Thứ Năm, tháng 4 23, 2009
NGẪM
Tôi vẫn biết biển không có sóng thì sao thành biển. Đời không gập gềnh sao gọi là đời. thế mà vẫn chạnh lòng khi những sự thật bỉ ổi vẫn diễn ra nhởn nhơ quanh mình. có phải tôi đang bất lực trước cuộc sống không? Tôi rất sợ điều đó. Sự bất lực chính là đánh mất mình. Vậy thì sao? Ta sẽ luôn là ta. Hãy can can đảm lên, chắc chắn cuộc sống sẽ không bỏ rơi ta! Bạn có nghĩ thế không?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
MỘT SỐ YẾU TỐ KHI ĐỌC HIỂU THƠ 1. Đề tài Đề tài là mảnh đất khởi nguồn của bài thơ. Nó trả lời câu hỏi: Bài thơ viết về lĩnh vực đời sốn...
-
Theo nhà sư phạm Sukhomlinski, người giáo viên tốt phải có được những phẩm chất đáng trân trọng. Đó trước hết là một người yêu thương tr...
-
ĐẶT VẤN ĐỀ Từ loại là đối tượng nghiên cứu thuộc hệ thống ngôn ngữ hơn là thuộc về các chức năng của ngôn ngữ. Vấn đề từ loại có cội nguồn...
-
Đảng và nhà nước ta đã xác định :" Giáo dục và đào tạo là quốc sách hàng đầu có ý nghĩa quyết định đến vấn đề phát triển kinh tế và phá...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét