HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC
Bài 2: Học là hành trình, không phải cuộc đua
Học trò băn khoăn:
- Thưa thầy, sao bạn em học nhanh thế còn em mãi chẳng tiến bộ?
Thầy nhẹ nhàng:
- Em đang đi bằng đôi chân của mình sao lại cứ nhìn người khác mà thấy chậm? Học không phải là cuộc đua mà là hành trình dài để hiểu, để lớn, để tự tìm thấy ánh sáng của mình.
Lời của thầy, có lẽ chỉ người từng đi qua chặng đường học tập đầy thử thách mới thấu hết. Bởi lẽ, ai cũng từng có lúc thấy mình chậm hơn người khác, thấy điểm số không bằng bạn, thấy nỗ lực chẳng được ghi nhận, thấy con đường học tập như một dốc dài hun hút với tư tưởng “thua thầy một vạn không bằng kém bạn một li”. Nhưng rồi, nếu đủ kiên nhẫn để bước tiếp, ta sẽ nhận ra: trong thế giới tri thức, không ai về đích trước ai cả. Bởi “đích đến” thật sự của việc học, không nằm ở tấm giấy khen hay điểm số, mà nằm ở sự trưởng thành trong tâm hồn. Khi ta thôi so sánh mình với người khác, ta bắt đầu nhìn thấy chính mình rõ hơn. Mỗi trang sách, mỗi bài toán, mỗi câu thơ… đều là một viên gạch nhỏ, dù hôm nay chưa thấy thành tường nhưng ngày mai sẽ dựng nên một tòa nhà vững chãi của hiểu biết. Khi ta dừng lại để ngắm nhìn, ta sẽ thấy học không chỉ là “lên lớp” hay “làm bài” mà là hành trình nuôi dưỡng nhân cách và ước mơ.
Học cách lắng nghe, học cách thấu hiểu, học cách kiên trì giữa bao khó khăn. Đôi khi, có những người học nhanh nhưng sớm mỏi mệt. Cũng có những người học chậm nhưng lại bền bỉ đến cùng. Chính những bước chân chậm rãi, vững vàng ấy mới đi xa nhất. Học, suy cho cùng là hành trình của một đời người. Không ai bắt đầu quá sớm cũng chẳng ai kết thúc quá muộn. Chỉ cần hôm nay ta còn mở lòng để học, thì con đường ấy vẫn tiếp tục tỏa sáng. Vậy nên, em đừng sợ mình chậm, chỉ cần em đừng dừng lại.
✨ Em ạ! Đừng chạy để đến đích nhanh hơn người khác, hãy bước để đi được xa hơn chính mình.
*************************************
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét