Thứ Bảy, tháng 12 13, 2025

 HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC
Bài 8: Được học là để trao đi.
Đến một ngày, em nhận ra: điều đẹp nhất mà việc học mang lại, không phải là điểm số, không phải là tấm bằng mà là khả năng được sẻ chia. Khi ta được học và học được, ta đồng thời có cơ hội để trao đi điều mình biết, trao tri thức, trao ánh sáng và gieo niềm tin cho người khác.
Nhớ những ngày đầu đến lớp, ta từng chỉ mong mình học thật giỏi, để được khen, được công nhận. Nhưng rồi, khi hiểu sâu hơn, ta chợt thấy: học thật sự chỉ có ý nghĩa khi mỗi điều ta biết làm cho cuộc đời ai đó tốt hơn. Một bài học ta hiểu, ta có thể chỉ lại cho bạn mình. Một câu chuyện ta nghe, ta có thể kể lại để an ủi người khác. Một kiến thức ta lĩnh hội, ta có thể dùng để giúp đỡ, để tạo ra điều có ích. Đến khi ấy, tri thức không còn là thứ nằm trong sách vở, mà đã trở thành ánh sáng lan tỏa trong cuộc sống. Thầy tôi từng nói: “Tri thức chỉ thật sự thuộc về em khi em dùng nó để làm điều tử tế.” Câu nói ấy theo tôi đến tận hôm nay. Vì vậy, tôi dạy cũng chính là học tiếp. Mỗi lần đứng trước học trò là một lần tôi “được học”, học được thêm về lòng kiên nhẫn, về niềm tin và về cách gieo yêu thương qua từng lời giảng.
Học để trao đi đó là lúc ta trưởng thành nhất. Bởi chỉ khi biết chia sẻ, con người mới chạm tới hạnh phúc thật sự. Học không để hơn ai, mà để đồng hành cùng ai đó trên con đường hiểu biết. Học không để đứng trên bục cao mà để cúi xuống, lắng nghe và nâng người khác lên. Có thể hôm nay em chỉ giúp bạn mình hiểu một bài toán nhưng biết đâu, em đang gieo trong bạn niềm tin rằng học là điều đáng yêu và đáng sống. Một hạt mầm nhỏ của sự tử tế sẽ nảy nở thành một khu vườn xanh trong tâm hồn.
Được học là hạnh phúc của ta còn trao đi là hạnh phúc của người. Khi hai hạnh phúc ấy gặp nhau sẽ đem đến ý nghĩa trọn vẹn của việc học.
*******************************************

Không có nhận xét nào:

  MỘT SỐ YẾU TỐ KHI ĐỌC HIỂU  THƠ  1. Đề tài Đề tài là mảnh đất khởi nguồn của bài thơ. Nó trả lời câu hỏi: Bài thơ viết về lĩnh vực đời sốn...