Đôi khi, con người cứ mải mê đi tìm
cái cao siêu xa vời mà quên đi những gì thân thương gần gũi. Chính những điều gần
gũi, giản dị, thân thuộc đã làm cho cuộc đời mỗi người thêm ý nghĩa. Trong văn
bản “Lòng yêu nước”, sách Ngữ văn 6 - NXB Giáo dục Việt Nam, tái bản năm 2012,
nhà văn nổi tiếng của Liên Xô I-li-a Ê-ren-bua có viết:
“Lòng yêu nước ban đầu là lòng yêu những
vật tầm thường nhất: yêu cái cây trồng ở trước nhà, yêu cái phố nhỏ đổ ra bờ
sông, yêu vị thơm chua mát của trái lê mùa thu hay mùa cỏ thảo nguyên có hơi rượu
mạnh. Chiến tranh khiến cho mỗi công dân Xô viết nhận ra vẻ thanh tú của chốn
quê hương. Người vùng Bắc nghĩ đến cánh rừng bên dòng sông Vi-na hay miền
Xu-cô-nô, thân cây mọc là là mặt nước, nghĩ đến những đêm tháng sáu sáng hồng và
tiếng "cô nàng" gọi đùa người yêu. Người xứ U-crai-na nhớ bóng thuy
dương tư lự bên đường, cái bằng lặng của trưa hè vàng ánh, vào lúc ấy, đời sống
thấy đầy đủ và phong phú thay, vào lúc ấy, thời gian dường như không trôi đi nữa.
Chỉ có tiếng ong bay khẽ xua động cái yên lặng trọng thể. Người xứ Gru-di-a ca
tụng khí trời của núi cao, những tảng đá sáng rực và nỗi vui bất chợt của một
dòng suối óng ánh bạc, vị mát của nước đóng thành bằng, rượu vang cay sẽ tu
trong bọc đựng rượu bằng da đễ, những lời thấn ái giản dị và những tiếng cuối
cùng của câu chào tạm biệt vọng lại. Người ở thành Lê-nin-grát bị sương mù quê
hương ám ảnh, nhớ dòng sông Nê-va rộng và đường bệ như nước Nga đường bệ, nhớ
những tượng bằng đồng tạc nhưng con chiên mã) lồng lên, và lá hoa rực rỡ cúa
công viên mùa hè, nhớ phố phường mà mỗi cắn nhà là một trang lịch sử. Người
Mát-xcơ- va nhớ như thấy lại những phố cũ chạy ngoằn ngoèo lan man như một hoài
niệm, để rồi đổ ra những đại lộ của thành phố mới. Xa nữa là điện Krem-li, những
tháp cổ ngày xưa, dấu hiệu vinh quang của đất nước Nga và những ánh sao đỏ của
ngày mai. Dòng suối đổ vào sông, sông đổ vào dải trường giang Vôn-ga, con sông Vôn-ga
đi ra bể. Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc. Có thể nào quan niệm được sức mãnh liệt của tình yêu mà
không đem nó vào lửa đạn gay go thử thách. Người ta giờ đây đã hiểu lòng yêu của
mình lớn đến dường nào, yêu người thân, yêu Tổ quốc, yêu nước Nga, yêu Liên
bang Xô viết. Điều đó ta đã hiểu, khi kẻ thù giơ tay khả ố động đến Tổ quốc
chúng ta. Ai là kẻ chẳng cảm thấy, mùa thu qua, điều giản dị này : "Mất nước
Nga thì ta còn sống làm gì nữa".
26- 6 - 1942
(1.
Ê-ren-bua(*), Thời gian ủng hộ chúng ta, tập tuỳ bút, Thép Mới
dịch, NXB Văn nghệ, 1954)
Cùng đọc lại để tìm về những điều giản
dị, thân thương. Chính những điều giản dị, gần gũi bên ta sẽ trở nên vĩ đại.
1 nhận xét:
Đáng đọc, nhiều suy nghĩ sâu sắc!
Đăng nhận xét