Thứ Hai, tháng 11 03, 2025

 

Tản mạn cùng Oanh.

Hoa cỏ đợi người.

Mùa này mùa hoa muồng vàng rực rỡ hai bên con đường đất đỏ; mùa cúc quỳ cháy lên giữa bạt ngàn nắng sớm; mùa những triền đồi khoác áo cỏ hồng, cỏ đuôi chồn mềm như lụa. Tây Nguyên đẹp đến nao lòng. Gió bắt đầu rong ruổi, mưa thôi réo rắt, nắng đang dần hong khô những triền nương vừa qua cơn bão. Cả đất trời như dịu lại, khẽ thở ra nhẹ nhàng sau những ngày dài cuồng nhiệt.

Mọi năm, vào thời khắc này, tôi và bạn bè lại ríu rít gọi nhau đi cà phê, đi chụp hình. Những buổi sáng bên li cà phê đắng nhẹ, những chiều lội cỏ chụp hoàng hôn nơi đồi cao tưởng chừng chẳng bao giờ dừng lại. Ấy thế mà năm nay, vì công việc, tôi phải rời xa vùng cao một thời gian.

Đi mới thấy nhớ… nhớ quay quắt cái se lạnh của sương mai, nhớ tiếng gió lùa qua mái hiên nhà, nhớ ánh mắt người vùng cao ấm áp, nhớ những lời hò hẹn, hỏi thăm. Có những điều chỉ khi ta tạm rời xa mới thấy trong tim, nó đã thành một phần máu thịt. Sáng nay, mở tin nhắn, thấy bạn bè gửi hình cỏ hồng đang vào độ đẹp nhất, thấy lòng xao xác lạ. Người đi xa vẫn cứ vấn vương, còn hoa cỏ, liệu có đợi chờ? Chắc chắn là có. Bởi hoa vẫn nở đúng mùa, cỏ vẫn lên mướt màu khi gió gọi.

Những ai từng yêu vùng đất này, dù đi đâu, trong tim vẫn có một góc dành cho mùi nắng, cho sắc hoa vàng, cho những ngọn đồi bình yên đến lạ. Để rồi khi quay lại, hoa vẫn sẽ nở, gió vẫn sẽ hát và vùng cao vẫn đón người đi xa bằng vòng tay của đại ngàn bao dung, dịu dàng và chẳng bao giờ có lời trách cứ. �

Không có nhận xét nào:

  MỘT SỐ YẾU TỐ KHI ĐỌC HIỂU  THƠ  1. Đề tài Đề tài là mảnh đất khởi nguồn của bài thơ. Nó trả lời câu hỏi: Bài thơ viết về lĩnh vực đời sốn...