VỀ QUÊ.
Tôi đưa tay gạt những bông nắng. Trời quê vẫn lung linh ngập tràn nắng. Luỹ tre làng vẫn thân thuộc trầm mặc như ngày nào.
Đôi khi con người có thể trở nên lạc lõng, đơn côi khi trở về giữa chính quê mình. Những lúc như thế, lời thơ trong Hồi hương ngẫu thư của Hạ Tri Chương lại vang lên:
“Thiếu tiểu ly gia lão đại hồi
Hương âm vô cải mấn mao tồi
Nhi đồng tương kiến bất tương thức
Tiếu vấn khách tòng hà xứ lai.”
Dịch nghĩa:
Rời nhà từ lúc còn trẻ, già mới quay về,
Giọng quê không đổi nhưng tóc mai đã rụng.
Trẻ con gặp mặt, không quen biết,
Cười hỏi: Khách nơi nào đến?
Mà có thể đọc theo bản dịch của Trần Trọng San như sau:
Trẻ đi, già trở lại nhà
Giọng quê không đổi, sương pha mái đâì
Gặp nhau mà chẳng biết nhau
Trẻ cười hỏi: “khác đâu đến làng?”.
Trước những gì đang đổi thay là dòng chảy cuộc đời. Cuộc đời như những con sóng cuốn theo thời gian và in đậm trong lòng mỗi người xa quê là tình thương nỗi nhớ, là bao nhiêu tình cảm dung dị khác. Những tình cảm đó luôn theo họ suốt hành trình. Để khi trở lại, dù nơi quê hương mọi người đã xa lạ nhưng vẫn thấy mình vô cùng hạnh phúc. Nỗi niềm hạnh phúc của những người con xa quê luôn mong mỏi được trở về. Và tự nhũ lòng: Hãy nhìn về phía trước, nơi đó những bất ngờ, tươi đẹp của cuộc đời đang chờ ta!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét