Chủ Nhật, tháng 3 01, 2026

TẢN MẠN CÙNG OANH.
Viết tiếp ngày cuối năm…
Mùa xuân cứ thế mà về. Đất trời đã khoác lên một màu áo mới. Từng con đường miền quê, từng góc phố, từng cánh rừng như vừa được đánh thức sau một giấc ngủ dài. Tất cả tràn trề xuân.
Sáng sớm, sương còn đọng trên những ngọn cỏ non, long lanh như những hạt ngọc nhỏ. Tiếng chim gọi nhau ríu rít trên mái nhà, trên tán cây, nghe mà thấy lòng người thêm náo nức. Gió xuân khẽ khàng lướt qua trên nhành lá, đủ để bớt đi những ưu phiền còn sót lại của năm cũ.
Ở miền quê, mùa xuân đến thật rõ ràng. Mùi rơm rạ còn vương trên cánh đồng. Tiếng cười rộn rã của lũ trẻ chạy tung tăng trên con đường đất đỏ. Sắc hoa cải vàng rực bên bờ ruộng, hoa mận trắng, hoa đỗ ban hồng mơn man nơi triền đồi. Người ta nói với nhau những câu chuyện đầu năm, ánh mắt sáng lên niềm hi vọng.
Ở phố thị, xuân cũng len vào từng con hẻm nhỏ. Những chậu cúc, chậu mai được đặt trước cửa nhà. Những cửa hàng treo đèn lồng đỏ, tiếng nhạc xuân vang lên từ sớm. Dòng người vội vã bỗng chậm lại đôi chút như để kịp cảm nhận một điều gì đó dịu dàng đang chạm vào mình.
Mùa xuân, mùa đổi thay của cỏ cây, của vạn vật. Mùa xuân là lúc con người tự làm mới chính mình. Sau những tháng ngày mệt mỏi, ta có dịp ngồi lại, nhìn lại một năm đã qua, có được, có mất, có cả những điều chưa trọn vẹn. Xuân đến là để nhắc ta rằng cuộc sống còn mở ra nhiều cơ hội. Còn bước đi là còn có thể khởi đầu. Có những ước mơ từng gác lại, có những dự định chưa hoàn thiện. Xuân về, hãy mở lòng, mạnh dạn đứng lên, làm một điều tốt hơn hôm qua, học một điều mới, sửa một thói quen chưa hay. Sự đổi thay bắt đầu từ những việc nhỏ được làm đều đặn mỗi ngày. Mùa xuân là mùa của niềm tin. Tin vào đất trời, tin vào mầm non, chồi biếc và tin vào chính mình. 
Xuân về rồi. Đất trời thay áo mới. Còn chúng ta, ta có sẵn sàng thay đổi để xứng đáng với một mùa xuân mới không?
CTKO.
#Tảnmạn (Đăng f15/02/2026)
 Ảnh: Ngày cuối năm ở Sài Gòn.

Không có nhận xét nào:

T Ả N M Ạ N C Ù NG OANH Nắng x uân c ao n guyên -  Một m iền n hớ Sáng tháng Giêng, tôi thức dậy khi gió còn se lạnh. Mở cánh cửa quen thuộc...