Con đường và miền ký ức
Con đường ấy hằn sâu trong kí ức của
tôi. Để mỗi
khi nhắm mắt lại, tôi đều thấy nó hiện lên như vệt nắng ấm áp giữa vùng cao.
Đó là con đường vắt qua cửa nhà, men qua triền đồi, nghiêng mình theo vạt cà
phê xanh thẫm, vòng vèo giữa những vạt rừng, nơi có gió, có sương mù bảng lảng
mỗi buổi sớm mai. Con đường lặng lẽ nằm đó, chờ đợi những bước chân đi về như
thể một người bạn xưa kiên nhẫn đứng nơi đầu ngõ mỗi buổi hoàng hôn.
Tôi
còn nhớ ngày đầu đặt chân tới miền đất này, con đường còn là một dải đất đỏ,
mềm mại như son và trơn như mỡ sau cơn mưa đầu mùa. Ngày đó, tôi bước đi trên con
đường nhỏ cong cong như nụ cười của núi với đôi chân của một kẻ xa lạ, tim còn
bỡ ngỡ, mắt còn ngập ngừng đầy nỗi âu lo. Vậy mà, nó đã thầm lặng dẫn tôi qua
những tháng ngày gập ghềnh mưa nắng, giữa chênh vênh và hi vọng. Có những sáng
mai, sương bạc phủ kín lối, từng giọt nước li ti đọng trên mi mắt, lạnh buốt
nhưng dịu dàng. Tiếng chim rừng vọng về từ đâu đó mỏng như hơi thở non tơ của
bình minh. Có những buổi trưa, nắng rực lửa như muốn nung chảy cả không gian,
mùi cỏ khô quyện với tiếng ve ngân làm tôi tưởng chừng mình đang đi qua một
giấc mơ mùa hạ cháy bỏng. Rồi chiều xuống, gió từ thung lũng thổi lên mang theo
mùi cà phê chín, mùi khói bếp nhà ai vương vấn khiến lòng người chùng lại. Lắm
hôm, con đường bỗng hiện ra như một bức tranh. Những cánh bướm rừng bay rợp
trời tạo thành sắc màu diệu vợi của thiên nhiên. Con đường ấy đã đổi thay theo
năm tháng, từ đất đỏ hóa nhựa đen bóng, từ lầy lội thành bằng phẳng. Lạ lắm
thay, mỗi lần tôi chạy xe qua lại thấy một điều gì đó rất mới như thể con đường
cũng đang lớn lên cùng tôi, đang trưởng thành cùng những đổi thay thầm lặng bên
trong một con người. Con người đã từng non nớt, đã từng ngã lên những “ổ gà”
của cuộc đời; con người từng loay hoay giữa lưng chừng lí tưởng với thực tại và
con người đang học cách sống tử tế giữa thế gian này.
Trong hiện tại và miền kí ức, con
đường thân quen ấy không chỉ dẫn lối mà trở thành tri kỉ. Nó như cuốn nhật kí
vô hình ghi lại bao buồn vui thành dòng kí ức chảy mãi trong tôi; như một phần
đời sống, tâm hồn được ủ ấm và luôn thắp sáng trong những ngày mỏi mệt. Và có
thể, trong cuộc đời mỗi người, ai cũng cần một con đường như thế để khi ngoảnh
lại, biết rằng mình đã từng đi qua, đã từng sống, từng yêu và từng trưởng thành
dưới những vùng trời của những miền quê yếu dấu. Và cứ thế… tôi vẫn đi về
trên con đường của miền quê cao nguyên thân thương, không vội vã, không ồn ào.
(Viết bên lề đường trước cửa nhà - CTKO)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét