Thứ Bảy, tháng 2 28, 2026

 CÂU CHUYỆN NHỎ

Bình yên là phần thưởng.

Cuối năm, nhịp sống dường như chùng xuống trong cái se lạnh của đất trời. Tự nhiên, lòng người muốn lắng xuống. Giữa những tất bật, ai cũng có khoảng lặng để nhìn lại đoạn đường đã qua. Nhìn lại những vết xước trong cuộc đời và nhìn lại cách mình đã kiên cường trưởng thành từ những bão giông không báo trước.

Phía sau một nụ cười an yên.

Tôi ngồi với chị vào một chiều cuối năm nắng nhạt. Và chị kể. Hồi ấy, chị tình cờ gặp một cụ già ở một ngôi chùa nhỏ ven thị trấn. Cụ già chắc là một người từng trải có ánh mắt hiền hoà. Nhìn chị một hồi lâu, cụ bảo: “Con sống hiền lương, thương người nhưng đời con gặp nhiều lận đận. Đến khi về già, con mới an nhàn.”

Chị bảo, lúc ấy, chị chỉ cười và nghĩ ai mà tin một người lạ phán xét. Thế mà, cụ nói tiếp, chậm rãi như thể đã thấy trước những điều sắp đến: “Con hay lo cho người khác, hay giúp người nhưng sẽ có nhiều kẻ đến vì lợi. Hết lợi, họ quay lưng. Có khi còn phản bội.” Nghe thì buồn cười. Ở đời không thiếu những điều nghe qua tưởng chuyện xa xôi, đến khi đi qua rồi mới giật mình vì thấy đúng.

Trong giọng kể ấy, tôi nghe được sự vui tươi không mảy may oán trách.  Tựa như người đã đi qua một trận mưa rào và đang thong thong ngồi hong lại chiếc áo cũ. Có những tháng ngày, chị đứng giữa sóng gió, đối diện với rắc rối không do mình gây ra. Khi ấy, những người từng được chị nâng đỡ, từng tìm đến chị lúc khó khăn… bỗng nhiên im lặng. Không phải họ không biết chị đúng. Họ biết. Nhưng họ sợ. Sợ liên lụy. Sợ mất phần lợi của mình. Sợ tai tiếng. Và thế là họ chọn cách quay đi. Điều làm chị mệt không phải là công việc. Mà là nỗi buồn trước lòng người. Cái xấu không bị lên án, cái đúng không được bảo vệ. Người ta chọn “an toàn” hơn là chọn lẽ phải. Có những đêm chị thao thức và tự hỏi: “Mình sống như vậy có sai không?” Nhưng rồi, thay vì trách móc, chị chọn cách tự rèn mình cứng cáp hơn. Tự nhủ: nếu không ai đứng bên mình thì mình phải đứng cho vững. Nếu không ai bảo vệ mình thì mình phải đủ bản lĩnh để bảo vệ điều mình tin là đúng. Sóng lớn rồi cũng qua. Biển dông rồi sẽ lặng.

Giờ đây, chị đã bước vào “vế sau” của lời cụ già năm ấy. Không giàu sang, không quyền lực nhưng chị không phải cúi đầu trước ai. Không phải gồng mình để chứng minh điều đúng. Không phải lo sợ bị lợi dụng thêm lần nào nữa. Chị bảo: “An nhàn không phải là may mắn. Nó là cái giá của những ngày mình chịu đựng mà không đánh mất mình.”

Khi nước đục chạm dòng trong

Câu chuyện của chị làm tôi nhớ đến một người anh khác. Anh từng bảo tôi rằng: “Trong dòng chảy này, có những lúc mắt thường tưởng nước đang trong nhưng thực chất bùn dưới đáy đang làm vẩn đục tất cả em ạ.”

Anh nói về những kẻ mang danh trí thức, nấp sau những chức danh bóng bẩy nhưng tâm can đầy mưu mô, tính toán. Họ nói đạo lý rất hay, nhưng sẵn sàng chèn ép, dẫm đạp lên vai người khác để giữ lấy cái lợi ích nhỏ nhen của mình. Anh từng đi qua một quãng đời đầy oan khiên mà không văn bản nào ghi lại, những tổn thương không con dấu nào xác nhận. Áp lực kinh khủng đến mức cơ thể đổ bệnh, nhưng kẻ gây ra điều đó vẫn nhởn nhơ như không có chuyện gì. Có lúc anh tưởng mình không gượng nổi. Rồi anh nói một câu giản dị rằng rốt cuộc, ông trời có mắt cả. Không phải anh trông chờ ai đó bị trừng phạt mà để tự nhắc mình giữ lấy dòng nước trong. Giờ anh về với ruộng vườn. Sáng tưới cây, chiều nhổ cỏ, trồng hoa, trồng cây, tối ăn bữa cơm giản dị. Anh vui vầy, hạnh phúc và anh không phải cúi đầu trước những kẻ từng khiến mình đau đớn.

Lời kết cho những ngày cuối năm

Hai câu chuyện, hai con người, hai khía cạnh khác nhau nhưng gặp nhau ở một điểm chung: Nhân cách là thứ không thể đem ra mặc cả.Thời gian và dòng chảy cuộc đời giúp ta nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Đời ai rồi cũng có lúc phải đi chung đường với những người không tử tế. Muốn tránh hoàn toàn là điều không thực tế, nhưng ta có quyền chọn cách bước đi. Có lúc, ta phải dũng cảm "dọn dẹp" lại các mối quan hệ. Có lúc, phải chấp nhận rời khỏi một dòng nước đang vẩn đục dù lòng đầy luyến tiếc. Và có lúc, phải chấp nhận thiệt thòi để giữ cho mình sạch sẽ.

Nếu cuối năm này, bạn đang thấy mệt mỏi vì phải lội qua quá nhiều "nước đục", xin đừng hoảng hốt và đừng để chúng làm vấy bẩn bạn. Hãy cứ sống đàng hoàng, làm việc đến nơi đến chốn, đối xử với người khác bằng cái tâm ngay thẳng. Phần còn lại, hãy để thời gian trả lời. Bởi vì đến một ngày, khi dòng chảy lắng xuống, bạn sẽ hiểu rằng: Bình yên không phải là một món quà may mắn. Nó là phần thưởng dành cho những người đã kiên định giữ mình giữa dòng đời vạn biến.

CTKO 

#câuchuyệnnhỏ #thờigian

Ảnh: Bình yên là phần thưởng.

Không có nhận xét nào:

  CÂU CHUYỆN NHỎ Bình yên là phần thưởng. Cuối năm, nhịp sống dường như chùng xuống trong cái se lạnh của đất trời. Tự nhiên, lòng người muố...