Viết tiếp ngày cuối năm.
Cuối năm, con người ta bỗng bận rộn hơn. Bận theo một cách rất lạ. Làm lụng suốt hơn ba trăm ngày, tưởng rằng mấy ngày cuối có thể thở phào nhẹ nhõm, vậy mà... Công việc vẫn đuổi theo từng bước chân, lòng người vẫn tất bật với bao điều chưa kịp hoàn thành. Chính trong cái bận rộn ấy, ta lại thấy mình đang sống và đáng sống.
Hôm nay, ở nơi mua sắm, không khí rộn ràng ùa về. Người đi, kẻ đến, tay xách nách mang, ai cũng vội vã. Trong từng ánh mắt có mệt mỏi, có lo toan nhưng cũng tràn đầy niềm háo hức vì ai cũng đang cố gắng để mang về nhà một cái Tết đủ đầy hơn, ấm áp hơn cho những người mình thương.
Cuối năm, bận rộn không chỉ là công việc còn là trách nhiệm, là tình yêu lặng thầm dành cho gia đình. Người mẹ chọn từng mớ rau, người cha cân nhắc từng khoản chi, là những đôi vai quen gánh gồng mà chẳng mấy khi kêu than. Mỗi bước chân vội vã giữa dòng người đông đúc đều mang theo một ước mong rất đỗi giản dị rằng năm cũ khép lại bình an, năm mới mở ra nhẹ lòng.
Giữa những ngày kết thúc một năm dài, nếu có thể hãy dịu dàng hơn với nhau. Bởi phía sau sự bận rộn ấy là cả một trời thương yêu đang lặng lẽ. Chỉ cần đủ yêu thương để lo toan thì dẫu nhọc nhằn đến đâu, mùa cuối năm vẫn là mùa ấm áp nhất trong lòng người.
Viết trong ngày tháng Chạp
CTKO
#tấtbật #cuốinăm Ngày 10/02/2026
Ảnh: Gặp nhau nơi miền quê.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét