Thứ Sáu, tháng 12 12, 2025

 HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC
Bài 6: Khi được học là một hành trình yêu thương.
Có ai đó bắt bạn phải học, hay bạn được học? Tôi vẫn nghĩ, việc học không phải là một sự ép buộc. Đó là hành trình của yêu thương, nơi con người tự nguyện mở lòng đón nhận tri thức, để lớn lên trong ánh sáng của lòng biết ơn.
Ngày đi học, tôi đã trải qua không ít gian nan nhưng lúc nào cũng nghĩ rằng mình được học là niềm hạnh phúc lớn lao và mình được những người thầy đầy tình yêu thương mở lối. Tôi đã học, học văn và rồi dạy văn như thế nào ư? Trong mỗi người, có lẽ, ai cũng có một kí ức không thể phai mờ. Với tôi, đó là nét chữ và lòng yêu thương của người thầy - cô giáo chủ nhiệm những năm cấp ba. Những dòng phấn trắng ngày ấy hiện lên trên bảng như ánh sáng trong lành, dịu dàng đưa dẫn tôi. Mỗi nét chữ của cô như chứa trong đó hơi ấm, kiên nhẫn và một niềm tin lặng lẽ. Tôi đã bắt đầu yêu chữ, yêu văn từ chính những giờ học như thế, nơi có ánh mắt, có sự sẻ chia bằng tất cả lòng bao dung.
Ngày đầu tiên cầm viên phấn bỗng thấy tay mình run run, tôi nhớ đến bàn tay cô, bàn tay từng đem đến những bức kí hoạ qua từng bài giảng. Từng dòng phấn cô viết không chỉ khắc lên bảng mà còn khắc vào tâm trí tôi bài học về sự tận tụy và lòng thương yêu. Khi ấy, tôi hiểu ra rằng: người thầy ngoài việc truyền tri thức còn truyền cả tấm lòng, cả hơi ấm của trái tim biết yêu thương. Học là hành trình của tri thức nhưng hơn hết là hành trình của những yêu thương. Người thầy gieo hạt niềm tin, người trò đón nhận bằng lòng biết ơn. Rồi theo năm tháng, hạt giống ấy nảy mầm thành nhân cách, thành ước mơ, thành ánh sáng soi đường trong cuộc đời.
Khi đứng lớp, tôi cũng muốn mình có thể để lại trong lòng học trò một điều gì đó thân thương. Có thể không phải là bài giảng hoàn hảo mà là nét viết bảng ngay ngắn, dòng chữ chan chứa sự kiên nhẫn; là ánh nhìn khích lệ khi các em chùn bước hay chỉ là một lời dặn nhẹ nhàng nhưng có thể sưởi ấm tâm hồn. Không biết các em có nhận ra hay không nhưng tôi tin rằng, tình yêu thương chân thật luôn có cách để chạm đến trái tim người khác, dù là hôm nay hay nhiều năm sau, khi các em đã đi xa khỏi mái trường. Khi được học thì không chỉ là tiếp nhận tri thức mà chính là sợi dây vô hình nối liền những tấm lòng biết ơn và những trái tim cho đi. Hành trình đó là yêu thương. Tình thương yêu từ cô sang trò, rồi từ trò lan tỏa ra đời sống. Chỉ khi ta học bằng tình yêu thương, tri thức mới hóa thành sức mạnh. Sức mạnh ấy giúp ta sống tốt hơn, nhân hậu hơn và tự do hơn.
Có thể một ngày nào đó, khi các em trưởng thành, đi qua bao ngã rẽ của đời, bỗng vô tình nhìn thấy một dòng chữ viết bằng phấn trắng, lòng sẽ chợt dâng lên một thoáng bồi hồi. Biết đâu trong kí ức ấy, có bàn tay của một người thầy năm xưa, người đã lặng lẽ viết từng con chữ bằng cả yêu thương, để gửi gắm niềm tin vào tương lai của các em.
Nếu có thể, tôi chỉ mong, giữa những bộn bề của cuộc sống, các em vẫn giữ trong tim một ngọn lửa nhỏ mang tên “biết ơn” để rồi, khi đến lượt mình, các em cũng sẽ viết tiếp hành trình yêu thương ấy, bằng chính những điều giản dị và chân thành nhất của trái tim.
Được học là hạnh phúc. Học là hành trình của yêu thương, là nơi người thầy viết bằng trái tim và người trò tiếp nhn bằng lòng biết ơn.
*****************************************

Không có nhận xét nào:

  MỘT SỐ YẾU TỐ KHI ĐỌC HIỂU  THƠ  1. Đề tài Đề tài là mảnh đất khởi nguồn của bài thơ. Nó trả lời câu hỏi: Bài thơ viết về lĩnh vực đời sốn...