CÙNG CON HỌC – CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH
Tháng 3: Làm sao để con biết tự học?
Bài 2: Cha mẹ nên giúp con học đến mức nào là đủ?
Một hình ảnh rất quen thuộc trong nhiều gia đình: Buổi tối, con ngồi vào bàn, cha mẹ ngồi ngay bên cạnh. Từng lời nhắc nhở vang lên: "Mở vở ra con", "Làm bài này đi", "Viết lại chỗ này cho đúng"...
Sự quan tâm ấy vốn dĩ bắt nguồn từ tình thương và trách nhiệm. Thế nhưng, đôi khi chúng ta cũng cần tự hỏi: "Mình nên giúp con đến mức nào là vừa?" Nếu buông tay quá sớm, ta sợ con lơ là, lúng túng. Nếu nắm tay quá chặt, con lại vô tình hình thành thói quen dựa dẫm. Thực ra, đồng hành cùng con không phải là làm thay con từng bước, mà là khơi gợi để con tự bước đi.
Điều con cần nhất từ chúng ta là sự định hướng:
Giúp con tháo gỡ những nút thắt trong bài học.
Gợi mở phương pháp để con tự tìm ra đáp án.
Khích lệ khi con gặp những bài toán khó.
Phần còn lại, hãy để con tự mình hoàn thành. Một bài làm có thể chưa chỉn chu, nét chữ có thể chưa thật đẹp nhưng đó là thành quả từ nỗ lực tự thân, điều ấy quý giá hơn nhiều một kết quả hoàn hảo nhưng có quá nhiều "bàn tay" người lớn can thiệp. Chỉ khi được tự làm, tự sai và tự sửa, con mới học được cách tư duy độc lập.
Đó chính là khởi đầu của hành trình tự học. Cùng con học không có nghĩa là ngồi thay con giải hết bài, mà chỉ đứng bên cạnh con: Đủ gần để con cảm thấy yên tâm, nhưng đủ xa để con có không gian tự lập.
Tối nay, bạn thử lùi lại một chút xem sao. Đừng vội làm thay, chỉ cần hiện diện khi con thật sự cần hỗ trợ. Đôi khi, chính "khoảng lùi" tinh tế ấy của cha mẹ lại là đòn bẩy giúp con tiến thêm một bước dài trên con đường trưởng thành.
CTKO
#Giúpconhọc
#Rèntínhtựgiác
Tháng 3: Làm sao để con biết tự học?
Bài 2: Cha mẹ nên giúp con học đến mức nào là đủ?
Một hình ảnh rất quen thuộc trong nhiều gia đình: Buổi tối, con ngồi vào bàn, cha mẹ ngồi ngay bên cạnh. Từng lời nhắc nhở vang lên: "Mở vở ra con", "Làm bài này đi", "Viết lại chỗ này cho đúng"...
Sự quan tâm ấy vốn dĩ bắt nguồn từ tình thương và trách nhiệm. Thế nhưng, đôi khi chúng ta cũng cần tự hỏi: "Mình nên giúp con đến mức nào là vừa?" Nếu buông tay quá sớm, ta sợ con lơ là, lúng túng. Nếu nắm tay quá chặt, con lại vô tình hình thành thói quen dựa dẫm. Thực ra, đồng hành cùng con không phải là làm thay con từng bước, mà là khơi gợi để con tự bước đi.
Điều con cần nhất từ chúng ta là sự định hướng:
Giúp con tháo gỡ những nút thắt trong bài học.
Gợi mở phương pháp để con tự tìm ra đáp án.
Khích lệ khi con gặp những bài toán khó.
Phần còn lại, hãy để con tự mình hoàn thành. Một bài làm có thể chưa chỉn chu, nét chữ có thể chưa thật đẹp nhưng đó là thành quả từ nỗ lực tự thân, điều ấy quý giá hơn nhiều một kết quả hoàn hảo nhưng có quá nhiều "bàn tay" người lớn can thiệp. Chỉ khi được tự làm, tự sai và tự sửa, con mới học được cách tư duy độc lập.
Đó chính là khởi đầu của hành trình tự học. Cùng con học không có nghĩa là ngồi thay con giải hết bài, mà chỉ đứng bên cạnh con: Đủ gần để con cảm thấy yên tâm, nhưng đủ xa để con có không gian tự lập.
Tối nay, bạn thử lùi lại một chút xem sao. Đừng vội làm thay, chỉ cần hiện diện khi con thật sự cần hỗ trợ. Đôi khi, chính "khoảng lùi" tinh tế ấy của cha mẹ lại là đòn bẩy giúp con tiến thêm một bước dài trên con đường trưởng thành.
CTKO
#Giúpconhọc
#Rèntínhtựgiác
Ảnh: Gặp nhau bên đường làng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét