SOẠN
BÀI NGỮ VĂN 10 KNTT
Soạn bài: Chữ người tử tù
Nội dung chính
Truyện ngắn “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân đã khắc hoạ thành công hình tượng Huấn Cao – một con người tài hoa, có cái tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất khuất. Qua đó, nhà văn thể hiện quan niệm về cái đẹp, khẳng định sự bất tử của cái đẹp và bộc lộ thầm kín tấm lòng yêu nước.
Câu 1. Cuộc gặp gỡ đầy éo le giữa Huấn Cao, một người tài hoa, khí phách, đấu tranh để lật đổ xã hội hiện hành và viên quan ngục, một người yêu cái đẹp nhưng lại đại diện cho cái xã hội mà người kia muốn lật đổ.
Câu 2. Lời về nhân vật quản ngục là của Nguyễn Tuân. Nó giúp người đọc
cảm thấy viên quan ngục có những đặc điểm khác với cách mà người ta tưởng tượng.
Viên quản ngục là một người hiền lành, nhân hậu, biết yêu và thưởng thức cái
đẹp.
Câu 3 . Sự kiện thầy thơ lại gặp Huấn Cao, kể rõ sự tình và nỗi lòng của
quản ngục.
- Sau sự kiện ấy, Huấn Cao đã có cảm tình hơn
với viên quản ngục và trân trọng tấm lòng, đồng ý viết chữ tặng.
Câu 4. Những chi tiết tiêu biểu cho thấy tính cách nhân vật Huấn Cao: Huấn Cao lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình; thản nhiên nhận rượu thịt; khuyên quản ngục.
=> Đặc điểm tính cách: Huấn Cao là một
con người tài hoa, có cái tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất
khuất.
Câu 5. Cảnh cho chữ xuất hiện trong hoàn cảnh vô cùng đặc biệt:
+ Thời gian: Đêm khuya-Ngày cuối cùng trước khi
Huấn Cao bị tử hình.
+ Không gian: Buồng giam chật hẹp, bẩn thỉu, ẩm ướt
Mùi thơm của nghiên mực >< mùi hôi hám, ấm mốc của căn buồng giam
→ Thời gian và không gian cho chữ xưa nay chưa từng có khi cái đẹp lại được sáng tạo giữa chốn hôi hám, nhơ bẩn ; thiên lương cao cả lại toả sáng ở chính cái nơi mà bóng tối và cái ác đang ngự trị.
+ Sự đối lập về hoàn cảnh giữa 2 con người
+ Tuy đối lập về hoàn cảnh nhưng họ lại là những
con người đồng điệu về tính cách. Đó là một con người tài hoa tạo ra cái đẹp và
một người tiếp nhận,yêu và say mê cái đẹp. Trên bình diện xã hội, họ có thể đối
lập nhau nhưng trên bình diện nghệ thuật, họ là tri kỉ, đều là những con người
yêu và say mê cái đẹp. => Hoàn cảnh cho chữ độc lập cùng những tương đồng,
đối lập trong con người đã tạo nên một cảnh cho chữ “xưa nay chưa từng
có”.
Câu 6 . Người ra chỉ có thể thưởng thức cái đẹp khi tâm hồn mình trong sáng; không chỉ thưởng thức bằng thị giác mà còn bằng cả tâm hồn. Cái đẹp sẽ vươn lên và chiến thắng được cái ác.
Câu 7. Tử Văn và Huấn Cao đều là những con người mang trong mình một thái
độ “ngông”. “Ngông” ở đây không phải “ngông ngênh” mà là thái độ hiên ngang,
bất khuất, đầy bản lĩnh, không bao giờ đầu hàng trước cái xấu, cái ác, luôn đấu
tranh bảo vệ chính nghĩa.
******************************************************
Soạn bài: Chữ người tử tù
Truyện ngắn “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân đã khắc hoạ thành công hình tượng Huấn Cao – một con người tài hoa, có cái tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất khuất. Qua đó, nhà văn thể hiện quan niệm về cái đẹp, khẳng định sự bất tử của cái đẹp và bộc lộ thầm kín tấm lòng yêu nước.
Câu 1. Cuộc gặp gỡ đầy éo le giữa Huấn Cao, một người tài hoa, khí phách, đấu tranh để lật đổ xã hội hiện hành và viên quan ngục, một người yêu cái đẹp nhưng lại đại diện cho cái xã hội mà người kia muốn lật đổ.
Câu 4. Những chi tiết tiêu biểu cho thấy tính cách nhân vật Huấn Cao: Huấn Cao lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình; thản nhiên nhận rượu thịt; khuyên quản ngục.
Câu 5. Cảnh cho chữ xuất hiện trong hoàn cảnh vô cùng đặc biệt:
+ Không gian: Buồng giam chật hẹp, bẩn thỉu, ẩm ướt
Mùi thơm của nghiên mực >< mùi hôi hám, ấm mốc của căn buồng giam
→ Thời gian và không gian cho chữ xưa nay chưa từng có khi cái đẹp lại được sáng tạo giữa chốn hôi hám, nhơ bẩn ; thiên lương cao cả lại toả sáng ở chính cái nơi mà bóng tối và cái ác đang ngự trị.
+ Sự đối lập về hoàn cảnh giữa 2 con người
|
Người cho chữ |
Người nhận chữ |
|
-Người cầm đầu chống
lại triều đình -Mất tự do về
thể xác. -Cổ đeo gông, chân
vướng xiềng. |
-Một viên chức trong
bộ máy cai trị. - Mất tự do trong tâm
hồn -Khúm núm,run run,kính
cẩn,vái lạy |
Câu 6 . Người ra chỉ có thể thưởng thức cái đẹp khi tâm hồn mình trong sáng; không chỉ thưởng thức bằng thị giác mà còn bằng cả tâm hồn. Cái đẹp sẽ vươn lên và chiến thắng được cái ác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét