Gặp lại người em thân thương ngày ấy.
Ngày gặp nhau, em còn là cậu học trò người Ba Na hiền lành, ít nói, với đôi mắt đen và nụ cười ngượng nghịu. Hôm nay trở lại, đứng trước mặt tôi là một người đàn ông vững vàng, một người đang gánh vác việc chung của cả một vùng đất quê hương.
Điều làm tôi xúc động nhất không phải là chức vụ hay địa vị của em, mà là cách em đứng bên tôi vẫn giản dị, chân thành và đầy kính trọng, hệt như người em nhỏ ngày nào.
Có lẽ, trong suốt cuộc đời làm nghề, người thầy không mong cầu gì hơn thế. Không cần những lời ca tụng sáo rỗng, không cần những tấm bằng khen rực rỡ, chỉ cần một góc nhỏ ấm áp vẫn được học trò trân trọng giữ lại trong lòng.
Tôi nhớ lại những ngày đầu đứng lớp ở vùng cao. Nhớ buổi sáng sương giăng mờ lối, con đường đất đỏ nhão nhoẹt sau cơn mưa rừng và nhớ những ánh mắt học trò rụt rè, bỡ ngỡ. Trong những ánh mắt ấy, có em lặng lẽ nhưng luôn chăm chú nghe lời.
Ngày đó, tôi chẳng dám nghĩ gì xa xôi. Chỉ mong các em biết đọc, biết viết, biết sống cho tử tế. Chỉ mong từng bài giảng của mình không rơi vào khoảng không vô định, mà có thể ở lại đâu đó trong lòng các em như một hạt nhỏ, lặng lẽ đợi ngày nảy mầm.
Và rồi, năm tháng trôi đi như dòng nước. Các em lớn lên, mỗi người một ngã. Có những cái tên tôi đã lỡ quên, có những khuôn mặt đã nhạt dần theo bụi thời gian. Nhưng những cuộc gặp gỡ như hôm nay, khi một học trò cũ đứng trước mặt tôi, trưởng thành và vững vàng lại khiến tất cả sống dậy, vẹn nguyên.
Tôi hiểu rằng, có những hạt mầm đã nảy mầm từ rất lâu, chỉ là mình không có mặt để chứng kiến ngày chúng vươn lên đón nắng. Làm nghề dạy học, có những niềm vui rất lặng. Lặng đến mức nhiều khi chính mình cũng không gọi tên được. Chỉ đến một ngày, khi nhìn lại, mới thấy lòng mình tràn đầy niềm cảm xúc vừa tự hào, vừa biết ơn, vừa được an ủi.
Cảm ơn em, cậu học trò người Ba Na của cô. Cảm ơn em đã lớn lên tử tế giữa cuộc đời đầy biến động. Và cảm ơn em, vì đã giữ lại cho cô một điều rất đẹp: niềm tin rằng những gì mình từng trao đi không hề mất, nó chỉ đang sống và lớn lên trong một hình hài mới.
Có lẽ, giữa cuộc mưu sinh tất bật này, ai cũng có những ước mong cho riêng. Người ta có thể theo đuổi danh vọng, địa vị hay những thành tựu lớn lao. Còn tôi, sau tất cả, vẫn là mong muốn được nhìn thấy học trò trưởng thành, sống tử tế, đứng vững giữa cuộc đời. Không cần các em phải nhớ hết những bài giảng năm nào, chỉ cần một lần gặp lại, vẫn còn gọi tiếng “cô” thân thương, vẫn đứng bên tôi bằng tất cả sự chân thành như thuở nhỏ. Các em giúp tôi hiểu rằng những tháng năm mình đã đi qua rất đáng nhớ. Những điều mình trao đi, dù nhỏ bé, cũng đã kịp ở lại trong lòng một ai đó. Chừng ấy thôi, cũng là một niềm hạnh phúc.
CTKO
Ảnh: Gặp lại người em ngày ấy! (Cô và ChRêng)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét