Chủ Nhật, tháng 11 30, 2025

 

TẢN MẠN CÙNG OANH

1. THÁNG MƯỜI MỘT VỀ.

Tháng mười một bước về thật khẽ.
Không ồn ào, không vội vã. Chỉ là những cơn gió se sắt trên mặt đường, những buổi sáng sương giăng mờ phủ kín triền núi và một chút nắng hanh hao rớt xuống bên hiên nhà. Miền cao lúc này đã vào mùa khô, trời cao và trong đến mức ta có thể nhìn thấy những đám mây trắng chậm rãi giữa thinh không.

Tháng mười một khiến con người ta biết sống chậm lại! Biết lắng nghe bước chân mình đi, biết nhìn sâu hơn vào đôi mắt người bên cạnh và biết ấm lòng bên bếp lửa mỗi chiều hôm. Giữa tiết trời se lạnh, người ta lại thấy mình nhớ những ngày cũ. Nhớ con dốc mỗi sớm phải đi qua, nhớ mùi khói cay nồng, nhớ tiếng cười của học trò nhỏ. Có lẽ, không ở đâu ta cảm nhận được thời gian rõ rệt như ở miền cao, nơi mỗi mùa đều có hương sắc riêng, có nhịp điệu riêng và lặng lẽ riêng rất đỗi dịu dàng.

Tháng mười một là mùa tri ân. Có lẽ, tri ân không chỉ là những bó hoa trao tặng, không chỉ là những dòng chữ ghi lên tấm thiệp. Tri ân đôi khi là một buổi chiều lặng yên, ta ngồi nhớ lại những gương mặt đã đi qua đời mình. Thầy, cô giáo cũ, bạn bè, những người đã từng tin tưởng, nâng đỡ trong những năm tháng thơ ngây. Những ánh mắt đã từng dạy ta kiên cường, dạy ta biết yêu thương và biết ơn cuộc đời.

Tháng mười một cũng là mùa của lòng người! Chút se lạnh khiến con người thấy mình bé lại, yếu mềm hơn nhưng cũng nhân hậu hơn. Người ta dễ cảm, dễ rung động trước một bàn tay chìa ra, trước một nụ cười bình dị hay chỉ đơn giản là một chiếc lá rơi khẽ bên đường. Ở nơi đây, giữa miền sương núi, ta có thể lặng im để nghe tiếng gió đùa, nghe tiếng thời gian khẽ thở nhẹ.

Tháng mười một, mùa của yêu thương lặng lẽ! Người ta không còn nói nhiều, chỉ cần một ánh nhìn, một hơi ấm, một tách trà buổi sớm là đủ. Đủ để lòng người thấy bình yên, đủ để biết rằng dù năm tháng có đổi thay, vẫn còn đó những điều vẹn nguyên  như sương trắng đầu mùa, như ánh mắt học trò trong trẻo, như tấm lòng người thầy, người cô năm xưa đã thắp lửa cho trò bay cao, bay xa. 

Tháng mười một, khi nắng đã bớt gắt, khi mưa đã thôi dai dẳng, tôi lại muốn viết một lời cảm ơn. Cảm ơn tháng mười một vì đã cho tôi biết chậm lại để nhận ra rằng trong dòng đời hối hả, điều quý giá nhất vẫn là những phút giây được sống thật với lòng mình. Cảm ơn những người đã đi qua, những miền đất đã giữ tôi ở lại và cả những sớm mùa đông với ngọn lửa nhỏ cũng đủ sưởi ấm trái tim hồng.

******************************

Không có nhận xét nào:

  MỘT SỐ YẾU TỐ KHI ĐỌC HIỂU  THƠ  1. Đề tài Đề tài là mảnh đất khởi nguồn của bài thơ. Nó trả lời câu hỏi: Bài thơ viết về lĩnh vực đời sốn...