CHUYỆN THỨ TƯ
🌼 Một ngày đi dạy khiến mình vui thêm!
Giờ ra chơi, mình tranh thủ chấm bài. Một học sinh chạy vào lớp, chìa tay
ra, nói:
– Cô ơi, em bắt được con bướm màu hồng!
– Rồi sao nữa?
– Em nghĩ nó bị lạc. Nên em đem đến nhờ cô… tìm nhà cho nó!
Mình chưa kịp phản ứng thì con bé đã cẩn thận đặt “nhà bướm” là một chiếc hộp giấy gấp xinh xinh lên bàn
giáo viên, rồi chạy đi mất.
Chấm bài tiếp mà lòng mình dịu lại.
Chúng ta đi dạy, mỗi ngày không chỉ gặp chữ, mà còn gặp những tâm
hồn rất thật, rất trong.
Có lúc mệt, có khi áp lực, nhưng chỉ cần một hành động nhỏ của học trò cũng đủ
khiến ta mỉm cười, rồi tiếp tục gieo chữ bằng tất cả yêu thương.
📝 Gieo chữ là thế. Không chỉ là dạy học mà là đồng hành cùng những điều đẹp đẽ đang
lớn lên mỗi ngày.
Cảm ơn em và cả con bướm màu hồng đã cho cô một ngày thật dịu dàng.
Nếu bạn đang trên hành trình gieo chữ, hoặc đơn giản là người yêu cái đẹp từ
những điều nhỏ bé,
💫 Hãy
theo dõi trang cá nhân này để cùng mình:
– Đọc những câu chuyện nhẹ như gió;
– Nhớ lại lý do vì sao ta chọn nghề;
– Và cùng nhau lan tỏa yêu thương từ những trang vở đời thường.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét