Thứ Năm, tháng 2 26, 2026

 CÂU CHUYỆN NHỎ
Ngày 05/02/2026
Những bậc thang ngày ấy.
Ngày ấy, các em đứng trên những bậc cầu thang của ngôi trường vùng cao. Chỉ là những gương mặt còn vương nắng gió và những nụ cười trong trẻo. Nụ cười của các em đã đi qua bao gian khó mà vẫn tươi sáng.
Từ bản làng, các em đến trường, mang theo sách vở trên lưng và cả những chặng đường dài in dấu chân trần. Có những buổi sáng sương dày đến mức con đường như tan vào mây. Có những chiều mưa rừng, áo ướt lạnh, bụng đói, bước chân chậm đi nhưng việc học vẫn không dừng. Việc học với các em chưa bao giờ là dễ. Ngôn ngữ khác với địa phương, phong tục cũng lạ lẫm, điều kiện thiếu thốn. Con đường đến lớp gập ghềnh hơn những bậc thang đang đứng. Thế nhưng, các em vẫn đến lớp đều đặn, vẫn ngồi vào bàn, vẫn chăm chú lắng nghe, không phải vì bị ép buộc mà vì trong ánh mắt ấy đã bắt đầu có một niềm tin. Niềm tin ấy được thắp lên từ những bài học, từ lời thầy cô giảng chậm rãi, kiên nhẫn. Các em đã nhận ra rằng học không chỉ để biết chữ mà còn để mở ra một lối đi khác cho cuộc đời mình.
Giờ đây, những gương mặt ngày ấy, có em đã có việc làm, có em đã bước vào giảng đường đại học, có em đang học cấp ba và có em vẫn lặng lẽ đi tiếp con đường học tập của mình.
Vậy đó, việc học thật ra chưa bao giờ dễ dàng hay náo nhiệt. Nó là những ngày học đều, những bước chân nhỏ và một ý chí vượt qua mọi gian lao. Nhìn lại mới thấy, hiền tài không tự nhiên mà có. Thành đạt là kết tinh của sự chịu khó, của kỉ luật, của tấm lòng thầy cô tâm huyết và của những bước chân đi lên từ bậc thang giản dị này. Tôi tin, từ đây, các em sẽ còn đi xa hơn nữa. 
CTKO
#Câuchuyệnnhỏ #Việchọc
Ảnh: Các bạn nơi bậc cầu thang lớp học.

Không có nhận xét nào:

  CÂU CHUYỆN NHỎ Ngày xuân bên ly cà phê vùng cao . Sau Tết, khi những cánh đào xuân bắt đầu rơi xuống, tôi và bạn hẹn nhau ở một quán cà ph...