KỂ LẠI MỘT TRẢI NGHIỆM ĐÁNG NHỚ.
Một
lúc nào đó, bạn sẽ gác lại tất cả, kể cả những náo nhiệt của cuộc sống nơi phố
hội phồn hoa để có trải nghiệm trên quê hương yêu dấu. Và, tôi cũng thế!
Buổi
sáng hôm ấy, tôi còn nhớ như in chuyến xe trở về quê Nam Định. Chuyến về quê đã
in đậm trong kí ức tôi. Kí ức về vùng quê thân thương, ấm áp. Tôi nhớ cái nắng
quê vàng nhạt mang theo hương trái cây chín lan tỏa khắp sân nhà ông nội. Khi
bóng nắng nhạt dần, trời đã sang chiều, đám trẻ con chúng tôi tụ tập cùng nhau
chuẩn bị cho buổi thả diều trên cánh đồng quê. Tôi háo hức biết dường nào. Có lẽ
lâu lắm mới được về quê nên ai cũng quấn quýt và chuẩn bị cho tôi một con diều
đẹp. Tôi thầm reo lên: “Cánh diều tuổi thơ”!
Đám
trẻ con chúng tôi đã thống nhất về cuộc thi thả diều. Diều ở quê thật đa dạng,
đủ hình thù và màu sắc. Tất cả chúng tôi đều mong diều của mình thuận gió bay
cao và tất cả nhao nhao:
-
Diều
cái Tí , diều cái Tí cao nhất.
Cái Thanh bạn
tôi thì bảo:
-
Không,
không, của chị Phương cao nhất.
Tôi
hòa mình vào khung cảnh và không khí làng quê không một chút mệt mỏi sau chuyến
đi xa. Mọi người cứ reo hò và nắm tay tôi mà đuổi theo những cánh diều. Trời
chiều, nắng dịu, bóng hoàng hôn lan tỏa khắp cánh đồng, tôi mê mải nhìn những
cánh diều in hình vào bầu trời sầm sầm tối mà lòng trào dâng một tình yêu quê,
yêu không khí sôi động của bầy trẻ thơ, yêu cái thanh bình, mộc mạc nơi làng
quê ấy biết bao nhiêu.
Giờ
đây, khi hồi tưởng những trải nghiệm đã qua, tôi luôn nghĩ về chuyến về quê năm
ấy. Chuyến đi đã cho tôi nhiều trải nghiệm đáng nhớ về những nụ cười trên cánh
diều tuổi thơ. Tôi luôn nhớ về quê và luôn nhớ về cánh diều yêu thương năm ấy!
(Trần Thị Khánh Linh, lớp 6a,THCS AHW, Đak Đoa)
1 nhận xét:
Bạn Khánh Linh đã chuyển đến học trường THCS Nguyễn Văn Linh!
Đăng nhận xét