Tản mạn cùng Oanh.
4. THÁNG MƯỜI MỘT GỢI NHỚ QUÊ NHÀ
Tháng mười một về, trời miền cao se sắt. Những dải sương trắng mỏng giăng qua triền núi, quấn quanh mái nhà sàn thấp thoáng trong thung. Con đường đất đỏ lượn quanh sườn đồi, dấu chân người gieo chữ vẫn đều đặn in lên mặt đất khô. Giữa cái tĩnh lặng của vùng cao, lòng tôi chợt ngân lên nỗi nhớ, nỗi nhớ quê nhà da diết như khói bếp buổi chiều xưa.
Một người bạn từng hỏi tôi: “Những ngày xa quê, bạn nhớ gì?”
Tôi nhớ gì ư? Tôi nhớ tất cả…
Tôi nhớ con đường sắt cũ vắt ngang qua cánh đồng, nơi những buổi đi học về muộn, tôi đã bao lần vấp ngã. Đã từng ước có con đường nào ngắn hơn, đỡ gập ghềnh hơn để đến trường. Nhưng rồi, vẫn chính con đường ấy, đầy đá sỏi và nắng gió. Con đường đã dạy tôi bài học đầu tiên về lòng kiên nhẫn và nghị lực. Hai bên bờ đường cỏ cây hiu hắt, chỉ có một loài cây nhỏ bé vẫn xanh mướt quanh năm, cây hoa giếng. Thân nó đầy gai, lá dày mà tươi, hoa của nó vàng mỏng manh như ánh nắng cuối ngày. Mỗi khi khát, tôi vẫn hái chồi non nhấm nháp, vị ngọt thanh nơi cổ họng như thấm vào lòng, như vị ngọt của kí ức quê hương.
Quê tôi, miền trung du đất cằn đá sỏi, lưng tựa núi, mặt nhìn ra đồng. Giữa làng này với làng kia là cánh đồng lúa mênh mang. Muốn gặp bạn ở làng bên, phải đi bộ đến mỏi nhừ cả chân. Tôi nhớ lũy tre đầu làng, nơi mỗi đêm trăng sáng, lũ trẻ chúng tôi nô đùa vui vẻ. Khi lớn lên, tôi vẫn hay nhìn về cuối con đường rợp bóng tre ấy để mong bóng dáng người bạn thân thuở nhỏ. Rồi những ngày đi học cấp ba, con đường ấy càng xa hơn, gập ghềnh hơn phải qua hai cánh đồng, một con đò rồi mới đến trường. Nhưng cũng chính con đường ấy đã dẫn tôi rời quê ra đi, mang theo mùi khói rơm, vị ngọt hoa giếng và bao giọt mồ hôi thấm ướt áo mùa hè.
Giờ đây, giữa miền sương núi, tôi lại thấy quê hương thấp thoáng trong từng cảnh vật. Trong ánh mắt của học trò vùng cao, tôi nhìn thấy chính tuổi thơ mình vừa hồn nhiên, chân chất, vừa cháy bỏng khát khao học hỏi. Ở nơi đây, tôi cũng gặp những người thầy, người cô lặng lẽ vẫn ngày ngày băng qua sương gió để gieo con chữ. Họ nhắc tôi nhớ đến thầy cô nơi quê cũ, những người đã gieo vào tôi hạt mầm tri thức và tình yêu thương.
Tháng mười một, tháng của tri ân. Xin được tri ân những người thầy, người cô đã đi qua đời mình như ngọn đèn soi lối. Cảm ơn những người đã dạy tôi biết cúi đầu trước tri thức, biết đứng dậy sau vấp ngã, biết yêu thương và biết ơn.
Miền cao đang vào đông. Từng cơn gió nối đuôi nhau kéo dài mải miết, sương trắng giăng giăng khắp triền núi mang hơi lạnh hanh hao đến. Đi trong sương để chợt hiểu, dù đi xa đến đâu, dù có bao miền đất mới thì quê hương vẫn ở đó trong từng hơi thở, từng kí ức, từng con đường đá sỏi đã nâng bước tôi vào đời.
***************************
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét