Thứ Bảy, tháng 2 28, 2026

 TẢN MẠN CÙNG OANH.
Đi giữa mùa hoa cà phê trắng.
Giữa mùa hoa cà phê, người ta học được cách sống chậm rãi. Không ai vội vã trước sắc trắng dịu dàng ấy. Không ai nỡ ồn ào giữa mênh mang hương thơm. Dường như thiên nhiên muốn nhắc con người rằng có những vẻ đẹp chỉ hiện ra khi ta biết dừng lại, biết lắng nghe, biết mở lòng đón nhận. Hoa cà phê lặng lẽ nở hết mình rồi lặng lẽ rơi, gửi trọn hương sắc cho đời vào đất đỏ bazan.
Ở nơi đây, người dân vẫn cần mẫn với nương rẫy, với mùa màng, với những ước mong giản dị. Hoa nở là lời hẹn hò của một mùa no ấm phía trước. Trong sắc trắng tinh khôi kia là niềm tin âm thầm của bao phận người bám đất, bám rừng, cùng với cao nguyên để sống và yêu thương. Mùa hoa đi qua, trái sẽ kết lại, nắng sẽ chín dần và những hạt cà phê sẽ mang theo câu chuyện của đất trời Tây Nguyên đi khắp mọi miền.
Ai đã từng một lần đến với mùa cà phê nở hoa hẳn sẽ hiểu rằng Tây Nguyên không chỉ đẹp ở cảnh sắc mà còn đẹp ở cái tình. Tình của đất dành cho người, tình của người gửi vào đất. Một vẻ đẹp âm thầm, cần mẫn như chính những mùa hoa cà phê hằng năm vẫn nở, vẫn trắng, vẫn thơm, vẫn chờ đợi những tấm lòng. Và thế thôi! Chỉ cần một buổi sáng, một màu hoa, một làn sương mỏng, cao nguyên đã ở lại rất lâu trong tâm người đến.
CTKO      
#KiềuOanhCaoThị #càphê #Tết #Tảnmạn
Ảnh: Lễ hội cà phê Pleiku.

Không có nhận xét nào:

  TẢN MẠN CÙNG OANH. Đi giữa mùa hoa cà phê trắng. Giữa mùa hoa cà phê, người ta học được cách sống chậm rãi. Không ai vội vã trước sắc trắn...