TỪ MỘT MIỀN QUÊ
Tôi lớn lên từ những ngày tháng tảo tần, chắt chiu của
mẹ; từ những bàn tay thân thương luôn biết sẻ chia và giúp đỡ bạn bè quanh
mình. Tuổi thơ tôi gắn liền với những kỷ niệm giản dị mà đong đầy nghĩa tình.
Còn nhớ những chủ nhật rực nắng, tôi cùng người bạn đồng
tên rong ruổi dọc bờ sông Bến Hải, dưới chân cầu Tiên An, háo hức đi kiếm tôm,
bắt cá. Bạn ấy hiểu nỗi nhọc nhằn trong tôi, nên luôn nhường cho tôi phần nhiều
hơn, như một cách lặng lẽ tiếp thêm sức mạnh. Những ngày tháng đó, tình bạn trở
thành điểm tựa vững chắc giữa bao gian khó.
Tôi lớn lên ở miền quê đất cằn, đá sỏi, nơi mà triền đồi
sim, mua tím ngắt mỗi sớm mỗi chiều không chỉ là cảnh vật, mà còn là hơi thở,
là hơi ấm của tuổi thơ tôi. Nắng gió miền quê thấm đẫm vào da thịt, hun đúc nên
một con người biết trân trọng từng giọt mồ hôi, từng hạt đất nơi chôn rau cắt
rốn.
Rời xa miền quê với những ngày nắng cháy như thiêu, những
cơn mưa chan trút nước, những câu chuyện kể thấm đượm tình quê, tôi đến với đại ngàn Tây Nguyên – nơi
gió núi mênh mang, có nắng miền cao chói chang nhưng cũng dịu dàng lòng
người. Đó là nơi tôi học được sự kiên cường, biết trân quý thiên nhiên và con
người quanh mình.
Miền quê nghèo khó gắn liền với những tháng năm nhọc nhằn
cay đắng không chỉ là ký ức mà còn là hành trang vững chắc, là ngọn lửa thắp
sáng niềm tin để tôi tự tin bước vào đời. Ở đó, tôi hiểu rằng dù cuộc sống có
bao thử thách, chỉ cần giữ vững lòng chân thành, sự sẻ chia và nghị lực, tôi sẽ
luôn tìm thấy ánh sáng dẫn đường.(Ảnh chụp dòng Bến Hải /CTKO)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét