Viết tiếp giấc mơ tuổi học trò
Tuổi học trò, một giấc mơ dịu dàng… mà chỉ khi đi qua rồi, ta mới hay mình đã từng sống những
tháng ngày đẹp nhất.
Là những buổi sáng đến trường trong
tà áo trắng bay bay, lòng nhẹ tênh như gió. Là những lần chạy vội dưới mưa để
không trễ tiết, vừa cười vừa trách trời sao cứ bất chợt. Là những trang vở
nghiêng nghiêng nét chữ, những lá thư gấp vội trao nhau giờ ra chơi, những ánh
nhìn ngập ngừng mà cả một thời không thể gọi thành tên.
Tuổi học trò là những mùa thi lo âu
nhưng cũng là lúc ta trưởng thành từng chút, khi học cách tự tin vào chính
mình, học cách nỗ lực và cả học cách thất bại. Là những lần gục đầu trên bàn vì
mệt, chợt tỉnh giấc giữa tiếng giảng bài thân thuộc mà thấy lòng bình yên đến
lạ.
Có lẽ vì thế, giấc mơ ấy dịu dàng –
không phải vì nó hoàn hảo, mà vì nó hồn nhiên, trong trẻo, và luôn ở lại một
góc tim.
Khi rời xa, ta mới biết đã yêu biết
bao nhiêu những điều giản dị: tiếng trống trường, mùi giấy mới, góc lớp quen,
chỗ ngồi cũ… và những người bạn đã cùng ta viết nên từng đoạn của giấc mơ.
Mai này, mỗi đứa một con đường,
nhưng xin hãy mang theo nụ cười của hôm nay, ánh mắt của hôm nay – để những
ngày sau, khi đời có khiến ta mỏi mệt, ta lại được về trong ký ức, gõ cửa giấc
mơ mang tên tuổi học trò, và thấy tim mình dịu lại…Tuổi học trò – một giấc
mơ dịu dàng, đủ để sưởi ấm cả những năm tháng dài phía trước…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét