Tản mạn cùng Oanh
3. THÁNG MƯỜI MỘT, VIẾT TIẾP TRONG MÙA SƯƠNG
Tháng mười một đến thật nhẹ, cứ thế mà nhẹ nhàng, nhẹ nhàng như hơi thở. Cả miền cao chìm trong làn sương trắng. Làn sương dịu dàng phủ khắp triền đồi, dọc hai bên dòng suối. Con đường, ngôi nhà nhỏ lẩn khuất trong sương pha thêm chút gió lạnh đầu đông. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá khô xào xạc và tiếng chân người khẽ khàng bước qua khoảng sân, vạt cỏ.
Giữa cái lạnh của miền cao, lòng bâng khuâng nhớ về những ngày thả mình vào sương để đến trường. Khi ấy, mỗi sáng thức dậy sớm hơn sương, băng qua con đường đẫm sương mai, mang theo trong trong lòng bao niềm tin. Niềm tin của người gieo chữ ở vùng cao. Trong lòng luôn ánh lên sự ấm áp từ ánh nhìn của học trò.
Nhiều lần đứng nơi sân trường, nhìn sương quấn quanh mái ngói đỏ, thấy lòng thêm bâng khuâng, thương nhớ. Nơi đây, thời gian lặng lẽ đi qua và ghi vào lòng người những dấu ấn của niềm thương mến. Có những kỉ niệm còn lưu giữ mãi. Đó là tiếng gọi học trò, tiếng phấn chạm bảng, tiếng cười giòn tan của lũ nhỏ trong buổi sớm tinh sương. Những điều tưởng bình thường ấy qua năm tháng lại hóa thành ngọc ngà trong kí ức.
Tháng mười một, mùa sương về gợi nhớ đến những phút giây thầm lặng trong đời, nhắc người ta đến những con người lặng lẽ đi cùng bao thế hệ học trò. Những người đã mang trong tim mình một ngọn lửa đủ sáng để sưởi ấm bao tâm hồn, đủ bền để soi đường cho bao ước mơ.
Và trong mùa sương miền cao lòng người vẫn luôn cháy sáng niềm tin. Niềm tin của những người gieo chữ nơi đây đã làm nên sắc ấm tháng mười một, làm nên hồn núi rừng trong mùa sương giáng.
3. THÁNG MƯỜI MỘT, VIẾT TIẾP TRONG MÙA SƯƠNG
Tháng mười một đến thật nhẹ, cứ thế mà nhẹ nhàng, nhẹ nhàng như hơi thở. Cả miền cao chìm trong làn sương trắng. Làn sương dịu dàng phủ khắp triền đồi, dọc hai bên dòng suối. Con đường, ngôi nhà nhỏ lẩn khuất trong sương pha thêm chút gió lạnh đầu đông. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá khô xào xạc và tiếng chân người khẽ khàng bước qua khoảng sân, vạt cỏ.
Giữa cái lạnh của miền cao, lòng bâng khuâng nhớ về những ngày thả mình vào sương để đến trường. Khi ấy, mỗi sáng thức dậy sớm hơn sương, băng qua con đường đẫm sương mai, mang theo trong trong lòng bao niềm tin. Niềm tin của người gieo chữ ở vùng cao. Trong lòng luôn ánh lên sự ấm áp từ ánh nhìn của học trò.
Nhiều lần đứng nơi sân trường, nhìn sương quấn quanh mái ngói đỏ, thấy lòng thêm bâng khuâng, thương nhớ. Nơi đây, thời gian lặng lẽ đi qua và ghi vào lòng người những dấu ấn của niềm thương mến. Có những kỉ niệm còn lưu giữ mãi. Đó là tiếng gọi học trò, tiếng phấn chạm bảng, tiếng cười giòn tan của lũ nhỏ trong buổi sớm tinh sương. Những điều tưởng bình thường ấy qua năm tháng lại hóa thành ngọc ngà trong kí ức.
Tháng mười một, mùa sương về gợi nhớ đến những phút giây thầm lặng trong đời, nhắc người ta đến những con người lặng lẽ đi cùng bao thế hệ học trò. Những người đã mang trong tim mình một ngọn lửa đủ sáng để sưởi ấm bao tâm hồn, đủ bền để soi đường cho bao ước mơ.
Và trong mùa sương miền cao lòng người vẫn luôn cháy sáng niềm tin. Niềm tin của những người gieo chữ nơi đây đã làm nên sắc ấm tháng mười một, làm nên hồn núi rừng trong mùa sương giáng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét