Chủ Nhật, tháng 3 01, 2026

 TẢN MẠN CÙNG OANH
Tết đến hẹn nhau trở về.

Tết đang đến gần. Từng nhịp thời gian đang trôi để khép lại hành trình của ba trăm sáu lăm ngày và Tết sẽ đến.
Tết bắt đầu từ những buổi sáng se lạnh, từng cơn gió nhẹ chạm vào thinh không một mảng màu riêng. Người ta chợt nhận ra năm cũ đang sắp khép lại với tất bật, lo toan, vội vã mà lòng bỗng dễ nhớ, dễ thương, dễ tiếc nuối. Với người Việt, Tết Nguyên Đán là một ngày mở đầu năm mới, là một cuộc hẹn lớn, hẹn giữa con người với gia đình, với tổ tiên, với quê hương và sâu xa hơn nữa là với chính mình.
Những ngày cận Tết, nhà cửa được quét dọn sạch sẽ. Việc lau chùi bụi bặm giống như âm thầm dọn dẹp những điều cũ trong lòng. Bàn thờ được sửa soạn tươm tất, nén nhang thắp lên để khẩn cầu, để nhắc nhở con người về cội nguồn, về tổ tiên. Bánh chưng, bánh tét gói bằng lá xanh, buộc bằng sợi lạt mềm. Trong nồi bánh có mùi gạo nếp, mùi lá dong và cả mùi của sum vầy. Người lớn ngồi canh lửa, trẻ con thức khuya nghe chuyện xưa. Tết vì thế mà ấm áp nghĩa tình.
Sáng mồng Một, người ta ăn mặc chỉnh tề, nói với nhau những lời tốt lành. Lì xì, mừng tuổi, làm việc lễ nghĩa, ăn nói nhẹ nhàng để gửi gắm một niềm tin và mong con cháu lớn lên tử tế, mong một năm đầy đủ, bình an. Những lời chúc Tết họ hàng, những cái bắt tay, cái cúi đầu, những lời thăm hỏi tưởng chừng đơn sơ lại là sợi dây nối các thế hệ trong một gia đình, một dòng tộc. Rồi người ta đi chùa đầu năm để thấy an yên, để thấy lòng tự tại. Giữa mùi hương tết, người ta học cách khởi đầu năm mới bằng tấm lòng hiền lành, nhẫn nại và biết ơn.
Tết về. Tết nằm trong khoảnh khắc cả nhà ngồi bên nhau, trong ánh mắt người già dõi theo con cháu, trong niềm vui giản dị được trở về nơi thân thuộc, thương yêu.
Nhịp sống ngày càng vội, Tết là khoảng lặng để người ta nhớ rằng dù đi đâu, làm gì thì gia đình vẫn là gốc, truyền thống vẫn là rễ và yêu thương là điều cần được giữ gìn qua những tháng năm.
Viết trong ngày cuối tháng Chạp!
CTKO.
#Tết # Trởvề #Cộinguồn
Ảnh: Cô, trò và ngày hai mươi chín Tết.

Không có nhận xét nào:

T Ả N M Ạ N C Ù NG OANH Nắng x uân c ao n guyên -  Một m iền n hớ Sáng tháng Giêng, tôi thức dậy khi gió còn se lạnh. Mở cánh cửa quen thuộc...