CÙNG CON HỌC - CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
(Phần 2: Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con)
Bài 5: Khi con nổi giận, Cha mẹ nên làm gì?
Có những lúc con bỗng trở nên "khác lạ": gắt gỏng, cãi lời, thậm chí khóc òa chỉ vì một chuyện rất nhỏ. Trong khoảnh khắc ấy, phản xạ tự nhiên của nhiều cha mẹ là dập tắt ngay lập tức: “Con hư quá!” “Im ngay!” “Không được hỗn với người lớn!”
Những lời này có thể khiến con im lặng vì sợ hãi, nhưng "ngọn lửa" cảm xúc bên trong con vẫn âm ỉ cháy mà không được giải tỏa.
Giận dữ là một "tiếng cầu cứu" không lời.
Chúng ta cần hiểu rằng: Giận dữ không phải lúc nào cũng là sự chống đối. Với một đứa trẻ, đó là cách duy nhất con biết để bày tỏ khi:
Con đang mệt mỏi hoặc quá tải.
Con đang buồn bã vì một thất bại nhỏ.
Hoặc đơn giản, con cảm thấy mình không được lắng nghe.
Hãy giúp con "gọi tên" cảm xúc
Thay vì phủ nhận cảm xúc của con bằng câu nói: “Có gì đâu mà phải giận!”, cha mẹ hãy đóng vai một người quan sát thông thái:
Thay vì nói: “Con đừng giận nữa.” Hãy thử nói: “Mẹ thấy con đang rất bực mình. Con có muốn kể cho mẹ nghe chuyện gì đã xảy ra không?”
Khi chúng ta gọi tên được cảm xúc (bực bội, thất vọng, buồn chán), con sẽ bắt đầu học được cách nhận diện và kiểm soát chúng. Một câu nói bình tĩnh của cha mẹ chính là "chiếc mỏ neo" giúp con chậm lại giữa cơn bão lòng.
Cùng con trưởng thành là dạy con cách diễn đạt
Trưởng thành không phải là không bao giờ tức giận mà biết cách xử lý cơn giận đó.
Lời nhắn cho cha mẹ: Lần tới khi con nổi giận, trước khi định dạy bảo điều gì, hãy thử dừng lại một chút. Có khi điều con cần nhất lúc đó không phải là một bài giảng đạo đức, mà cần một người lớn đủ bình tĩnh để ở bên và ôm con vào lòng.
CTKO
#cùngcontrưởngthành
#gọitêncảmxúc
#nuôidạycon
(Phần 2: Tự tin bắt đầu từ cách cha mẹ nói chuyện với con)
Bài 5: Khi con nổi giận, Cha mẹ nên làm gì?
Có những lúc con bỗng trở nên "khác lạ": gắt gỏng, cãi lời, thậm chí khóc òa chỉ vì một chuyện rất nhỏ. Trong khoảnh khắc ấy, phản xạ tự nhiên của nhiều cha mẹ là dập tắt ngay lập tức: “Con hư quá!” “Im ngay!” “Không được hỗn với người lớn!”
Những lời này có thể khiến con im lặng vì sợ hãi, nhưng "ngọn lửa" cảm xúc bên trong con vẫn âm ỉ cháy mà không được giải tỏa.
Giận dữ là một "tiếng cầu cứu" không lời.
Chúng ta cần hiểu rằng: Giận dữ không phải lúc nào cũng là sự chống đối. Với một đứa trẻ, đó là cách duy nhất con biết để bày tỏ khi:
Con đang mệt mỏi hoặc quá tải.
Con đang buồn bã vì một thất bại nhỏ.
Hoặc đơn giản, con cảm thấy mình không được lắng nghe.
Hãy giúp con "gọi tên" cảm xúc
Thay vì phủ nhận cảm xúc của con bằng câu nói: “Có gì đâu mà phải giận!”, cha mẹ hãy đóng vai một người quan sát thông thái:
Thay vì nói: “Con đừng giận nữa.” Hãy thử nói: “Mẹ thấy con đang rất bực mình. Con có muốn kể cho mẹ nghe chuyện gì đã xảy ra không?”
Khi chúng ta gọi tên được cảm xúc (bực bội, thất vọng, buồn chán), con sẽ bắt đầu học được cách nhận diện và kiểm soát chúng. Một câu nói bình tĩnh của cha mẹ chính là "chiếc mỏ neo" giúp con chậm lại giữa cơn bão lòng.
Cùng con trưởng thành là dạy con cách diễn đạt
Trưởng thành không phải là không bao giờ tức giận mà biết cách xử lý cơn giận đó.
Lời nhắn cho cha mẹ: Lần tới khi con nổi giận, trước khi định dạy bảo điều gì, hãy thử dừng lại một chút. Có khi điều con cần nhất lúc đó không phải là một bài giảng đạo đức, mà cần một người lớn đủ bình tĩnh để ở bên và ôm con vào lòng.
CTKO
#cùngcontrưởngthành
#gọitêncảmxúc
#nuôidạycon

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét