TẢN MẠN CÙNG OANH
Bạn thân mến!
Con người ta đi qua đời này, mỗi người mang theo một cách sống. Có người rực rỡ giữa quảng trường, có người lặng lẽ bên hiên nhà. Nhưng tận cùng của mọi lựa chọn, vẫn là một ước mong làm cho cuộc đời thêm tươi đẹp.
Không phải ai cũng có điều kiện làm nên những việc lớn lao. Thật ra, cuộc đời cũng không cần quá nhiều tiếng vang. Đời sống được nâng đỡ bởi những điều nhỏ bé nhưng bền bỉ từ một bàn tay chìa ra đúng lúc, một lời nói tử tế, một trang viết được đặt xuống bằng tấm chân tình. Làm được điều nhỏ đúng, đều đặn đã là một dạng bản lĩnh hiếm hoi. Viết ra những gì mình thấy, mình nghĩ, mình đã đi qua đó cũng là một việc, một cách. Một cách sống có trách nhiệm với đời sống tinh thần của mình và của người khác. Khi bạn viết bằng trải nghiệm thật, bằng suy nghĩ đã được chắt lọc, câu chữ thật lòng, gần gũi sẽ đem đến cảm xúc. Giống như ngọn đèn thắp trong đêm, mặc dù không xua được bóng tối cho cả thế gian nhưng đủ để ai đó nhìn rõ con đường trước mặt. Người được nâng đỡ qua những dòng viết có thể bạn không nhìn thấy ngay được nhưng hãy tin, ở đâu đó, có một người đã đọc, đã cảm hoặc thấy mình không đơn độc. Thế là đủ. Cuộc đời đẹp lên không phải vì những điều phi thường mà vì những con người bình thường sống tử tế với phần việc của mình.
Cứ viết đi, bạn yêu. Viết như một cách giữ gìn sự ngay thẳng trong tâm hồn. Viết như gieo hạt, không vội mùa gặt. Rồi đến lúc, chính bạn cũng sẽ nhận ra trong khi mong giúp ích cho người khác, bạn đã âm thầm làm cho đời mình trở nên sâu sắc và đáng sống hơn rất nhiều.(CTKO)
Bạn thân mến!
Con người ta đi qua đời này, mỗi người mang theo một cách sống. Có người rực rỡ giữa quảng trường, có người lặng lẽ bên hiên nhà. Nhưng tận cùng của mọi lựa chọn, vẫn là một ước mong làm cho cuộc đời thêm tươi đẹp.
Không phải ai cũng có điều kiện làm nên những việc lớn lao. Thật ra, cuộc đời cũng không cần quá nhiều tiếng vang. Đời sống được nâng đỡ bởi những điều nhỏ bé nhưng bền bỉ từ một bàn tay chìa ra đúng lúc, một lời nói tử tế, một trang viết được đặt xuống bằng tấm chân tình. Làm được điều nhỏ đúng, đều đặn đã là một dạng bản lĩnh hiếm hoi. Viết ra những gì mình thấy, mình nghĩ, mình đã đi qua đó cũng là một việc, một cách. Một cách sống có trách nhiệm với đời sống tinh thần của mình và của người khác. Khi bạn viết bằng trải nghiệm thật, bằng suy nghĩ đã được chắt lọc, câu chữ thật lòng, gần gũi sẽ đem đến cảm xúc. Giống như ngọn đèn thắp trong đêm, mặc dù không xua được bóng tối cho cả thế gian nhưng đủ để ai đó nhìn rõ con đường trước mặt. Người được nâng đỡ qua những dòng viết có thể bạn không nhìn thấy ngay được nhưng hãy tin, ở đâu đó, có một người đã đọc, đã cảm hoặc thấy mình không đơn độc. Thế là đủ. Cuộc đời đẹp lên không phải vì những điều phi thường mà vì những con người bình thường sống tử tế với phần việc của mình.
Cứ viết đi, bạn yêu. Viết như một cách giữ gìn sự ngay thẳng trong tâm hồn. Viết như gieo hạt, không vội mùa gặt. Rồi đến lúc, chính bạn cũng sẽ nhận ra trong khi mong giúp ích cho người khác, bạn đã âm thầm làm cho đời mình trở nên sâu sắc và đáng sống hơn rất nhiều.(CTKO)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét