CHUYỆN THỨ HAI
☀️ “Một ngày đi dạy khiến bạn mỉm cười”
Một hôm có một chuyện nhỏ xíu xảy
ra trong lớp.
Mình đang giảng bài, bỗng một học
sinh giơ tay với vẻ mặt rất nghiêm túc:
Mình lặng người vài giây… Chỉ là
một câu nói của hoc trò nhưng với mình, đó là cả một trời “tự lập”,
là một nỗ lực mà chỉ người đi dạy mới thấy được hết ý nghĩa.
📚 Mỗi ngày đứng lớp, có lúc
mệt, lúc chán, lúc nghĩ: “Mình đang làm gì thế này?”. Nhưng rồi, chỉ cần một
ánh mắt háo hức, một lời thì thầm bé xíu… lại thấy ấm cả lòng.
Làm nghề gieo chữ
là thế, không phải lúc nào cũng vang dội, nhưng lại lặng lẽ gieo từng mầm xanh
vào lòng người.
Và hôm nay, mình đã mỉm cười vì một
“mầm xanh” như thế. 🌱
🤍Nếu bạn từng đi dạy, từng
loay hoay với chữ nghĩa cùng con trẻ, chắc bạn cũng đã từng mỉm cười vì một
điều bé xíu nào đó như thế.
Cảm ơn vì đã cùng mình đọc đến đây!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét