27 tháng 3, 2026

Viết đoạn văn.

 VIẾT ĐOẠN CẢM NHẬN VỀ BÀI CA DAO


"Cày đồng đang buổi ban trưa,
Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày.
Ai ơi bưng bát cơm đầy,
Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần".
Những câu ca dao này, khi đọc lên đã thấy như vừa chạm vào đôi bàn tay chai sạn của cha hay tấm lưng sạm nắng của mẹ. Bài ca mở ra một khung cảnh nhọc nhằn  giữa cái nắng “đổ lửa” của buổi trưa, khi vạn vật tìm chỗ trú chân thì người nông dân vẫn gò lưng trên thửa ruộng. Hình ảnh mồ hôi rơi “thánh thót như mưa” là cách so sánh thậm xưng nhưng không quá lời; đó là cái nhịp đều đặn, nặng nề của những giọt nước vắt ra từ sức lực, thấm qua lớp áo nâu bạc màu cùng sương gió, hòa lẫn vào bùn đất để đổi lấy mầm xanh. Mỗi hạt gạo trắng trong, dẻo thơm trên mâm cơm mỗi ngày vốn chẳng tự nhiên mà có. Nó được kết tinh từ cái nắng cháy da cháy thịt, từ những ngày dầm chân dưới bùn sâu và cả những lo âu trông trời, trông đất của nhà nông. Khi ta bưng bát cơm đầy, ta không chỉ đang hưởng thụ tinh túy của đất trời, mà là đang mang vào lòng cả “muôn phần đắng cay” của người gieo trồng. Một hạt gạo nhỏ bé thôi nhưng gánh trên mình cả một đời lam lũ, cả những giọt mồ hôi chát mặn. Câu ca dao là lời nhắc nhở về lòng biết ơn và là nốt lặng để ta soi lại mình: biết thương lấy những vất vả thầm lặng, biết quý trọng những giá trị bình dị đã nuôi dưỡng ta khôn lớn từ những đôi bàn tay cần lao ấy.
 CTKO
#đoạnvăn
#kỹnănglàmvăn
Ảnh: Chiều xuân trên cánh đồng miền cao.

Không có nhận xét nào:

Nội dung bài

BÀI CẢM NHẬN VỀ CA DAO

 VỀ BÀI CA DAO Bài ca dao  là tiếng lòng của người nông dân khi bước xuống ruộng cấy ,  một công việc tưởng quen mà chưa bao giờ là đơn giản...