Viết tiếp Giấc mơ tuổi học trò
Những
ngày cuối năm học, nắng không còn gay gắt như tháng ba, tháng tư, mà như dịu
lại, vàng hơn, đượm hơn… giống như những khoảnh khắc cuối cùng của tuổi học trò
cũng đang chậm rãi trôi qua, nhẹ nhàng và thấm đẫm yêu thương.
Tiếng
ve bắt đầu ngân lên trên tán phượng, đánh thức cả một mùa chia xa. Sân trường
bỗng trở nên thân thuộc lạ lùng. Từng chiếc ghế đá, từng bậc cầu thang, từng ô
cửa lớp đều gợi lại bao kỉ niệm. Những giờ ra chơi rộn rã tiếng cười, những
buổi học nhóm thì thầm lời nhắc bài, những lần giận hờn vu vơ rồi lại làm lành
bằng một viên kẹo… Tất cả, tất cả đang chồng lên nhau thành một bản hòa tấu dịu
dàng trong tim.
Bạn bè – những người đã cùng mình lớn lên qua từng mùa
phượng nở, nay sắp mỗi người một hướng. Có lời hứa gặp lại, có cái nắm tay thật
chặt và cả những ánh mắt rưng rưng chưa dám nói lời tạm biệt. Thầy cô – những
người đã tận tụy chắp cánh ước mơ – giờ đây lại là người đứng phía sau, lặng lẽ
dõi theo từng bước chân học trò trên hành trình mới.
Phía trước là kì thi, ngưỡng cửa đầu tiên mở ra bao
điều mới mẻ. Có áp lực, có lo âu, nhưng cũng có cả khát vọng và niềm tin. Chúng
tôi gọi tên nó là giấc mơ, giấc mơ của một thời áo trắng, một
thời không bao giờ trở lại nhưng mãi mãi in dấu trong tim.
Và khi cánh phượng cuối cùng rơi xuống sân trường,
chúng tôi sẽ bước đi, không phải rời xa mà là mang theo những ngày tháng ấy làm
hành trang. Bởi vì tuổi học trò... đâu chỉ là một quãng đời, mà là một
giấc mơ dịu dàng, nâng niu cả tuổi trẻ trong trẻo đầy yêu thương!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét