Ngữ văn 9 - KNTTVCS TRUYỆN TRUYỀN KÌ
Truyện truyền kì là thể loại văn xuôi tự sự, phát triển mạnh mẽ từ thời trung
đại, dùng yếu tố kì ảo làm phương thức nghệ thuật để phản ánh cuộc sống. Truyện
truyền kì thuộc bộ phận văn học viết, tuy nhiên, trong quá trình sáng tạo, các
tác giả cũng sử dụng nhiều yếu tố của văn học dân gian. Trong mỗi truyện truyền
kì, yếu tố kì ảo và yếu tố hiện thực kết hợp, đan xen một cách linh hoạt. Qua
những chi tiết kì ảo, người đọc có thể nhận thấy những vấn đề cốt lõi của hiện
thực cũng như quan niệm và thái độ của tác giả.
- Cốt truyện: Truyện truyền kì có khi mô phỏng cốt truyện dân gian hoặc dã
sử lưu truyền rộng rãi trong nhân dân; có khi mượn từ truyện truyền kì Trung
Quốc. Cốt truyện của truyện truyền kì được tổ chức chủ yếu dựa trên chuỗi sự
kiện sắp xếp theo trật tự tuyến tính, có quan hệ nhân quả.
- Nhân vật: Thế giới nhân vật trong truyện truyền kì khá đa dạng, phong
phú, trong đó nổi bật nhất là ba nhóm: thần tiên, người trần và yêu quái. Các
nhân vật thường có những nét kì lạ, biểu hiện ở nguồn gốc ra đời, ngoại hình
hay năng lực siêu nhiên...
- Không gian và thời gian: Không gian trong truyện truyền kì thường có sự pha
trộn giữa cõi trần, cõi tiên, cõi âm; các hình thức không gian này không tồn
tại tách biệt mà liền thông với nhau. Thời gian cũng có sự kết hợp chặt chẽ
giữa thời gian thực và thời gian kì ảo. Thời gian thực với các điểm mốc, các
niên đại xác định góp phần tạo nên giá trị hiện thực của truyện truyền kì. Thời
gian kì ảo thường được sử dụng khi nói về cõi tiên, cõi âm – nơi mọi thứ ngưng
đọng, không biến đổi, không giới hạn.
- Ngôn ngữ: Truyện truyền kì sử dụng nhiều điển tích, điển cố.//
1 nhận xét:
Học văn!
Đăng nhận xét