Thứ Năm, tháng 2 26, 2026

 CÂU CHUYỆN NHỎ
Thời gian và kỉ niệm
Chuyến đi ấy đã thành kỉ niệm. Sáng nay, khi anh bạn nhắc đến, ta thấy lòng lắng lại, ngỡ như mới hôm qua. Thế đấy, thời gian lặng lẽ  vụt qua đời người.
Ngày ấy còn trẻ trung, còn háo hức với những chuyến đi mà ngoảnh lại, đã hai mươi mấy năm. Giờ đây, khi bước sang tuổi sáu mươi, kí ức như cuốn phim quay chậm. Nhớ lần qua phà Vàm Cống, sang cù lao Ông Hổ, đứng lặng trước ngôi nhà xưa, viếng lăng mộ gia tộc bác Tôn. Nhớ những con đường Long Xuyên, những buổi ghé thăm Sở Giáo dục An Giang, trường Nguyễn Trãi, những cuộc gặp gỡ ấm áp với thầy cô, với những con người hiền hậu, tận tâm. Nhớ cô giáo Huỳnh Thị Kim Gọn, nhớ cô Lý Kỳ Phượng… Có lẽ, giờ này, các cô đều đã nghỉ hưu, an nhiên với cuộc đời phía sau bục giảng.
Chuyến đi ấy còn đưa ta về Châu Đốc, đến viếng đền Bà Chúa Xứ, lăng Thoại Ngọc Hầu, rồi hăm hở trèo dốc núi Cấm. Khi ấy, niềm vui giản dị lắm: vui vì được đi, được thấy, được sống giữa cảnh sắc và tình người. Những địa danh như Tịnh Biên, Tri Tôn, Đồi Tức Dụp… bây giờ đã thấy một lớp bụi thời gian, vừa xa mà vừa gần.
Hai mươi mấy năm, nói ra chỉ là một con số nhưng gom lại là cả một quãng đời. Bao người đã đổi khác, bao cảnh đã dời đi, có những người bạn đã đi xa mãi mãi không còn gặp lại, bao điều từng thân quen nay chỉ còn trong kí ức. Vậy mà, cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn để mỗi lần nhắc lại, lòng vẫn thấy ấm áp lạ thường. Từ những kỉ niệm để liên tưởng đến lời người xưa rằng “đời người như bóng câu qua cửa”.
Quả thật, những ngày tháng tươi đẹp hóa ra ngắn ngủi vô cùng và những chuyến đi giờ thành kí ức. Chính vì thế mà người ta càng đáng quý từng phút giây để mỗi khoảnh khắc đi qua đều trở thành một phần không thể mất trong cuộc đời. Và có ai còn nhớ!
CTKO
#KiềuOanhCaoThị #Câuchuyệnnhỏ #Kỉniệm Đăng 12/02/2026
Ảnh: Oanh và Minh Huệ.

Không có nhận xét nào:

  CÂU CHUYỆN NHỎ Ngày xuân bên ly cà phê vùng cao . Sau Tết, khi những cánh đào xuân bắt đầu rơi xuống, tôi và bạn hẹn nhau ở một quán cà ph...