HÀNH TRANG TUỔI MƯỜI TÁM CHẠM VÀO TƯƠNG LAI.
3. Nếu không vào đại học, em vẫn có
cả bầu trời để bay!
Nếu
em không bước chân vào cánh cổng đại học năm nay thì cũng đừng buồn. Đừng vội
nghĩ mình là kẻ thua cuộc giữa bao nhiêu ánh đèn lấp lánh từ bạn bè đồng trang
lứa. Mỗi người có một hành trình riêng, một khung giờ riêng để cất cánh. Em
không chậm trễ em chỉ đang chuẩn bị kĩ càng hơn cho chuyến bay của mình. Cuộc
đời này đâu chỉ có một con đường mang tên “đại học” còn bao lối khác để em
trưởng thành, để em khẳng định giá trị bản thân. Học nghề, khởi nghiệp, làm
việc sớm, tự học, rong ruổi theo đam mê. Tất cả đều đáng quý nếu em thực sự
nghiêm túc, nỗ lực và không ngừng vươn lên. Tấm bằng có thể là một cánh cửa nhưng
không phải là cánh cửa duy nhất còn rất nhiều cánh cửa khác đang mở, chỉ chờ em
đủ dũng cảm bước vào. Quan trọng là em có giữ được kỉ luật bản thân, chịu khó
vun bồi tri thức mỗi ngày. Những điều em học được từ cuộc sống sẽ theo em suốt
đời nhiều khi còn quý giá hơn cả những con điểm trong sổ. Đừng so sánh mình với
ai cả. Mỗi người là một mặt trời, tỏa sáng theo một cách khác nhau. Có người
thành công sớm, có người cần thêm thời gian. Có người học từ sách vở, có người
học từ chông gai. Điều quan trọng là em đi đúng con đường của chính mình, con
đường khiến em thấy bình yên và đầy cảm hứng mỗi sớm mai thức dậy. Nếu em không
vào đại học, em vẫn còn cả bầu trời rộng lớn để bay: chỉ cần em không gập cánh
trước gió ngược. Và nếu hôm nay là một
ngày trầm lặng, em thấy mình lạc lõng giữa những tiếng reo vui của người khác
thì hãy nhớ rằng, hạt giống không nảy mầm trong cùng một mùa. Có hạt cần nắng,
có hạt cần mưa, có hạt cần cả một mùa đông dài để âm thầm vươn rễ.
Hãy
kiên cường, hãy bước tiếp. Mỗi ngày em sống tử tế, nỗ lực và chân thành với
chính mình chính là một ngày em đang bay. Và bầu trời thì luôn đủ rộng cho
những ai không ngừng ước mơ.
4. Tuổi mười tám đừng quên mang theo những
điều này
Khi rời ghế nhà trường để bước vào
một chặng đường mới, em đừng chỉ thu xếp hành lí bằng quần áo, sách vở hay tấm
bằng tốt nghiệp. Có những món đồ không thể nhìn thấy, không thể cầm nắm – nhưng
lại vô cùng quý giá, mà em nhất định phải mang theo.
Hãy mang theo lòng biết ơn
để mỗi bước chân em đi đều không quên dấu chân của những người đã từng dìu dắt,
nâng đỡ và yêu thương em bằng cả tấm lòng. Hãy mang theo tinh thần học
hỏi, bởi phía trước không còn ai đứng lớp giảng bài, nhưng mỗi ngày
sống lại chính là một tiết học mà em phải tự mình chiêm nghiệm. Và đừng quên sự
tử tế. Sự tử tế là món quà thầm lặng nhưng mãnh liệt, giúp em giữ được
bản thân giữa dòng đời đôi khi đầy xô lệch. Và trên hết, hãy mang theo một
trái tim biết sống thật, không phô diễn, không chạy theo ánh đèn phù
phiếm. Bời vì: Cuộc sống không phải là cái sân khấu để người ta chỉ phô
diễn mà là nơi người ta phải sống thật.
Hãy sống thật với điều em tin, thật
với người em thương và thật với chính mình vì đó là nền tảng bền vững nhất cho
một hành trình trưởng thành đầy ý nghĩa.
5. Tuổi mười tám ơi, thế giới không
dừng lại để chờ đợi ai!
Có
một một sự thật mà ai cũng phải chấp nhận, đó là thời gian không bao giờ dừng
lại, không vì ai mà chờ đợi. Khi em còn đang chần chừ, phân vân "Liệu mình
đã đủ giỏi chưa?", "Liệu đã đến lúc chưa?" thì cơ hội có thể đã
lặng lẽ rẽ sang lối khác.
Thế
giới này vận hành không ngừng. Nó không đợi đến khi em cảm thấy đủ tự tin mới
đưa ra những cơ hội quý giá. Em càng đợi, nó càng xa. Nhớ câu chuyện của anh
Mark Zuckerberg, khi mới 19 tuổi, trong căn phòng kí túc xá chật hẹp, anh đã
bắt đầu xây nên Facebook. Lúc ấy, anh không có tiền, không có kinh nghiệm quản
lí, thậm chí chưa có gì rõ ràng ngoài
một ý tưởng và niềm tin. Nhưng anh không đợi mà anh ấy bắt đầu. Bài học ở đây là đừng chờ đến khi mọi thứ
hoàn hảo rồi mới làm. Hãy bắt đầu từ những gì em đang có bằng tất cả sự chân
thành và nỗ lực. Vùng an toàn” nghe thì dễ chịu nhưng lại là nơi khiến ước mơ ngủ quên. Nếu em
cứ đứng mãi trên bờ, em sẽ không bao giờ biết cảm giác vẫy vùng giữa đại dương
là thế nào. Chỉ khi em dám bước ra, dám thử, dám va vấp, em mới biết mình mạnh
mẽ đến đâu. Làm sai không đáng sợ.
Không dám làm mới thật sự đáng tiếc. Thomas Edison đã từng thử đến cả
ngàn cách không thành trước khi phát minh ra bóng đèn điện. Vậy mà ông không
gục ngã. Ông nói: “Tôi không thất bại. Tôi chỉ tìm ra 1.000 cách không hiệu
quả”. Một người thành công không phải là người không mắc lỗi, mà là người
không bỏ cuộc sau lỗi lầm.
Thế nên, nếu trong lòng em đang ấp ủ một điều
gì đó thì hãy bắt đầu ngay khi có thể. Đừng chờ đợi, bởi thời gian không quay
lại. Đừng sợ sai, vì sai chính là một phần của hành trình trưởng thành. Đừng
đợi đủ giỏi, vì giỏi là kết quả của việc bắt đầu. Cánh cửa thế giới rộng
mở cho những ai dám bước ra.Dù một bước nhỏ thôi, miễn là bắt đầu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét