Chủ Nhật, tháng 3 01, 2026

TN MN CÙNG OANH

Nắng
xuân cao nguyên - Một miền nhớ

Sáng tháng Giêng, tôi thức dậy khi gió còn se lạnh. Mở cánh cửa quen thuộc, nắng đã đợi sẵn tự lúc nào. Thứ nắng hanh hao, vàng óng như mật ong rót xuống khoảng sân nhỏ, khẽ chạm vào nền đất đỏ còn in dấu chân người.

Tôi đã đi qua bao mùa xuân như thế.

Ngày ấy, còn trên bục giảng, mỗi sớm đến trường, nắng đã tràn qua dãy hành lang dài. Sân trường rộng và cao, trời cao nguyên miên man trong nắng. Bóng dáng học trò cùng giọng nói tiếng cười cứ văng vẳng, tan vào không gian. Cảm giác nắng rải nhẹ qua vai áo bên cửa sổ lớp học thật dịu dàng như một cái ôm khẽ khàng của thời gian.

Nắng xuân miền cao mang cái hanh khô của mùa khô Tây Nguyên. Nhưng chính cái hanh hao ấy lại làm người ta thêm nhớ, thêm thương. Sau giờ tan học, tôi thường dắt xe qua con đường đỏ bụi. Hai bên là đồi cà phê đang vươn cành non, xa xa vài vạt dã quỳ sót lại sau mùa rực rỡ. Nắng phủ lên tất cả một màu vàng nhẹ, không chói chang mà mênh mang, da diết.

Những chiều cuối năm học, khi học trò chuẩn bị rời trường, tôi đứng lặng dưới khoảng sân ngập nắng. Trong ánh sáng ấy, tôi thấy rõ từng gương mặt học trò hồn nhiên, tin cậy, đầy ước mơ. Nắng xuân miền cao lặng lẽ soi sáng những ước vọng đang lớn lên từ đất nghèo.

Rồi tôi rời bục giảng. Những buổi sáng không còn bước qua cánh cổng trường quen thuộc nhưng nắng xuân cao nguyên vẫn vậy. Nắng vẫn lặng lẽ trải dài qua thung lũng, vẫn cần mẫn hong khô những giọt sương đêm còn đọng trên mặt đất.

Tôi ngồi một mình nhìn nắng rơi xuống rẫy cà phê xa xa. Trong cái se lạnh còn sót lại của buổi sớm, nắng xuân hanh hao mà dịu dàng làm lòng mình lắng lại. Người ta có thể đi xa khỏi một miền đất nhưng khó mà rời được thứ nắng đã thấm vào da thịt. Nắng xuân cao nguyên giữ ấm lòng giữa gió lạnh, nhắc tôi tin rằng sau mùa khô, cà phê vẫn sẽ ra hoa trắng muốt.

Giờ đây, mỗi độ xuân về, khi vệt nắng vàng nghiêng qua khung cửa, tôi lại nghe như tiếng gió đang thầm thì gọi tên mình. Tiếng gọi ấy đưa tôi về lại những cung đường lộng gió, về với những đồi đất đỏ bazan và những năm tháng thanh xuân vẫn còn vẹn nguyên màu nắng. Nắng xuân nơi ấy là thanh âm của đất trời, là ánh sáng soi rọi suốt một quãng đời tôi đã gắn  và thương yêu.

#TảnmạncùngOanh #nắngxuân

Ảnh: Nắng xuân cao nguyên.

Không có nhận xét nào:

T Ả N M Ạ N C Ù NG OANH Nắng x uân c ao n guyên -  Một m iền n hớ Sáng tháng Giêng, tôi thức dậy khi gió còn se lạnh. Mở cánh cửa quen thuộc...