6. Tuổi mười tám - Đừng
đánh mất mình giữa dòng đời xuôi ngược
Các
em thân yêu!
Đời
sống sẽ có lúc cuốn mình như cơn lốc khiến ta hoang mang, lạc lối. Nhưng dù
dòng đời có xiết đến đâu, điều quan trọng nhất vẫn là đừng đánh mất chính mình.
Ta
nhớ đến Malala, cô gái bé nhỏ từng bị bắn chỉ vì dám đòi quyền được học nhưng
em ấy không lùi bước. Em ấy sống như một ngọn đèn bền bỉ giữa bão giông. Bởi
một người biết vì điều gì mà sống sẽ không bao giờ bị cuộc đời dìm xuống. Có
những người trẻ rời thành phố, bỏ lại ánh đèn và mức lương cao, trở về những
bản làng heo hút để chữa bệnh, gieo chữ, làm điều tử tế. Họ không tìm kiếm danh
tiếng họ sống để trao đi yêu thương. Lí tưởng không nhất thiết phải lớn lao.
Chỉ cần sống tử tế khi người khác dửng dưng. Dám nói thật khi ai cũng im lặng.
Giữ lòng trong sạch giữa bao điều giả dối. Thế thôi đã đủ khiến cuộc đời này
sáng hơn, ấm hơn rồi.
Tuổi
mười tám của các em là một ngọn lửa mới thắp. Hãy giữ lấy nó. Để dù giữa giiong
bão, tim mình vẫn vững vàng, ấm áp. Và ánh sáng từ đó, biết đâu, sẽ thắp sáng
cả những trái tim khác nữa...
7. Tuổi mười tám đừng chỉ mơ ước,
hãy hành động!
Tuổi
mười tám, cái tuổi rực rỡ nhất đời người. Là khi tim ta căng tràn những giấc mơ
lớn lao, là khi ánh mắt còn long lanh niềm tin và khát vọng. Nhưng em à chỉ mơ
thôi thì chưa đủ. Đã đến lúc bắt đầu hành động.
Có
người từng lao mình ra khỏi vòng an toàn của bản thân chỉ để cứu lấy một sinh
mạng mong manh trong khoảnh khắc sinh tử. Không phải là anh hùng trên màn ảnh,
không phải người được tung hô trên sân khấu, đó chỉ là một người bình thường sống
giữa phố thị, mưu sinh bằng đôi tay lao động. Nhưng chính giây phút ấy, chính
hành động không cần suy nghĩ ấy đã thắp lên ngọn lửa của lòng tin nơi trái tim
hàng triệu người: rằng lòng dũng cảm, sự tử tế vẫn hiện diện quanh ta. Hay có
những người trẻ không cần tiếng vỗ tay, không cần danh xưng đã miệt mài trong
gian phòng nhỏ để sáng tạo nên những công cụ giúp ích cho cộng đồng giữa những
ngày giông bão của dịch bệnh. Không phải để được ghi nhận, mà bởi một khát khao
giản dị: được đóng góp, được sẻ chia, được đứng bên cạnh đồng bào mình trong
những thời khắc khó khăn nhất. Tuổi mười tám không đòi hỏi em phải vĩ đại, cũng
chẳng bắt em phải có tiền bạc hay địa vị. Điều duy nhất em cần, là một trái tim
biết rung cảm trước nỗi đau của người khác, và một đôi tay sẵn sàng hành động
khi thế giới cần. Đừng nghĩ mình quá nhỏ bé để tạo nên thay đổi. Mỗi việc tử tế
em làm, mỗi ý tưởng dù bé đến đâu, đều là một viên gạch lặng lẽ nhưng vững vàng
xây nên tương lai của đất nước.
Hãy
bắt đầu từ những điều giản dị: một hành động đúng, một lời nói tốt, một sự sẻ
chia thầm lặng. Vì thay đổi thế giới không nằm ở những điều quá xa vời, mà bắt
đầu từ hôm nay và từ chính em.
8. Quê hương - em mang theo trong hành trình “ra biển lớn”
Đọc cuốn “Cho tôi xin
một vé đi tuổi thơ” của Nguyễn Nhật Ánh, em sẽ cảm nhận được lời thì thầm đầy tiếc
nuối về những tháng ngày ngây thơ đã qua.
Có những điều, chỉ khi rời xa rồi ta
mới thấm thía, mới nhận ra đó là phần
không thể thiếu trong hành trang làm người. Cũng như tiếng gà trưa,
mùi khói bếp, cánh rừng trước cửa, con suối nhỏ, đồi cỏ thân thuộc của quê nhà.
Dù sau này em có trở thành kĩ sư, nhà nghiên cứu và ở bất cứ nơi đâu, xin đừng
quên: Mùi cơm mẹ nấu với bữa cơm giản dị mà ấm lòng, có nồi cá
kho sóng sánh vị quê, có tô canh chua thơm mùi đất mẹ. Đó không chỉ là món ăn,
mà là tình thương đong đầy. Đừng quên con
đường làng đầy bụi đỏ, nơi em từng đạp xe băng qua nắng gió, sương
mai. Những kỉ niệm ngỡ như rất đỗi bình thường nhưng một khi xa rồi mới biết đó
là thiên đường không thể quay lại. Và cũng đừng quên ánh mắt yêu thương, trìu mến, nhớ nhung của mẹ của cha. Tất cả
không lời, không ồn ào chỉ âm thầm dõi theo mỗi bước em đi. Dù em có trưởng
thành đến đâu, trong mắt cha mẹ, em vẫn là đứa con nhỏ ngày nào còn vấp ngã.
Em có thể bay cao, bay xa, thật xa. Em
có thể chạm đến giấc mơ đời mình nhưng xin đừng quên, quê hương là điểm
tựa, là cánh buồm đầu tiên
chở em rời bến, là ngọn gió sau lưng tiếp sức cho hành trình của một người trẻ ra
biển lớn.
9. Tuổi mười tám thay đổi từ những
điều nhỏ nhất
Em
đã bao giờ nghĩ rằng, một người bình thường cũng có thể làm nên điều phi
thường? Có một cô bé từng lặng lẽ đứng trước tòa nhà quốc hội nơi quê hương
mình, không micro, không sân khấu, không đám đông tung hô. Chỉ là một tấm bảng
nhỏ trong tay, một thông điệp cất lên từ trái tim nhưng từ hành động đơn độc
ấy, một làn sóng đã lan ra khắp thế giới. Hàng triệu người trẻ đã cùng em ấy
bước ra, lên tiếng vì hành tinh chung của chúng ta.
Em
thấy đấy, thay đổi không cần bắt đầu từ những điều vĩ đại. Nó có thể nảy mầm từ
những hành động nhỏ, rất nhỏ và từ chính em. Khi em tắt điện trong phòng khi
không sử dụng là em đang để trái đất được nghỉ ngơi đôi chút. Khi em mang theo
bình nước cá nhân là em đang nói lời từ chối với rác thải nhựa. Khi em chia sẻ
một bài viết tích cực hay gửi một lời động viên ai đó đang mỏi mệt là em đang
góp phần chữa lành những vết thương âm thầm trong xã hội. Không ai có thể thay
đổi cả thế giới trong một ngày nhưng nếu mỗi người chịu thay đổi một điều nhỏ
thì thế giới này sẽ dần trở nên tốt đẹp hơn từng ngày một, từng người một.
Tuổi
mười tám không đòi hỏi em phải nổi bật, không cần em phải là người đi đầu chỉ
cần trái tim em đủ ấm, bàn tay em đủ thiện lành, thì hành trình tạo nên sự khác
biệt đã bắt đầu rồi đấy. Tuổi mười tám thân thương… hãy bắt đầu ngay hôm nay!
10. Tuổi mười tám mang theo trái tim
cháy bỏng!
Người
ta thường nhắc đến tuổi mười tám bằng những ước mơ lớn lao, những hoài bão rực
rỡ. Nhưng có lẽ, điều quan trọng nhất để mang theo trên hành trình đời người
lại là một trái tim biết rung động. Bởi khi tiền bạc có thể tiêu tan, danh vọng
có thể hai nhòa chỉ có nhân cách và tình yêu cuộc sống là điều còn mãi trong
em. Có những con người không trọn vẹn về hình hài nhưng lại đủ đầy về tinh
thần. Họ đã từng khiến thế giới lặng người chỉ bằng một nụ cười, một lời nói
đầy hi vọng. Bởi họ không chọn than trách mà chọn sống như một ngọn lửa dẫu nhỏ
bé nhưng sẵn sàng cháy hết mình để sưởi ấm cho những tâm hồn đang nguội lạnh.
Họ không có đôi tay nhưng đã nắm lấy
niềm tin. Họ không có đôi chân nhưng lại đi đến trái tim của hàng triệu người.
Chính vì họ có một trái tim biết yêu thương, biết rung cảm và không chịu đầu
hàng số phận. Vậy nên em à, tuổi mười tám không cần phải hoàn hảo như trong
phim ảnh. Nó có thể đầy vụng về, đầy bối rối. Có thể có nước mắt và những lần
vấp ngã. Tuy nhiên, chỉ cần em dám thành thật với chính mình, dám đứng lên sau
mỗi thất bại và dám yêu thương bằng tất cả những gì mình có thì đó đã là một
tuổi mười tám rực rỡ rồi.
Cuộc
đời này không cần phải thật cao sang, thật lộng lẫy chỉ cần em sống với một tấm
lòng biết cảm thông, biết sẻ chia, biết thắp lên ánh sáng trong những nơi tối
tăm nhất là em đã làm nên điều kỳ diệu. Hãy mang theo một trái tim cháy bỏng,
em nhé! Vì đó là hành trang quý giá nhất cho mọi hành trình sau này.
Lời kết
Tuổi
mười tám không chỉ là cột mốc mà là cánh cửa mở ra hành trình trưởng thành.
Mười bài viết trong chuyên đề này chỉ như những làn gió nhẹ mong được góp phần
tiếp sức cho những đôi cánh non vừa vươn lên giữa trời cao rộng. Nếu em mang
theo trong hành trang tuổi trẻ một trái tim biết yêu thương, một ý chí không
ngừng tiến bước và một niềm tin vào chính mình thì dù phía trước là gì đi nữa,
em vẫn đủ bản lĩnh để chạm vào tương lai bằng tất cả vẻ đẹp của riêng em. Tuổi mười tám là
trang đầu tiên của một cuốn sách dài. Chúc em: Bình an và rực
rỡ; dám ước mơ, dám hành động và sống nhân văn!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét