Giới thiệu bài thơ "Thu điếu" – Nguyễn Khuyến
"Thu điếu" là một trong ba bài thơ thu nổi tiếng của
Nguyễn Khuyến. Tác phẩm được xem như viên ngọc sáng trong chùm thơ thu của nền
thơ ca trung đại Việt Nam. Bài thơ phác họa bức tranh mùa thu làng quê Bắc Bộ
với ao thu, thuyền câu, ngõ trúc... rất đỗi bình dị, quen thuộc mà nên thơ. Qua
cảnh thu tĩnh lặng, trong trẻo ấy, ta không chỉ thấy tình yêu thiên nhiên tha
thiết, tâm hồn gắn bó sâu nặng với quê hương đất nước của nhà thơ mà còn cảm
nhận được nỗi u hoài, tâm sự cô đơn của một kẻ sĩ trước thời thế. Với ngôn ngữ
mộc mạc, hình ảnh tinh tế, "Thu điếu" đã khắc sâu trong lòng người
đọc vẻ đẹp cổ điển mà gần gũi, thanh khiết mà thấm đẫm tình đời.
“Thu điếu” – Nguyễn Khuyến
Ao thu lạnh lẽo
nước trong veo,
Một chiếc thuyền
câu bé tẻo teo.
Sóng biếc theo
làn hơi gợn tí,
Là vàng trước
gió khẽ đưa vèo.
Tầng mây lơ lửng
trời xanh ngắt,
Ngõ trúc quanh
co khách vắng teo.
Tựa gối buông cần
lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động
dưới chân bèo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét