Thứ Bảy, tháng 2 28, 2026

 TẢN MẠN CÙNG OANH
Viết tiếp ngày cuối năm (2)
Ừ, ta cùng ngồi xuống những ngày cuối năm một chút nhé, bạn yêu!
Tết miền cao đến lặng lẽ mà cũng hào phóng vô cùng. Nắng trải dài trên sườn núi, gió  ngang qua cửa nhà mang theo mùi khói bếp và mùi ngô nướng thơm ngon. Ở đây, mùa xuân không có mưa phùn như miền quê trung du nhưng cũng se sắt lạnh. Xuân miền cao mộc mạc, phới phới như tấm lòng của đất trời. 
Giữa nắng gió Tây Nguyên những ngày cuối năm, lòng ta lại thèm nhớ về một điều rất khác. Thèm mưa phùn rả rích của quê nhà, nơi mỗi sáng giêng hai nghe mùi bếp rơm, nghe tiếng người gọi nhau khe khẽ. Có lẽ cái mùi quê hương đã ẩn khuất trong tâm can. Nhớ cái lạnh miền quê làm người ta xích lại gần nhau hơn. Không biết những hương vị, thanh âm của ngày xưa ấy, nay có còn không? Nghĩ về những giây phút cùng nhau quây quần bên bếp lửa, chuyện râm ran và má ai cũng hồng. Mọi người cứ ngồi đó, nhìn nhau, nghe củi lửa tí tách, nghe thời gian chậm lại.
Càng về cuối năm ta càng thêm ao ước. Ao ước một chuyến về, một cái Tết với bước chân trần trên nền đất cũ, được nghe gọi tên mình bằng giọng quê hương. Nhưng đời người, bạn ạ, không phải lúc nào cũng theo ý muốn. Áo cơm níu người ta ở lại, nghìn lẻ một thứ hối thúc người ta đi tiếp. Và nỗi nhớ cứ âm thầm lớn lên, dai dẳng. Trong miên man nỗi nhớ cùng niềm ước ao là lời thơ của Tạ Nghi Lễ: “Xa Quảng Trị quê hương tôi./Hai mươi năm chưa hề trở lại. /Nợ áo cơm…” Nghe lời thơ da diết mà thêm nặng lòng. Có những món nợ, đời người chỉ biết mang theo. 
Thôi thì, ở nơi này, ta cũng đón xuân với những gì đang có: “Xuân đã đến trên miền cao rộn rã, Tết cùng tôi giữa bản sương giăng.” Tất bật, lo toan, vội vã nhưng mỗi người đều giấu một nỗi niềm riêng. Đó là dấu lặng của những người xa quê, của một thời đã qua.
Cuối năm, chỉ mong lòng người an yên bước sang năm mới. Rồi bạn cũng sẽ thấy đủ ấm để không cô đơn giữa nắng gió; đủ mạnh mẽ để tiếp tục cuộc mưu sinh và đủ yêu thương để vẫn còn biết nhớ. Tết này, bạn yêu ạ, ta giữ quê hương trong lòng; giữ bếp lửa hồng trong kí ức và giữ người thương ở góc thân thương.
CTKO
#Tết #Tảnmạn #Nhữngngàycuốinăm
- Ảnh:  Hẹn hò ngày cuối năm.

Không có nhận xét nào:

  TẢN MẠN CÙNG OANH. Đi giữa mùa hoa cà phê trắng. Giữa mùa hoa cà phê, người ta học được cách sống chậm rãi. Không ai vội vã trước sắc trắn...