HÀNH TRANG TUỔI MƯỜI TÁM CHẠM VÀO TƯƠNG LAI
1. Tuổi
mười tám hãy mang theo can đảm!
Tuổi
mười tám giống như một chuyến tàu tốc hành, không còn bục giảng thân quen,
không ai đứng đợi ở cổng trường nhắc em về trễ, cũng chẳng có bảng điểm nào
định nghĩa giới hạn của em nữa.
Thế
giới ngoài kia rộng lớn và đầy rẫy những điều chưa biết, nhưng cũng chính là
nơi em sẽ khám phá ra phiên bản mạnh mẽ nhất của chính mình. Hãy dũng cảm như cây non vươn mình giữa
bão: Dám thất bại, vì vấp ngã là
cách ta học đi vững vàng. Dám nói
"không" với những điều trái với lương tâm. Dám là chính mình dù xung quanh đầy
những khuôn mẫu.
Cuộc đời không
đòi hỏi em phải hoàn hảo, chỉ cần em đủ can đảm để bước tiếp dù có trăm lần
trắc trở.
2. Lạc đường, không sao cả, tuổi trẻ là để dấn thân! Sẽ có những đêm em thao thức tự hỏi: "Mình có đang đi đúng hướng không?"
Khi thấy bạn bè
đã thành công, em có thể hoang mang như kẻ đứng giữa dòng người hối hả mà không
biết mình thuộc về đâu. Nhưng em ơi, tuổi trẻ vốn là hành trình "đi
để tìm đường" chứ không phải "tìm đường rồi mới
đi".
Lạc đường không đáng sợ, đáng sợ hơn
là đứng yên mà chẳng dám bước. Chậm
không sao cả, quan trọng là mỗi ngày em đều học được điều gì đó mới. Như
những dòng sông uốn lượn quanh co trước khi đổ ra biển lớn, em cũng cần những
"đoạn rẽ" để trưởng thành.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét