CHUYỆN THỨ SÁU
👂 Lắng nghe,
đôi khi quan trọng hơn giảng dạy.
Có hôm mình hỏi học sinh lớp 6:
– Sao hôm nay em buồn vậy?
– Em không muốn học… tại mẹ không ôm khi em thức dậy sáng nay.
Nói xong thì em ngồi im, gục đầu xuống bàn.
Còn mình, lặng người.
Chúng ta quen đặt câu hỏi:
“Em làm bài chưa?”, “Em hiểu bài không?”, “Em chuẩn bị bài chưa?”
Nhưng có những lúc…
📌 điều học trò cần chỉ là:
– Cô có thấy em đang không ổn không?
– Có ai đó chịu lắng nghe em mà không giục em phải tốt lên ngay lập
tức?
Là giáo viên, có khi dạy giỏi
không quý bằng lắng nghe đủ.
Vì dạy là gieo chữ mà muốn gieo trúng, thì phải biết đất ấy đang khô
cằn hay đã sẵn sàng.
✨ Hôm ấy, mình không giảng bài nữa.
Mình cho cả lớp thời gian đọc sách yên lặng, rồi nhẹ nhàng ngồi cạnh em, không
hỏi thêm mà chỉ ngồi cùng một lúc. Và chiều hôm đó, em gửi cho mình một mẩu
giấy gấp nhỏ xíu: "Cảm ơn cô. Em thấy nhẹ lòng rồi."
📌 Nếu bạn
đang đồng hành cùng những tâm hồn nhỏ bé, hãy nhớ rằng: Chúng không chỉ cần kiến thức mà cần người lớn chịu ngồi cạnh.
💬 Hãy theo dõi trang cá
nhân này nếu bạn tin rằng nghề giáo không chỉ là giảng dạy, mà là nghề
của yêu thương, lắng nghe và đồng cảm.
Mình sẽ còn kể bạn nghe những câu chuyện nhẹ nhàng nhưng cũng rất sâu sắc của
nghề gieo chữ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét