Tháng Năm là những ngày cuối cùng của năm học, là lời giã biệt bạn bè, thầy cô, là lúc học trò chợt nhận ra những điều quen thuộc bỗng hóa thiêng liêng. Mỗi hàng ghế, từng ô cửa, cả góc sân nắng vàng… đều trở thành kí ức đang dần khép lại để mở ra một hành trình mới.
Ta thấy mình đứng giữa sân trường, nghe tiếng ve ngân vang như tiếng lòng không nói thành lời. Ta thấy mình chạm vào tháng Năm, như chạm vào một miền kỉ niệm ngọt ngào mà day dứt. Là ánh mắt bạn bè đong đầy tiếc nuối, là những cái ôm vội, những lời hứa sẽ giữ nhau trong tim, dẫu mai đây mỗi đứa một phương trời.
Tháng Năm không chỉ là mùa chia tay, tháng Năm còn là mùa trưởng thành. Từ giây phút nói lời tạm biệt, ta hiểu rằng mình đã lớn, đã biết quý hơn những điều tưởng chừng bình dị. Mái trường không còn là nơi đến hằng ngày, mà trở thành một phần ký ức, nơi giữ gìn thanh xuân đẹp đẽ nhất đời người.
Tháng Năm, xin gửi lại nơi ấy một phần trái tim, một phần tuổi trẻ. Để mai này, dù có đi qua bao mùa hoa nở, lòng vẫn khắc khoải nhớ về một thời áo trắng, một thời nắng chan hòa trên sân trường và một thời tháng Năm rực rỡ những cánh phượng hồng.
(Vùng cao tháng 5/CTKO)

1 nhận xét:
Cảm xúc!
Đăng nhận xét