Giới thiệu bài thơ "Tràng giang" – Huy Cận
“Tràng giang” là một thi phẩm tiêu biểu của Huy Cận, sáng tác vào
mùa thu năm 1939, in trong tập Lửa thiêng.
Lấy cảm hứng từ hình ảnh sông Hồng mênh mông sóng nước, bài thơ đã khắc họa một
bức tranh thiên nhiên rộng lớn, khoáng đạt mà vắng lặng, gợi nỗi buồn man mác,
cô đơn của cái tôi cá nhân trước vũ trụ bao la. Nhưng ẩn sau nỗi sầu ấy lại là
tình yêu quê hương tha thiết, nỗi niềm gắn bó với đất nước của thi nhân. Với vẻ
đẹp vừa cổ điển vừa hiện đại, vừa mang âm hưởng Đường thi vừa thấm đẫm chất thơ
mới, “Tràng giang” đã trở thành một trong những tác phẩm bất hủ của văn học
Việt Nam hiện đại.
Tràng giang – Huy Cận
Sóng gợn tràng
giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song.
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
Củi một cành khô lạc mấy dòng.
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;
Mênh mông không một chuyến đò ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét