Thứ Năm, tháng 2 26, 2026

 CÂU CHUYỆN NHỎ
Ngày xuân và nhịp thời gian khi còn trẻ.
Bạn nói rằng: Chúng mình còn trẻ lắm, lo gì! Có thể lúc này, bạn còn trẻ. Khi trẻ, bạn cho rằng thời gian là vô hạn, rằng ngày mai lúc nào cũng chờ sẵn, rằng ước mơ có thể để đó rồi mai mốt tính sau. Tuổi trẻ thường đi qua đời với dáng vẻ hồn nhiên và mong manh như thế.
Câu nói ấy với tuổi đời khi ấy. Tuổi hai mươi tràn đầy sức xuân, đầy ắp dự định nhưng không thoát ra được những cuộc vui. Ta tin thời gian còn dài, tin ngày mai lúc nào cũng sẵn sàng đợi. Việc chưa làm thì để mai. Giấc mơ chưa theo đuổi thì hẹn lại. Một cuộc thi trượt, một cơ hội bỏ lỡ cũng tự vỗ vai: “Không sao, còn trẻ mà.” Tôi cũng từng như thế. Những buổi trưa nằm dưới tán cây sân trường, nghe tiếng ve kêu mà không thấy vội. Những lần cha mẹ nhắc nhở chỉ gật đầu cho xong rồi lại lao vào những cuộc vui. Bạn nhớ không, có lần chúng ta hẹn nhau học thêm. Đăng kí rồi, lại bỏ vì còn bận vui chơi. Khi trẻ, ta nghe câu “đời người như bóng câu qua cửa” mà có cảm thấy gì đâu. Ngựa có lướt qua cửa thì đã sao? Ta còn đứng đó, ta còn cười đó. Ta đâu thấy mình mất mát điều gì. 
Cách đây vài năm, bạn lại gọi cho tôi. Không còn tiếng cười hồn nhiên, bởi công việc không như ý, cơ hội rơi vào tay người khác và dùng từ “Biết thế…” Hai chữ ấy cho ta hiểu được mình đã từng có thời gian để chuẩn bị, để học, để rèn nhưng ta đã trì hoãn.
Tôi cũng thế thôi. Có những ước mơ mà cứ chùng chình để cơ hội vụt qua. Vậy đó, việc trì hoãn hay không chuẩn bị kĩ càng, không chịu học tập khi còn trẻ thì về sau chỉ còn tiếc nuối.
Tuổi trẻ sẽ dần trôi qua. Đến khi ta giật mình nhìn lại, mới thấy mình đã rời xa điểm khởi hành tự lúc nào. Những buổi ngồi mơ mộng nhường chỗ cho những hóa đơn phải trả, những lựa chọn phải quyết, những trách nhiệm không thể né tránh. Không phải đời gấp gáp hơn mà vì ta đã lớn và thời gian vẫn gõ nhịp đều đặn của nó. Bạn tôi cũng nói: “Giá mà hồi đó mình nghiêm túc hơn một chút.” và nghe lại lời người xưa hãy sống cho đáng khi còn có thể. Khi ấy chỉ cần học cho ra học, làm cho ra làm, yêu cho ra yêu. Làm việc gì thì làm đến nơi đến chốn. Hứa điều gì thì cố giữ lời.
Câu chuyện của bạn và tôi khi còn trẻ cho thấy: Ngày hôm qua, có thể chúng ta đã lơ là, đã bỏ qua vài cơ hội, vài buổi học, vài lần cần cố gắng thêm một chút thì hôm nay hãy bắt đầu. Một ngày sống có ý thức là một ngày không hoang phí. Một việc làm tử tế là một viên gạch đặt vào nền móng đời mình. Một lần không bỏ cuộc giữa chừng là một bước tiến thật sự. Thời gian không chờ ai nhưng luôn công bằng. Ai gieo sự chuẩn bị, người đó gặt được cơ hội. Ai chọn kỉ luật, người đó có tự do. Ai sống hời hợt, người đó trả giá bằng tiếc nuối. Câu chuyện của bạn, của tôi cho thấy nhịp thời gian không hề chậm lại. Chính khi còn trẻ, ta càng phải biết lo chuẩn bị, lo rèn mình, lo sống sao cho mỗi ngày trôi qua, ta không dùng đến hai chữ “biết thế”.
Nhịp thời gian vẫn đều. Câu chuyện đời mình, ta phải tự viết bằng sự tận tâm, tận lực, học tập không ngừng và một trái tim tràn đầy nhiệt huyết.
CTKO
#KiềuOanhCaoThị #Câuchuyệnnhỏ Ảnh Oanh Huệ 26       25/02/2026

Không có nhận xét nào:

  CÂU CHUYỆN NHỎ Ngày xuân bên ly cà phê vùng cao . Sau Tết, khi những cánh đào xuân bắt đầu rơi xuống, tôi và bạn hẹn nhau ở một quán cà ph...