Chủ Nhật, tháng 3 01, 2026

 TẢN MẠN CÙNG OANH.
Viết tiếp ngày cuối năm…

Rồi ta bỗng giật mình vì thời gian trôi qua. Có thể bởi một khoảnh khắc từ tấm ảnh cũ, một bản nhạc xưa hay bất chợt thấy màu sương pha lên mái tóc. Thật là “đời người như bóng câu qua cửa.”
Bóng con ngựa trắng lao đi, chỉ kịp in lên khung cửa một vệt mờ rồi tan biến. Không ai nắm được, không ai gọi lại được. Đời người cũng thế. Ta từng nghĩ tuổi trẻ là dài, ngày tháng là nhiều, ước mơ thì cứ thong thả mà thực hiện. Nhưng rồi, chẳng hiểu từ khi nào, những mùa xuân trôi nhanh hơn, những buổi sáng ngắn lại và thời gian bước đi gấp gáp hơn ta tưởng. Hồi còn trẻ, ta sống như thể mình có cả một đời để thử sai. Có những điều để hẹn lại, có những lời yêu thương ngại ngần chưa nói, có những giấc mơ cứ dời lại phía sau những bận rộn mưu sinh. Chỉ đến khi ngoảnh đầu nhìn lại, ta mới hiểu là thời gian không đợi. Nó đi qua ta, nhẹ như gió, lặng như mây.
Đời người hữu hạn, điều ấy ai cũng biết nhưng khi đi quá nửa chặng đường, người ta mới thấm. Thấm cái cảm giác bất lực khi nhận ra sức khỏe không còn như xưa, khi những người thân yêu lần lượt già đi, khi có những cuộc chia tay không kịp nói lời từ biệt. Khi ấy, “bóng câu qua cửa” không còn là một hình ảnh văn chương mà là sự thật hiện hữu trong từng nhịp thở của đời sống. Trong câu nói ấy không nhằm dừng lại ở nỗi buồn, điều đẹp đẽ là dạy ta không sợ hãi thời gian mà tỉnh thức trước thời gian. Khi biết đời ngắn, ta học cách sống chậm lại trong tâm hồn dù nhịp đời có gấp gáp đến đâu. Ta bắt đầu quý một bữa cơm đủ đầy, một buổi chiều yên tĩnh, một cuộc trò chuyện thân thương, một lần gặp lại.
Đến một độ, người ta không còn khát khao sống sâu hơn. Không cần đi xa chỉ cần đi đúng hướng. Không cần có nhiều chỉ cần đủ để lòng an yên. Đời có thể trôi nhanh nhưng mỗi bước chân vẫn có thể in dấu bằng sự tử tế và chân thành. Rốt cuộc, điều làm ta day dứt nhất không phải là thời gian trôi mà là những ngày trôi qua vô nghĩa. Bởi vậy, ta không còn sợ tuổi già hay sợ cuộc đời ngắn ngủi. Ta chỉ sợ một đời sống hoài, sống phí để đến lúc khép lại cánh cửa đời mình chẳng còn gì để mà nhớ, mà thương.
Đời người nhanh quá, ngắn ngủi thật đấy! Mỗi thời khắc, mỗi năm đi qua, mỗi nhịp đời thu dần lại nhưng chính vì ngắn ngủi mà mỗi ngày còn được sống đã là một ân huệ. Nếu biết trân trọng, biết yêu thương, biết sống cho đúng nghĩa sống thì dấu ấn cuộc đời vẫn ở mãi trong lòng những người.
CTKO
#KiềuOanhCaoThị #Tảnmạncuốinăm. Đăng f ngày 13/02/2026
Ảnh: Nhớ mãi ngày gặp lại!

Không có nhận xét nào:

T Ả N M Ạ N C Ù NG OANH Nắng x uân c ao n guyên -  Một m iền n hớ Sáng tháng Giêng, tôi thức dậy khi gió còn se lạnh. Mở cánh cửa quen thuộc...