Những sớm mùa thu
Tây
Nguyên làm gì có mùa thu. Ấy vậy mà trong lòng tôi, thu vẫn lặng lẽ về với cảm giác dịu dàng khó tả.
Nơi đây
chỉ có hai mùa: mưa và khô nhưng trong vòng quay của một ngày, đất trời như
chắt chiu đủ cả bốn mùa. Sáng ra, cái se lạnh và làn sương ướt đẫm gợi nhớ đến
những ngày xuân có mưa phùn. Trưa đến, nắng gắt đổ lửa như giữa hạ. Chiều về,
gió thổi nhẹ phảng phất màu heo may của mùa thu. Đêm xuống, hơi lạnh ùa về,
thấm sâu như mùa đông đang đến rất gần. Mỗi sớm mai, tôi thả bước trong màn
sương dày. Bây giờ gần cuối mùa mưa, sương núi nặng hạt, phủ trắng lối đi, hơi
lạnh dịu dàng lan khắp không gian, chạm đến cả lòng người. Cảm giác ấy thanh
thản lắm, như được sống trong vòng tay bao dung của thiên nhiên. Trên con đường
quen thuộc của vùng cao, đất trời vẫn đổi thay từng ngày. Mới hôm nào hương hoa
cà phê còn phảng phất sau mùa, ngọt ngào và nồng nàn. Giờ đây, trên những cành
cây ướt sương, từng chùm quả chín đỏ đã bắt đầu lấp ló. Hương cà phê đầu mùa
thoảng trong gió, ngai ngái, chan chát, lại ấm áp đến lạ giống như hơi thở của
cao nguyên đang cựa mình thức giấc.
Khoảnh khắc yên bình của mỗi sớm mai luôn tiếp cho tôi một nguồn sinh lực mới. Giữa làn sương bảng lảng sớm mùa thu, lòng người trở nên nhẹ nhõm, bình yên. Ở nơi cao nguyên này, thiên nhiên như thì thầm dạy tôi biết yêu từng khoảnh khắc, biết sống chậm lại để lắng nghe nhịp thở của đất trời.
(Sống ở vùng cao- CTKO)

1 nhận xét:
Đồng cảm. Giọng văn chân thật, ấm áp
Đăng nhận xét