TẢN MẠN CÙNG OANH.
2. THÁNG MƯỜI MỘT, MÙA SƯƠNG MIỀN CAO
Miền cao, quanh năm có mây và sương nhưng tôi thích sương khi tiết trời sương giáng. Tháng mười một, miền cao thức dậy trong hơi sương bảng lảng. Sương như dải lụa trắng mềm mại giăng khắp triền núi, lẩn quẩn qua mái nhà, vờn quanh những khóm lau đang mùa trổ bông. Mặt trời muộn màng nấp sau làn mây bạc cũng thong thả để ngắm nhìn đất trời trong chiếc áo sương mỏng manh, mơ hồ.
Tôi yêu cái cách miền cao đi qua mùa sương chậm rãi, dịu dàng, khép lại những ồn ào và gieo vào lòng người những khoảng lặng. Ở nơi này, mọi thứ dường như đều nhỏ lại, chỉ có nỗi nhớ cứ lớn dần. Nhớ về mùa cũ, về con đường đá sỏi quanh co, nơi bước chân từng in dấu trong sương mai giá lạnh, trong hoàng hôn cháy đỏ. Nhớ giọng nói của mẹ cha, của thầy cô, của bạn bè, của những người thân quê cũ, nơi vẫn còn lưu giữ kỉ niệm xưa với mái nhà nhỏ rêu phong, với luỹ tre làng trầm mặc, với dòng sông xanh vắt ngang qua làng.
Giữa không gian mờ sương, tiếng người xuống chợ, tiếng trẻ nhỏ í ới gọi nhau đến lớp, tiếng gà gáy lan theo triền núi, tiếng gió gõ nhịp lên mặt đường… Tất cả hòa thành bản nhạc riêng của miền cao. Đôi khi, đứng nhìn mây trắng, sương giăng qua chân núi, lòng người trở nên diệu vợi.
Có những nỗi nhớ mênh mang, nỗi nhớ về dòng sông tuổi thơ, về hương khói lam chiều trên mái bếp và hiện tại là một miền quê mới. Miền cao mờ sương, dịu hiền, nơi đã cùng ta qua những tháng năm dài trong cuộc mưu sinh. Cứ thế, tháng mười một trôi giữa mùa sương chậm rãi, nhẹ nhàng để lại trong lòng người một nỗi niềm thương nhớ.
************************************
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét