HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC
Bài 3: Người thầy gieo niềm tin học tập.
Hành trình nảy mầm của một hạt giống thực sự gian truân. Nó nằm trong bóng tối, cựa mình và vươn lên dưới những lớp đất đá nặng trĩu. Cũng như việc học của trò, làm gì có dễ dàng.
Trong đời học trò, thầy chính là người âm thầm gieo hạt, để tri thức và niềm tin đơm hoa. Không phải lúc nào người thầy cũng mang đến những lời dạy cao xa, bay bổng. Đôi khi chỉ một ánh mắt tin tưởng, một câu nói nhẹ nhàng và niềm tin tưởng rằng “Cô tin em làm được.” lại có thể đánh thức trong lòng trò cả một vùng sáng. Học trò đâu chỉ cần kiến thức, các em còn cần niềm tin để dám tiến bước. Niềm tin ấy được thầy trao bằng chính sự kiên nhẫn của mình. Người thầy không bỏ cuộc khi trò sai, không nản lòng khi trò yếu, bởi họ hiểu rằng mỗi tâm hồn là một mùa xuân riêng và ai cũng có ngày nở hoa. Có người thầy chọn lặng lẽ đi bên cạnh học trò, dõi theo từng bước nhỏ bằng ánh nhìn bao dung. Có người thầy lại như ngọn gió, thổi bừng ngọn lửa đam mê nơi trái tim non trẻ. Và cũng có người thầy chỉ cần một nụ cười, cũng đủ khiến học trò thêm can đảm bước vào tiết học ngày mai. Thầy không tạo ra những “học sinh hoàn hảo”, mà chỉ gieo niềm tin để học trò dám sai, dám sửa, dám ước mơ và dám bắt đầu. Trong mỗi lời giảng của thầy có tiếng thì thầm của năm tháng, có cả sự hi sinh không ai biết và có tình yêu với nghề, một tình yêu bền bỉ đến lạ thường. Khi ta đã lớn, rời xa bảng đen, phấn trắng, ta mới hiểu, điều còn lại trong kí ức học trò không phải là bài giảng mà chính là niềm tin thầy đã gieo trong lòng ta. Vì thế, mỗi lần bước vào lớp, hãy nhớ rằng có một ai đó tin vào em, ngay cả khi em chưa tin vào chính mình.
Chỉ cần như thế thôi, em đã có thể bắt đầu lại, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn và tốt đẹp hơn.
✨ Người thầy không trao cho em đôi cánh nhưng trao niềm tin để em tự tin bay cao, bay xa.
******************************************
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét