HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC HỌC
BÀI 4: Tri thức, món quà chẳng ai lấy mất được.
Có những món quà sẽ phai tàn theo năm tháng như một bông hoa, một tấm áo, hay một vật kỉ niệm. Nhưng có một món quà kì lạ: càng cho đi, ta càng có thêm. Càng sử dụng, nó càng sáng, càng nhiều thêm. Món quà ấy mang tên tri thức.
Ngày ấy, cô giáo chủ nhiệm từng nói với tôi: “Người ta có thể mất tiền, mất việc, mất cả cơ hội… nhưng nếu có tri thức sẽ không bao giờ mất tất cả.”. Lúc bấy giờ, tôi chưa hiểu hết lời cô cứ tưởng tri thức là thứ xa vời, vô hình. Tháng năm qua dần dạy tôi hiểu: tri thức không nằm trong những con điểm, mà nằm trong khả năng con người biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Tri thức giúp ta hiểu người khác, hiểu chính mình và hiểu rằng con đường phía trước luôn mở lối nếu ta chịu học. Ngày nay, giữa bao ồn ào của thời đại số, học trò nhiều khi ngỡ rằng học chỉ để có điểm tốt, trường tốt, việc tốt. Bạn ơi, hãy thử nhìn xa hơn một chút: mọi thứ ta sở hữu đều có thể bị lấy mất, ngoại trừ điều ta đã hiểu và điều ta đã trở thành. Một người hiểu biết, nhân hậu và vững vàng ấy là kết quả của cả một đời học tập lặng thầm. Tri thức không phải là thước đo sự hơn thua, nó là ánh sáng soi đường. Ánh sáng ấy dù thời gian có phủ bụi mờ vẫn âm thầm tỏa rạng trong ta, giúp ta đi qua những ngày giông bão. Hãy học, không phải để hơn ai mà để mai này, giữa muôn vàn biến động, ta vẫn là chính mình, tự tin, điềm tĩnh và sáng suốt.
Điều còn lại trong mỗi người sau mọi mất mát là món quà vô giá mang tên tri thức. Tri thức, thứ chẳng ai có thể lấy đi được.
*************************************
BÀI 4: Tri thức, món quà chẳng ai lấy mất được.
Có những món quà sẽ phai tàn theo năm tháng như một bông hoa, một tấm áo, hay một vật kỉ niệm. Nhưng có một món quà kì lạ: càng cho đi, ta càng có thêm. Càng sử dụng, nó càng sáng, càng nhiều thêm. Món quà ấy mang tên tri thức.
Ngày ấy, cô giáo chủ nhiệm từng nói với tôi: “Người ta có thể mất tiền, mất việc, mất cả cơ hội… nhưng nếu có tri thức sẽ không bao giờ mất tất cả.”. Lúc bấy giờ, tôi chưa hiểu hết lời cô cứ tưởng tri thức là thứ xa vời, vô hình. Tháng năm qua dần dạy tôi hiểu: tri thức không nằm trong những con điểm, mà nằm trong khả năng con người biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Tri thức giúp ta hiểu người khác, hiểu chính mình và hiểu rằng con đường phía trước luôn mở lối nếu ta chịu học. Ngày nay, giữa bao ồn ào của thời đại số, học trò nhiều khi ngỡ rằng học chỉ để có điểm tốt, trường tốt, việc tốt. Bạn ơi, hãy thử nhìn xa hơn một chút: mọi thứ ta sở hữu đều có thể bị lấy mất, ngoại trừ điều ta đã hiểu và điều ta đã trở thành. Một người hiểu biết, nhân hậu và vững vàng ấy là kết quả của cả một đời học tập lặng thầm. Tri thức không phải là thước đo sự hơn thua, nó là ánh sáng soi đường. Ánh sáng ấy dù thời gian có phủ bụi mờ vẫn âm thầm tỏa rạng trong ta, giúp ta đi qua những ngày giông bão. Hãy học, không phải để hơn ai mà để mai này, giữa muôn vàn biến động, ta vẫn là chính mình, tự tin, điềm tĩnh và sáng suốt.
Điều còn lại trong mỗi người sau mọi mất mát là món quà vô giá mang tên tri thức. Tri thức, thứ chẳng ai có thể lấy đi được.
*************************************
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét