Làm thế nào để con dần tự chịu trách nhiệm với việc học của mình?
Mục tiêu cuối cùng của việc học không chỉ là những điểm số, mà là giúp con trở thành một người biết tự tìm con đường tri thức cho riêng mình.
Trước khi khép lại bài viết hôm nay, mình muốn hỏi bạn: Mỗi tối, khi con ngồi vào bàn học, con đang học vì tiếng nhắc nhở của bạn, hay vì con hiểu đó là việc của chính mình?
Hãy chia sẻ cùng mình để chúng ta bắt đầu hành trình mới thật ý nghĩa nhé!
CTKO 
#cùngconhọc
#cùngcontrưởngthành
#tựhọc #nuôidạycon
Ảnh: Giở giải lao của cô trò!

16 tháng 3, 2026

Bài kết tháng 2: Ngôi nhà bình yên quan trọng hơn một đứa trẻ hoàn hảo.

 CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
(Phần 2: Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con)
Bài kết: Ngôi nhà bình yên quan trọng hơn một đứa trẻ hoàn hảo
.
Chúng ta đều từng mong con mình trở thành một đứa trẻ học giỏi, ngoan ngoãn và không bao giờ mắc sai lầm. Đó là một mong muốn tự nhiên, bởi cha mẹ nào chẳng kỳ vọng con có một tương lai vững vàng.
Nhưng trên hành trình lớn lên cùng con, có một điều đôi khi chúng ta vô tình quên mất: Một đứa trẻ không cần phải hoàn hảo. Con chỉ cần một ngôi nhà bình yên để trở về.
Bình yên là gì?
Đó không phải là một ngôi nhà không bao giờ có tiếng cãi vã hay sai sót. Bình yên là:
Nơi con dám kể về một điểm số chưa tốt mà không sợ bị trách mắng.
Nơi con có thể thành thật nói rằng: "Hôm nay con đã rất buồn".
Nơi con biết chắc chắn rằng: Dù mình có làm chưa tốt, cha mẹ vẫn luôn ở bên.
Sau tất cả, bình yên là khi mọi người biết quay lại với nhau bằng sự lắng nghe, thay vì bằng những định kiến hay sự áp đặt.
Nhìn lại hành trình trong tháng qua
Chúng ta đã cùng nhau đi qua những bài học nhỏ nhưng chứa đựng những thay đổi lớn:
Hiểu rằng tự giác không đến từ tiếng quát.
Nhận ra trẻ cần được lắng nghe nhiều hơn là dạy dỗ.
Học cách tôn trọng cảm xúc và cẩn trọng với những lời nói vội vàng.
Tất cả những nỗ lực ấy không phải để chúng ta trở thành những "cha mẹ hoàn hảo", mà để ngôi nhà của chúng ta ấm áp hơn một chút mỗi ngày.
Lời cuối cho hành trình này
Cùng con học là hành trình cha mẹ học cách kiên nhẫn. Cùng con trưởng thành là hành trình ta học cách yêu thương sâu sắc hơn.
Điều đẹp nhất không nằm ở đích đến con phải thành công rực rỡ, mà ở chỗ: Mỗi ngày trôi qua, gia đình mình lại thấu hiểu nhau hơn một chút. Thế thôi, đã là điều quý giá nhất rồi.
Trước khi khép lại chuyên mục của tháng này, mình muốn hỏi bạn một câu nhỏ: Trong ngôi nhà của mình hôm nay, điều gì khiến bạn cảm thấy bình yên nhất?
Hãy chia sẻ cùng mình để khép lại một tháng thật trọn vẹn nhé! ️
CTKO 
Ảnh: Đường về làng cùng các em!

Bài 5: Khi con nổi giận, Cha mẹ nên làm gì?

 CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
(Phần 2: Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con)
Bài 5: Khi con nổi giận
, Cha mẹ nên làm gì?
Có những lúc con bỗng trở nên "khác lạ": gắt gỏng, cãi lời, thậm chí khóc òa chỉ vì một chuyện rất nhỏ. Trong khoảnh khắc ấy, phản xạ tự nhiên của nhiều cha mẹ là dập tắt ngay lập tức: “Con hư quá!” “Im ngay!” “Không được hỗn với người lớn!”
Những lời này có thể khiến con im lặng vì sợ hãi, nhưng "ngọn lửa" cảm xúc bên trong con vẫn âm ỉ cháy mà không được giải tỏa.
Giận dữ là một "tiếng cầu cứu" không lời.
Chúng ta cần hiểu rằng: Giận dữ không phải lúc nào cũng là sự chống đối. Với một đứa trẻ, đó là cách duy nhất con biết để bày tỏ khi:
Con đang mệt mỏi hoặc quá tải.
Con đang buồn bã vì một thất bại nhỏ.
Hoặc đơn giản, con cảm thấy mình không được lắng nghe.
Hãy giúp con "gọi tên" cảm xúc
Thay vì phủ nhận cảm xúc của con bằng câu nói: “Có gì đâu mà phải giận!”, cha mẹ hãy đóng vai một người quan sát thông thái:
Thay vì nói: “Con đừng giận nữa.” Hãy thử nói: “Mẹ thấy con đang rất bực mình. Con có muốn kể cho mẹ nghe chuyện gì đã xảy ra không?”
Khi chúng ta gọi tên được cảm xúc (bực bội, thất vọng, buồn chán), con sẽ bắt đầu học được cách nhận diện và kiểm soát chúng. Một câu nói bình tĩnh của cha mẹ chính là "chiếc mỏ neo" giúp con chậm lại giữa cơn bão lòng.
Cùng con trưởng thành là dạy con cách diễn đạt
Trưởng thành không phải là không bao giờ tức giận mà biết cách xử lý cơn giận đó.
Lời nhắn cho cha mẹ: Lần tới khi con nổi giận, trước khi định dạy bảo điều gì, hãy thử dừng lại một chút. Có khi điều con cần nhất lúc đó không phải là một bài giảng đạo đức, mà cần một người lớn đủ bình tĩnh để ở bên và ôm con vào lòng.
CTKO 
#cùngcontrưởngthành
#gọitêncảmxúc
#nuôidạycon

Bài 4: Khen thế nào để con không phụ thuộc lời khen?

 CÙNG CON HỌC – CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
(Phần 2: Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con)
Bài 4: Khen thế nào để con không phụ thuộc lời khen?
Chúng ta thường không tiếc lời khen dành cho con: “Con giỏi quá!” “Con làm tốt lắm!” “Con đúng là đứa trẻ thông minh!”
Những lời khen ấy xuất phát từ niềm tự hào và tình yêu vô bờ bến. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó, chúng ta vô tình khiến con quen với một tư duy: Làm tốt chỉ để được khen. Khi lời khen trở thành "đích đến", con sẽ dễ rơi vào trạng thái lo lắng mỗi khi gặp thử thách. Con bắt đầu sợ sai, sợ bị chê và sợ rằng nếu mình không hoàn hảo, mình sẽ không còn nhận được sự công nhận như trước.
Điều con cần là sự ghi nhận, không phải là sự tâng bốc. Thay vì chỉ khen ngợi kết quả hay tố chất sẵn có, hãy tập trung vào quá trình và nỗ lực:
Thay vì nói: “Con giỏi quá!” Hãy thử nói: “Mẹ thấy con đã rất kiên nhẫn để giải cho bằng được bài toán khó này.”
Thay vì nói: “Con vẽ đẹp thế!” Hãy thử nói: “Mẹ thấy con đã dành rất nhiều tâm huyết để phối màu cho bức tranh này thêm rực rỡ.”
Những lời ghi nhận cụ thể giúp con hiểu rằng: Giá trị của con không nằm ở việc luôn luôn đúng, mà nằm ở chỗ con đã không bỏ cuộc.
Từ lời khen bên ngoài đến động lực bên trong. Cùng con trưởng thành không phải là dùng lời khen để làm con vui nhất thời. Đó là giúp con nhận ra ý nghĩa của sự nỗ lực. Khi ấy, động lực của con sẽ không còn phụ thuộc vào "phần thưởng" là lời khen của người lớn, mà nó đến từ niềm tự hào tự thân.
Gợi ý cho cha mẹ tối nay: Nếu con hoàn thành một việc nhỏ, hãy thử thay đổi cách khen. Đừng chỉ nói “Con giỏi”, hãy nói: “Mẹ ghi nhận sự cố gắng của con hôm nay.” Chính sự thay đổi nhỏ trong cách dùng từ của chúng ta sẽ nuôi lớn sự tự tin bền vững bên trong con.
Bạn có nghĩ vậy không? Bạn dự định sẽ thay đổi "cách khen" nào đầu tiên trong tối nay cùng con?
Hãy chia sẻ cảm nghĩ của bạn bên dưới để chúng ta cùng lan tỏa năng lượng tích cực này đến cộng đồng cha mẹ nhé!
CTKO
 #cùngconhọc
#khenconđúngcách
#tựtin
#nuôidạycon
Ảnh: Cô và các bạn nhỏ!
 

13 tháng 3, 2026

Bài 3. Những câu nói vô tình làm tổn thương con.

 CÙNG CON HỌC – CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
(Phần 2. Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con)
Bài 3.
Những câu nói vô tình làm tổn thương con.

Cha mẹ có nhiều khi thốt ra những câu nói rất nhanh. Chỉ trong một lúc nóng lòng.

Như: “Có thế cũng không làm được à?” / “Sao con chậm thế?” /“Bạn A còn làm tốt hơn con.”

Nói xong, người lớn có thể quên nhưng đứa trẻ thì không. Vì với con, lời nói của cha mẹ có sức nặng rất lớn. Khi nghe những câu như vậy nhiều lần, con không chỉ buồn trong chốc lát. Rồi con bắt đầu nghĩ rằng:
Mình không đủ giỏi.
Mình luôn làm sai.
Mình làm cha mẹ thất vọng.

Và từ đó, con có thể chọn im lặng hoặc không dám thử thêm điều mới. Điều đáng nói là, hầu hết những câu nói ấy đều xuất phát từ sự lo lắng. Cha mẹ sợ con chậm. Sợ con không theo kịp. Sợ con gặp khó khăn sau này.

Cách nói vội vàng đôi khi lại khiến con tổn thương nhiều hơn điều ta mong muốn. Cùng con trưởng thành không phải là không bao giờ nhắc con sai mà nhắc con theo cách không làm con thấy mình kém cỏi.

Cha mẹ có thể thay vì nói:“Sao con kém thế?” bằng “Chỗ này con làm chưa đúng, mình thử lại một lần nữa nhé.”

Một thay đổi nhỏ trong cách nói, cảm xúc của con đã khác đi rất nhiều. Một đứa trẻ không cần nghe những lời hoàn hảo. Con chỉ cần cảm thấy rằng dù mình chưa làm tốt, cha mẹ vẫn ở bên.

Bạn thân mến! Câu hỏi nhỏ dành cho bạn tối nay: Trong những lúc nóng vội, ta đã từng nói với con câu nào mà nếu bình tĩnh lại, ta sẽ chọn nói khác đi?

Nhận ra điều đó đã là một bước trưởng thành của cha mẹ rồi.

CTKO.

#cảmxúcvàgiaotiếpgiađình

Ảnh: Học trò nhỏ của tôi. 

 

12 tháng 3, 2026

Bài 2. Đứa trẻ cần được lắng nghe nhiều hơn.

 

CÙNG CON HỌC – CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH

(Phần 2. Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con)

Bài 2. Đứa trẻ cần được lắng nghe nhiều hơn

Trong nhiều gia đình, cha mẹ nói rất nhiều.

Nhắc con học.
Dặn con lễ phép.
Chỉ con cách làm đúng.

Những lời dạy ấy đều xuất phát từ tình thương. Đôi khi, giữa rất nhiều lời nói của người lớn, tiếng nói của con lại trở nên nhỏ bé. Có những đứa trẻ muốn kể một chuyện ở lớp nhưng mới nói được vài câu, cha mẹ đã vội ngắt lời:

“Chuyện đó mẹ biết rồi.”
“Con làm như vậy là sai.”
“Lần sau phải thế này…”

Cuộc trò chuyện kết thúc trước khi con kịp nói hết.

Dần dần, con sẽ học được một điều:  Nói ra cũng không thay đổi được gì. Và con bắt đầu im lặng.

Một đứa trẻ được lắng nghe sẽ lớn lên rất khác.

Khi con kể chuyện, ta không cần vội sửa đúng sai. Chỉ cần gật đầu.
Chỉ cần hỏi thêm một câu nhỏ: “Rồi sau đó chuyện gì xảy ra?”

Khoảnh khắc ấy nói với con rằng: Câu chuyện của con có ý nghĩa.

Cùng con trưởng thành không phải là nói thật nhiều điều đúng. Ta cần biết khi nào nên lắng nghe thật trọn vẹn. Bởi vì khi một đứa trẻ cảm thấy mình được lắng nghe,  con sẽ dễ dàng mở lòng hơn, hợp tác hơn và tin tưởng cha mẹ hơn.

* Tối nay, khi con kể một câu chuyện nhỏ, hãy thử làm một điều rất đơn giản: Đừng vội dạy. Chỉ cần lắng nghe đến cuối.

Đôi khi, đó chính là món quà lớn nhất cha mẹ có thể dành cho con.

CTKO

Ảnh: Trò chuyện với hai bạn nhỏ.

****************************

9 tháng 3, 2026

Bài 1. Khi con nói: “Con không thích học”

 CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
(Phần 2. Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con.
Bài 1. Khi con nói: “Con không thích học”
Một buổi tối, con ngồi trước bàn học rất lâu. Vở mở ra, bút cầm trên tay… nhưng không viết. Rồi con nói nhỏ: “Con không thích học.”
Nhiều cha mẹ nghe câu đó liền phản xạ ngay: “Không thích cũng phải học.” hoặc “Con chỉ giỏi tìm lý do thôi.”

Đôi khi, câu nói ấy không phải là sự chống đối.

Đó có thể là:
- Con đang mệt sau một ngày dài ở lớp.
- Con sợ mình làm sai.
- Hoặc con thấy bài học quá khó.

Khi một đứa trẻ nói “con không thích học”, điều con thật sự đang nói có thể là: “Con đang gặp khó.” Nếu lúc đó ta chỉ vội vàng sửa con, cánh cửa trò chuyện sẽ khép lại.

Nhưng nếu ta chậm lại một chút và hỏi: “Hôm nay bài nào làm con thấy khó nhất?”

Con sẽ cảm nhận được một điều rất quan trọng: Mình không phải đối mặt với khó khăn một mình.

Cùng con học không phải là ép con ngồi lâu hơn mà giúp con hiểu rằng  mọi khó khăn đều có thể bắt đầu lại từ một bước nhỏ. Và nhiều khi, bước đầu tiên ấy chỉ là một cuộc trò chuyện bình tĩnh giữa cha mẹ và con.

* Tối nay, nếu con than “con không thích học”, bạn thử hỏi con một câu khác:

“Điều gì làm con thấy khó nhất hôm nay?”

Biết đâu,  đó chính là lúc cuộc trò chuyện thật sự bắt đầu.

CTKO

#cùngconhọccùngcontrưởngthành

#Lắngngheconnói

Ảnh: Luôn bên các em.


Nếu bạn có một suy nghĩ hay một câu chuyện nhỏ liên quan đến bài viết này, xin hãy để lại vài dòng ở dưới. Mỗi lời chia sẻ đều là một hạt giống đẹp cho khu vườn chữ nghĩa.

 

Bài mở đầu: Khi cha mẹ thay đổi cách nói, con sẽ thay đổi cách lớn lên

 CÙNG CON HỌC  CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
(Phần 2. Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con)
M
ở đầu: Khi cha mẹ thay đổi cách nói, con sẽ thay đổi cách lớn lên
Chúng ta đã cùng nhau nhìn lại một điều quan trọng: Tự giác bắt đầu từ tư duy cha mẹ.  Tự giác cũng không đến từ việc nhắc nhở không ngừng. Tự giác bắt đầu từ cách cha mẹ kiên nhẫn đồng hành với con mỗi ngày. Nhưng sau tự giác, còn một điều sâu hơn nữa. Một đứa trẻ có thể làm bài đầy đủ, ngồi vào bàn học đúng giờ, nhưng trong lòng vẫn có thể đầy lo lắng.Lo mình làm sai. Lo bị chê. Lo không đủ tốt.Và lúc đó, điều con cần không phải thêm một lời nhắc mà là được lắng nghe. Bởi vì sự tự tin của một đứa trẻ không được nuôi lớn từ những lời dạy dỗ dài. Nó lớn lên từ cách cha mẹ nói chuyện với con mỗi ngày.Từ một câu hỏi nhẹ nhàng: “Hôm nay ở lớp con thấy thế nào?” Từ một cái gật đầu khi con kể chuyện chưa tròn câu. Từ sự bình tĩnh của người lớn khi con đang đầy cảm xúc.Trong chuỗi bài này, chúng ta sẽ cùng nhau đi sâu hơn vào điều đó:
 Khi con nói “Con không thích học”
Khi con buồn, giận hoặc im lặng
Khi cha mẹ vô tình nói những câu làm con tổn thương.
Dạy con tự tin từ cách nói chuyện của cha mẹ với con. Vì nuôi dạy một đứa trẻ không chỉ là dạy con học mà còn dạy con cảm nhận chính mình và tin rằng mình có giá trị. Và hành trình ấy luôn bắt đầu từ cách cha mẹ lắng nghe. 
Trước khi khép lại bài viết này, mình muốn hỏi bạn một điều nhỏ: Trong những ngày gần đây,  bạn đã có một cuộc trò chuyện thật sự với con chưa?
Không phải nhắc học.
Không phải dặn dò.
Chỉ đơn giản là lắng nghe con nói.
CTKO
#cùngcontrưởngthành
#cảmxúcvàgiaotiếpgiađình
#chamẹthôngthái
Ảnh: Công việc sau giờ học của em bé vùng cao.

Nội dung bài

Hướng dẫn mở bài

 Hướng dẫn mở bài Với đề văn Phân tích bài thơ “Những chiếc lá” của Nguyễn Đình Thi, mở bài cần: - Đảm bảo đầy đủ 3 ý lớn của dàn ý (Tác giả...