KHỞI TẠO ĐỘNG LỰC HỌC TẬP.
Bài 1: Động lực học tập không phải là cảm hứng nhất thời
Có những lúc ta mở sách ra rồi lại khép lại. Không hẳn vì bài khó, cũng không hẳn vì quá mệt. Chỉ là… không có hứng. Ta tự nhủ: để mai có động lực rồi học. Nhưng ngày mai, rồi ngày kia, cái “hứng” ấy vẫn không đến. Thế là nản. Và rất nhiều người đã bỏ cuộc theo cách lặng lẽ như vậy.
Người ta thường gọi đó là “thiếu động lực”. Thực ra, ta đang nhầm lẫn giữa động lực, cảm hứng và áp lực. Cảm hứng là cảm xúc. Nó đến nhanh và đi cũng nhanh. Hôm nay ta hào hứng, ngày mai có thể hoàn toàn trống rỗng. Cảm hứng đẹp nhưng mong manh.
Áp lực là sự thúc ép từ bên ngoài: điểm số, thi cử, kì vọng của người khác. Áp lực có thể khiến ta học nhưng khó giữ ta được lâu. Còn động lực là thứ đến từ bên trong. Nó không phụ thuộc vào tâm trạng, cũng không cần ai đứng phía sau thúc giục. Nói một cách giản dị, động lực là lí do khiến ta tiếp tục học ngay cả khi không thấy vui, không thấy hứng. Động lực không phải là cảm giác muốn học, mà là sự hiểu biết rõ ràng rằng mình cần học và nên học, vì điều đó có ý nghĩa với cuộc đời mình. Nó giống như sợi dây buộc ta với mục tiêu: dù mệt, ta vẫn không rời bỏ con đường đã chọn.
Người học bằng cảm hứng thì học theo ngày. Người học vì áp lực thì học trong lo lắng. Chỉ người học có động lực mới học được bền bỉ. Sự thật là không ai có cảm hứng mỗi ngày. Nếu cứ đợi khi thấy thích mới học, phần lớn thời gian ta sẽ không học gì cả. Cảm hứng thường đến sau khi ta bắt đầu, chứ hiếm khi đến trước. Giống như đi trong sương sớm, phải bước vài bước, con đường mới dần hiện ra.
Vậy làm sao để tạo ra động lực học tập? Không cần phương pháp phức tạp. Chỉ cần bắt đầu từ những điều rất thật, đó là: Hiểu rõ lí do mình học: không phải để hơn ai, mà để sống chủ động hơn, vững vàng hơn. Bắt đầu từ nhỏ và học đều, dù chỉ mười lăm phút nghiêm túc còn hơn một giờ ngồi cho có. Giữ lời hứa với chính mình, đã nói học hôm nay, thì dù có hứng hay không vẫn ngồi vào bàn.
Khi việc học trở thành thói quen, động lực sẽ dần hình thành. Không bùng cháy rực rỡ, nhưng đủ ấm để soi đường. Nếu hôm nay bạn không có cảm hứng học, điều đó không có nghĩa là bạn không có tương lai. Nó chỉ có nghĩa là bạn đang chờ sai thứ. Đừng chờ cảm hứng. Hãy bắt đầu bằng một việc rất nhỏ và đều đặn.
Động lực không phải là ngọn lửa bùng lên, nó là đốm than hồng được giữ gìn mỗi ngày, bằng sự kiên nhẫn và lòng tự trọng của người học. Chỉ cần hôm nay bạn không bỏ, thế là đã đủ để đi tiếp.(CTKO)
Bài 1: Động lực học tập không phải là cảm hứng nhất thời
Có những lúc ta mở sách ra rồi lại khép lại. Không hẳn vì bài khó, cũng không hẳn vì quá mệt. Chỉ là… không có hứng. Ta tự nhủ: để mai có động lực rồi học. Nhưng ngày mai, rồi ngày kia, cái “hứng” ấy vẫn không đến. Thế là nản. Và rất nhiều người đã bỏ cuộc theo cách lặng lẽ như vậy.
Người ta thường gọi đó là “thiếu động lực”. Thực ra, ta đang nhầm lẫn giữa động lực, cảm hứng và áp lực. Cảm hứng là cảm xúc. Nó đến nhanh và đi cũng nhanh. Hôm nay ta hào hứng, ngày mai có thể hoàn toàn trống rỗng. Cảm hứng đẹp nhưng mong manh.
Áp lực là sự thúc ép từ bên ngoài: điểm số, thi cử, kì vọng của người khác. Áp lực có thể khiến ta học nhưng khó giữ ta được lâu. Còn động lực là thứ đến từ bên trong. Nó không phụ thuộc vào tâm trạng, cũng không cần ai đứng phía sau thúc giục. Nói một cách giản dị, động lực là lí do khiến ta tiếp tục học ngay cả khi không thấy vui, không thấy hứng. Động lực không phải là cảm giác muốn học, mà là sự hiểu biết rõ ràng rằng mình cần học và nên học, vì điều đó có ý nghĩa với cuộc đời mình. Nó giống như sợi dây buộc ta với mục tiêu: dù mệt, ta vẫn không rời bỏ con đường đã chọn.
Người học bằng cảm hứng thì học theo ngày. Người học vì áp lực thì học trong lo lắng. Chỉ người học có động lực mới học được bền bỉ. Sự thật là không ai có cảm hứng mỗi ngày. Nếu cứ đợi khi thấy thích mới học, phần lớn thời gian ta sẽ không học gì cả. Cảm hứng thường đến sau khi ta bắt đầu, chứ hiếm khi đến trước. Giống như đi trong sương sớm, phải bước vài bước, con đường mới dần hiện ra.
Vậy làm sao để tạo ra động lực học tập? Không cần phương pháp phức tạp. Chỉ cần bắt đầu từ những điều rất thật, đó là: Hiểu rõ lí do mình học: không phải để hơn ai, mà để sống chủ động hơn, vững vàng hơn. Bắt đầu từ nhỏ và học đều, dù chỉ mười lăm phút nghiêm túc còn hơn một giờ ngồi cho có. Giữ lời hứa với chính mình, đã nói học hôm nay, thì dù có hứng hay không vẫn ngồi vào bàn.
Khi việc học trở thành thói quen, động lực sẽ dần hình thành. Không bùng cháy rực rỡ, nhưng đủ ấm để soi đường. Nếu hôm nay bạn không có cảm hứng học, điều đó không có nghĩa là bạn không có tương lai. Nó chỉ có nghĩa là bạn đang chờ sai thứ. Đừng chờ cảm hứng. Hãy bắt đầu bằng một việc rất nhỏ và đều đặn.
Động lực không phải là ngọn lửa bùng lên, nó là đốm than hồng được giữ gìn mỗi ngày, bằng sự kiên nhẫn và lòng tự trọng của người học. Chỉ cần hôm nay bạn không bỏ, thế là đã đủ để đi tiếp.(CTKO)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét