Bài viết tham khảo
Đã từ lâu, tình
bạn đã được đề cập đến trong các tác phẩm văn học. Nguyễn Khuyến là nhà văn sở
hữu số lượng lớn các bài thơ mang chủ đề rất quen thuộc trong đời sống hàng
ngày như thế. Nếu như trong Bạn đến chơi nhà, ông dùng giọng văn
hóm hỉnh, khôi hài để nói về tình bạn không màng vật chất, thì sang bài
thơ Khóc Dương Khuê, giọng thơ đã thay đổi hẳn. Cả bài thơ như
tiếng khóc nấc lên trong sự buồn bã của Nguyến Khuyến khi đến đám tang của
người bạn Dương Khuê. Đặc biệt trong 16 câu thơ cuối:
“Kể tuổi tôi còn hơn
tuổi bác,
Tôi lại đau trước bác
mấy ngày.
…
Tuổi già hạt lệ như
sương,
Hơi đâu ép lấy hai hàng
chứa chan!”
Nỗi xót thương cho người bạn quá cố càng được
thể hiện đậm nét.
Nguyễn Khuyến xuất thân
là nhà nho, có tài văn chương, đỗ đầu cả ba kỳ thi nên còn được gọi là Tam
Nguyên Yên Đổ. Ông thường viết về gia đình, bạn bè, quê hương và châm biếm bọn
thực dân. Bài thơ Khóc Dương Khuê ban đầu được viết bằng chữ Hán, sau được
Nguyễn Khuyến dịch lại bằng chữ Nôm. Dương Khuê là bạn của Nguyễn Khuyến, mặc
dù kém tuổi nhưng Dương Khuê cũng đỗ chức tước cao, trở thành tri âm của Nguyễn
Khuyến. Mười sáu câu thơ cuối là nỗi đau đáu, thương xót của Nguyễn Khuyến
trước sự ra đi đột ngột của bạn.
Hai câu thơ mở đầu được
nhà thơ viết bằng giọng văn khôi hài, nhưng chua xót, bộc lộ sự đau lòng của
ông:
“Kể tuổi tôi còn hơn
tuổi bác,
Tôi lại đau trước bác
mấy ngày.”
Quả thật, Nguyễn Khuyến hơn Dương Khuê bốn tuổi,
nhưng Nguyễn Khuyến vẫn gọi Dương Khuê bằng giọng thân mật “tôi - bác”.
Câu thơ “đau trước bác mấy ngày” sử dụng biện pháp ẩn dụ, ý chỉ sự ra đi của
Dương Khuê quá đột ngột, khiến tác giả không thôi giật mình và đau đớn.
Trong bốn câu thơ tiếp
theo, nhà thơ tiếp tục mạch cảm xúc trầm lắng, đau thắt lòng:
“Làm sao bác vội về
ngay,
Chợt nghe, tôi bỗng chân
tay rụng rời.
Ai chẳng biết chán đời
là phải,
Sao vội vàng mà mải lên
tiên.”
Tác giả sử dụng biện pháp nói giảm, nói tránh và
biện pháp nói quá rất khéo léo,, ý nhị. Để chỉ sự ra đi của người bạn thân, ông
dùng những từ “vội về ngay”, “chán đời”, “vội vàng”, “lên
tiên”, với mục đích để giảm đi sự đau thương, nhưng sao câu thơ vẫn đau bội
phần như vậy. Nói tránh đi sự ra đi của bạn, Nguyễn Khuyến phóng đại nỗi đau
của mình “chân tay rụng rời”. Chắc hẳn, vì quá bất ngờ, ông đã không kìm
được cảm xúc mà suy sụp, đau như “chân tay rụng rời”.
Trước kia, tất cả những
thú vui trên cõi đời đều có ông và Dương Khuê hưởng thụ. Nhưng nay, những niềm
vui đó bỗng trở nên chán chường, vô nghĩa bởi đã mất bạn rồi:
“Rượu ngon không có
bạn hiền,
Không mua không phải
không tiền không mua.
Câu thơ nghĩ đắn đo
không viết,
Viết đưa ai, ai biết mà
đưa;
Giường kia treo cũng
hững hờ,
Đàn kia gãy củng ngẩn
ngơ tiếng đàn.”
Rượu luôn là thức uống
yêu thích của thi nhân, thế nên mới có thi tửu. Nhưng rượu chỉ ngon khi được
uống cùng bạn hiền. Biện pháp điệp từ “không” ba lần liên tiếp trong một
câu thơ như nhân lên ba lần sự vô vị, không ham muốn thi tửu của Nguyễn Khuyến
khi không có bạn. Hôm nay không mua rượu, không phải do không có tiền, mà là do
không còn tri âm.
Bài thơ vẫn còn dang dở, chưa viết xong, bởi với ông, mất bạn
rồi thì còn ai để đọc. Một lần nữa, biện pháp điệp ngữ lại xuất hiện, điệp từ “ai”
và”đưa” hai lần, kết hợp với biện pháp chơi chữ “viết đưa ai” - “ai
biết mà đưa”. Đây như một vòng luẩn quẩn, viết xong cũng không biết đưa cho
ai, mà cũng không có ai để đưa. Mất đi Dương Khuê, Nguyễn Khuyến gần như mất đi
cả một người đọc tri kỉ của mình.
Các
sự vật tạo niềm vui khác như giường, đàn cũng mất đi sự sống, trở nên “hững
hờ” và “ngẩn ngơ”. Đây là hai từ láy rất đặc sắc trong đoạn thơ,
đồng thời là hai từ ngữ nhân hóa, khiến các sự vật tưởng như vô cảm ấy cũng
đang hòa dần với nỗi đau mất mát bạn của nhà thơ. Sau cùng, thú vui để thưởng
ngoạn với bạn, mất bạn rồi, thú vui cùng dần trở thành nỗi buồn sâu lắng.
Đau đớn là vậy, xót thương là
vậy, nhưng Nguyễn Khuyến cũng đành chấp nhận sự thật rằng bạn đã đi xa:
“Bác chẳng ở dẫu van
chẳng ở,
Tôi tuy thương, lấy nhớ
làm thương.
Tuổi già hạt lệ như
sương,
Hơi đâu ép lấy hai hàng
chứa chan!”
Nguyễn Khuyến trách móc, hờn dỗi bạn khi “Bác
chẳng ở dẫu van chẳng ở”. Đây là một điều vô lý nhưng hết sức hợp lý. Vô lý
bởi Dương Khuê mất do tuổi già, nên cho dù nhà thơ có trách móc, van nài thì
Dương Khuê cũng đâu thể nghe thấy được. Nhưng hợp lý là bởi, Nguyễn Khuyến quá
nhớ thương Dương Khuê, mong muốn bạn ở lại với mình, nên mới buông lời mà trách
nhẹ nhàng thế.
Mãi đến tận cuối bài thơ, ta
mới thấy xuất hiện giọt nước mắt của nhà thơ. Nhưng sao giọt nước mắt ấy lại “như
sương”, mà còn phải ‘ép” mới ra? Đọc đến đây, ta chợt nhớ lại giọt
nước mắt cũng phải “ép” mới ra của Lão Hạc trong tác phẩm của Nam Cao.
Một phần cũng là do tuổi cao nên khó chảy nước mắt. Nhưng phần nhiều, do lão
quá đau khổ vì mất cậu Vàng, nên không thể khóc thành dòng được nữa. Cũng như
vậy, Nguyễn Khuyến cũng nói một phần do “tuổi già”, nhưng thật ra, sâu
trong thâm tâm, ông đau lòng đến độ thật khó để có “hai hàng chứa chan”.
Nước mắt chảy ngược vào trong, như thể ông đang “nuốt” cái thương bạn vào trong
bụng.
Bằng những câu thơ sử
dụng ngôn ngữ bình dân mộc mạc, gần gũi, từng câu thơ chất chứa cảm xúc mãnh
liệt, sử dụng tài tình biện pháp nhân hóa, phép điệp ngữ, biện pháp so sánh,
Nguyễn Khuyến đã bộc lộ lòng thương bạn, đau đớn muôn phần khi mất bạn, nhưng
đồng thời cũng thể hiện thái độ chấp nhận sự thật. Đọc bài thơ, ta càng thêm
trân trọng hơn những tình bạn đẹp đẽ, trong sáng giữa đời thường.
Nguồn ST
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét